Chương 7 - Cô Dâu Thương Nhân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Thì giả ngất, giả ói máu, giả bị phản phệ.”

Ta lạnh giọng: “Nhớ kỹ – chúng ta là vì tiền, không phải vì đầu. Vũng nước này, dính một giọt là mất mạng.”

Lý Cảnh Châu gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn hiện vẻ bất an.

Ta cũng lòng đầy rối loạn.

Tưởng rằng có tiền là giải được mọi vấn đề, ai ngờ tiền nhiều rồi, họa cũng to theo.

Xem ra, chỉ có tiền là chưa đủ. Còn phải tìm một chỗ dựa cứng hơn, hoặc…

Tìm cách nhảy khỏi con thuyền sắp chìm này.

Ta nhìn ra bầu trời đêm tối đen như mực, trong đầu hiện lên một người.

Kẻ từng đặc biệt chiếu cố nhà ta trong đợt xét chọn thương nhân Hoàng gia — vị chỉ huy lạnh mặt của Cẩm Y Vệ, Lục Yến.

Có lẽ, mối làm ăn này… nên đổi đối tác rồi.

8

Kéo được mối Lục Yến, so với ta tưởng thì vừa khó hơn, lại vừa dễ hơn.

Khó là vì con người hắn không ăn dầu muối không nhận quà, không nghe ca múa, lại càng không tin mấy chuyện thần tiên quỷ quái.

Dễ là vì… hắn là một người thông minh. Mà người thông minh thì thường chỉ coi trọng giá trị.

Ta bảo Lưu Như Yên viết một phong thư — không văn vẻ bóng bẩy, không sáo rỗng bay bướm — chỉ vỏn vẹn một câu:

“Cổng sau phủ Tề vương, mỗi mồng Một và Rằm đều có xe chở cá muối ra vào, vết bánh xe sâu ba tấc, có sát khí binh đao.”

Lá thư được gói chung với một khối ngọc dương chi hạng nhất, ta nhét nó vào gói lễ vật bùa bình an mà Thông Vi Chân Nhân ‘khai quang’ cho lão phu nhân nhà họ Lục.

Tối hôm đó, Lục Yến đến.

Hắn không giống Lý Cảnh Châu — leo tường cũng giẫm đổ hai chậu hoa — hắn như bóng ma, không một tiếng động mà xuất hiện ngay trong phòng sổ sách của ta.

“Thẩm phu nhân, thủ đoạn thật hay.”

Lục Yến ngồi đối diện ta, tay lật lật miếng ngọc.

Ta ung dung rót trà: “Đại nhân đêm khuya tới chơi, xem ra chúng ta có thể đàm phán một vụ làm ăn.”

“Ngươi muốn gì?” — Hắn hỏi thẳng.

“Muốn sống.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn: “Tề vương muốn làm gì, đại nhân rõ hơn ta. Phủ Tĩnh An của chúng ta chỉ cầu tiền, không muốn trở thành bàn đạp cho phản thần. Ta dùng thông tin này, đổi lấy ba trăm mạng người trong phủ.”

Lục Yến khẽ cười lạnh: “Chỉ bằng ngần ấy thôi sao? Bằng chứng Tề vương mưu phản, Cẩm Y Vệ của ta đã nắm đầy.”

“Bằng chứng thì có. Nhưng thời cơ thì sao?”

Ta mỉm cười, lấy ra một cuốn sổ đóng lại cẩn thận: “Đây là danh sách khách khứa từng vào phủ Tề vương, cùng thời gian và nội dung bàn bạc đại sự, được Lý Cảnh Châu chép lại bằng trí nhớ khi làm khách khanh bên đó.”

Đây là kỹ năng ẩn giấu mạnh nhất của Lý Cảnh Châu — học hành thì dốt, nhưng hễ là tin đồn, tên người, chuyện bát quái thì chỉ cần nhìn một lần là nhớ.

Ánh mắt Lục Yến cuối cùng cũng thay đổi.

Hắn cầm quyển sổ, lật vài trang, sắc mặt càng lúc càng nặng nề.

“Ba ngày nữa là thọ yến của Thái hậu?”

“Chính xác.” – Ta gật đầu.

“Tề vương định dâng lên một tượng Phật ngọc cao nửa người, bụng tượng chứa thuốc nổ.”

Thông tin này là do Lý Cảnh Châu nghe lén được lúc giả vờ ngủ, về nhà xong ác mộng ba đêm liền.

Lục Yến gập cuốn sổ, nhìn ta rất lâu.

“Thẩm Như Ý, nếu nàng là nam nhân, vị trí Thượng thư bộ Hộ sớm muộn gì cũng là của nàng.”

“Đa tạ khen ngợi, nhưng ta vẫn thích làm một thương nhân toàn mùi tiền hơn.”

Ta nâng ly trà: “Thương vụ này, đại nhân có nhận không?”

Lục Yến cũng nâng ly, chạm khẽ vào ly của ta.

“Thành giao.”

9

Ba ngày sau, đến tiệc thọ của Thái hậu.

Hoàng cung đèn hoa rực rỡ, nhưng trong mắt ta, những chiếc lồng đèn đỏ kia chẳng khác gì những con mắt đầy máu đang dõi theo.

Lý Cảnh Châu với thân phận Thông Vi Chân Nhân, dĩ nhiên được sắp xếp ngồi gần Thái hậu nhất, phụ trách làm lễ cầu phúc trước khi tiệc chính bắt đầu.

Trước lúc hắn lên đường, ta nhét cho hắn một viên “định tâm hoàn” — thực ra là viên sơn tra vo tròn.

“Nghe kỹ.”

Ta vừa giúp hắn chỉnh lại bộ pháp bào rườm rà, vừa trầm giọng dặn dò:

“Hôm nay dù có chuyện gì xảy ra, chàng cũng phải nhớ rõ thân phận của mình. Chàng là thần tiên, mà thần tiên thì không sợ đao kiếm phàm nhân. Dù có kề dao vào cổ, cũng phải giữ cho ra thần thái cho ta!”

Lý Cảnh Châu run đến chuột rút cả bắp chân: “Như… Như Ý, ta… ta có thể giả bệnh không đi được không?”

“Không được.”

Ta lạnh lùng từ chối: “Dù Lục Yến đã hứa bảo vệ ta, nhưng nếu chính ta lại tỏ ra sợ hãi, đánh rắn động cỏ, thì chúng ta chết không chỗ chôn.”

“Nhớ kỹ, nhiệm vụ của chàng là câu giờ. Chỉ cần câu đến lúc người của Lục Yến hành động, chúng ta sẽ thắng.”

Lý Cảnh Châu rời đi với vẻ mặt bi tráng như bước lên đoạn đầu đài.

Ta ở phủ, cho niêm phong toàn bộ cửa lớn cửa sổ, sai hộ viện cầm gậy đứng gác tất cả lối ra, còn Lục Khởi và Hồng Tú thì bị ta đuổi xuống ẩn nấp trong hầm.

Đêm hôm ấy, kéo dài như cả một đời người.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)