Từ nhỏ tôi đã mê tiền. Năm tôi năm tuổi, mẹ muốn dụ tôi đưa tiền lì xì ra,
“Mẹ giữ giùm con, sau này làm của hồi môn.”
Tôi lập tức nhét tiền vào túi nhỏ trong quần lót: “Thôi khỏi, lần trước tiền lì xì của chị cả cũng bị mẹ ‘giữ giùm’ rồi nhét vào heo đất của thằng em. Con không ngu, chỉ tin câu ‘tiền vào túi mới là của mình’ thôi.”
Mẹ tức đến mắng tôi là đồ sao chổi.
Tôi lại cười: “Nếu con là sao chổi, thì tính sổ đi, mẹ đã lấy bao nhiêu tiền lì xì của con hồi nhỏ? Phải hoàn trả đầy đủ đấy nhé.”
Chị cả thì ngoan, nghỉ học giữa chừng để gánh vác gia đình, tự nguyện làm ‘bình máu nuôi’ cho bố mẹ.
Thằng em thì trời đánh, chỉ biết ăn chơi tiêu tiền.
Chỉ có tôi là kẻ duy nhất dám chống lại cả nhà, chỉ để thoát khỏi nơi quỷ quái này.
Bình luận