Chương 6 - Cô Gái Chống Lại Gia Đình
Bố bật dậy, dẫm tắt mạnh đầu thuốc:
“Đừng báo công an, tiền… chúng tôi gom.”
Tôi lạnh lùng nhìn cảnh này, trong lòng tính toán thực lực trong nhà.
Trần Bảo dưới sự xúi giục của tôi đã moi trong nhà quá nhiều tiền, giờ tiền mặt trong nhà e là đến năm nghìn cũng không có.
Quả nhiên, ánh mắt bố mẹ lại lần nữa dính chặt vào tôi như đỉa đói.
“Giao Giao à.”
Mẹ xoa tay, mặt đầy nịnh nọt:
“Trong tay con… có phải vẫn còn ít tiền học bổng không?”
Tôi cười lớn, cười đến ngửa tới ngửa lui.
“Mẹ, trí nhớ mẹ tốt thật, con đúng là còn ít tiền, nhưng dựa vào cái gì mà con phải lấy ra lau đít cho phế vật này?”
“Nó là em trai con, em trai ruột.”
Bố gào lên:
“Nó mà để lại án tích, cả nhà mình đều không ngẩng đầu lên được.”
“Đó là đầu của hai người, không phải của con.”
Tôi quay vào phòng:
“Tiền không có, mạng thì một, hoặc để nó đi tù, tiện thể khỏi lo học phí sau này.”
Đêm đó, nhà lại một phen gà bay chó sủa.
Nhưng lần này tôi khóa cửa kỹ, đeo tai nghe.
Tôi biết cuối cùng họ vẫn sẽ có cách, con người bị dồn đến đường cùng, trò gì cũng nghĩ ra được.
Sáng hôm sau, tôi dậy đi vệ sinh, phát hiện bố mẹ không có ở nhà.
Trên bàn để lại mảnh giấy, chữ viết nguệch ngoạc:
【Giao Giao, bố mẹ đi vay tiền rồi, trong nồi có cơm.】
Tôi mở nắp nồi, bên trong là cháo trắng nguội từ tối qua.
Tôi đổ cháo đi, tự nấu mì gói, cho thêm hai cây xúc xích.
Vừa ăn miếng đầu tiên, Trần Bảo lén lút chui ra khỏi phòng.
Nó nhìn xúc xích trong bát tôi, nuốt nước bọt:
“chị hai, em cũng muốn ăn.”
Tôi gắp một cây xúc xích, lắc lắc trước mặt nó:
“Muốn ăn?”
Trần Bảo gật đầu lia lịa.
“Hôm qua vì sao đánh nhau?” tôi hỏi.
Ánh mắt Trần Bảo né tránh:
“Thì… nhìn nó không vừa mắt.”
“Nói thật.”
Tôi nhét xúc xích vào miệng, nhai chóp chép.
Trần Bảo cuống lên, mặt đỏ bừng, cắn răng nói:
“Là vì nó nói xấu chị trong lớp, nói chị là đồ điên không ai thương, nói chị chỉ biết tiền, sau này không lấy được chồng, chỉ gả cho lão già trong làng.”
“…Em nghe tức quá, nên mới đánh nhau với nó.”
Động tác nhai của tôi khựng lại.
Trong lòng có chỗ nào đó như bị kim chích, không đau, nhưng rất lạ.
Thằng em ngu ngốc tôi vẫn lợi dụng, vẫn khinh thường, vậy mà lại vì bảo vệ tôi mà đánh nhau?
Tôi nhìn khuôn mặt sưng như đầu heo của nó, bỗng thấy buồn cười.
“Trần Bảo, em có ngốc không?”
Tôi ném cây xúc xích còn lại vào bát nó:
“Miệng nằm trên người khác, nó nói gì chẳng được?”
“Em đánh nó nhập viện, người bồi thường là bố mẹ, người chịu tội là em, đáng không?”
Trần Bảo chộp xúc xích ăn ngấu nghiến:
“Đáng, chị hai giỏi nhất, em không cho ai mắng chị.”
Tôi nhìn nó, tâm trạng rối rắm.
Thằng này là bị tôi PUA đến ngu người rồi, hay là thật sự mọc ra được tí lương tâm?
Dù sao đi nữa, chuyện này khiến tôi nhận ra, con cờ Trần Bảo này, có lẽ còn dùng tốt hơn tôi tưởng.
Cuối cùng bố mẹ vay nặng lãi, dẹp yên chuyện này.
Nhưng cái nhà này, cũng bị vét sạch.
Sau đó xưởng đóng cửa, bố chỉ còn cách ra công trường vác gạch, mẹ đi làm lao công.
Họ già đi rất nhanh, lưng còng, tóc bạc, nhưng trước mặt Trần Bảo, vẫn cố chống đỡ cái thể diện giả tạo đó.
7
Trước kỳ thi đại học, tôi nhận được cuộc gọi từ chị cả Trần Vân.
Đó là lần đầu tiên tôi chủ động liên lạc với chị, dùng chiếc điện thoại mới mua.
Đầu dây bên kia, giọng chị cả nghe mệt mỏi, xen lẫn tiếng khóc của trẻ con.
“Giao Giao? Sao em có số chị?” Chị rất ngạc nhiên.
“Chép lén từ nhật ký cuộc gọi.”
Tôi nhàn nhạt đáp, “Chị à, em sắp thi đại học rồi.”
“Thật sao, tuyệt quá!”
Giọng chị có chút sức sống trở lại, “Em định thi trường nào? Có đủ tiền không?”
“Chị dù… dù không dư dả, nhưng gom vài nghìn vẫn được.”
Nghe giọng chị dè dặt, sống mũi tôi cay xè.
Dù bị nhà đối xử tệ bạc như thế, chị vẫn giữ lại sự tử tế chết tiệt ấy.
“Không cần đâu, em có tiền rồi.”
Tôi hít sâu một hơi, “Em gọi chỉ để báo chị biết, em sẽ lên Bắc Kinh. Sau này… nếu chị không sống nổi nữa, có thể đến tìm em.”
Chị im lặng rất lâu, rồi nghẹn ngào nói: “Được, Giao Giao, em giỏi lắm, chị mừng cho em. Cái nhà đó… chạy được bao xa thì cứ chạy.”
Cúp máy, tôi nhìn trăng ngoài cửa sổ.
Chạy?
Không, tôi không chỉ muốn chạy.
Tôi muốn đòi lại tất cả những gì thuộc về mình, cả vốn lẫn lời.
Khi có điểm thi, tôi là thủ khoa khối tự nhiên toàn huyện.
Cán bộ tuyển sinh của Thanh Hoa và Bắc Đại gọi đến cái điện thoại vỏ gập cũ nát của tôi.
Tôi chọn ngành tài chính của Thanh Hoa, vì tôi muốn kiếm tiền, kiếm những đồng tiền sạch sẽ, đàng hoàng, chảy về liên tục.
Tôi muốn học cách kiếm tiền đỉnh cao, đứng ở nơi họ không thể với tới, để họ không còn tư cách dùng tình thân ép buộc tôi nữa.
Đó là cơn giận tôi nuốt từ bé đến giờ.
Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi mời Trần Bảo đi ăn KFC.
Nó nhìn bàn đầy gà rán, hamburger mà trước giờ chỉ thấy trên quảng cáo, vui đến mức tay chân luống cuống.
“chị hai, chị thật sự đi Bắc Kinh à?” Vừa gặm đùi gà, nó vừa hỏi.
“Ừ.”