Chương 4 - Cô Dâu Mới Nổi Loạn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bà ấy nhắm thẳng vào tôi, vươn tay muốn túm tóc tôi.

Đời tôi ghét nhất kiểu phụ nữ đánh nhau thì túm tóc. Tôi né sang bên, thuận tay đẩy một cái. Chân thím Mã trượt, cả người đập thẳng xuống đất, ăn đầy một miệng bùn.

Thím Mã nằm sấp trên đất, miệng vừa bùn vừa máu, gào còn thảm hơn heo bị chọc tiết:

“Đánh người rồi! Nhà họ Hứa đánh người rồi! Bắt nạt người ta đến tận nhà rồi!”

Trưởng thôn lúc này mới vội vàng chạy tới.

Ông ấy chạy đến mồ hôi đầy đầu. Vừa thấy cảnh này, cả người cũng ngây ra.

Có lẽ ông ấy nằm mơ cũng không ngờ nhà họ Hứa vốn luôn dễ nói chuyện, luôn lương thiện, luôn nhẫn nhịn mấy chục năm, lại có ngày đánh nhau với người ta, còn đánh đến mức này.

“Tất cả dừng tay cho tôi!”

Trưởng thôn quát một tiếng, hai bên mới chịu tách ra.

Hứa Quân Khiêm đứng dậy khỏi người Mã Tiểu Trụ, phủi đất trên quần áo. Cánh tay anh vẫn đau đến mức phải hít khí lạnh.

Mã Đại Trụ và Mã Tiểu Trụ cũng chẳng khá hơn. Một đứa ôm cánh tay, một đứa mặt mũi bầm dập.

Bố chồng buông lão Mã ra. Lão Mã đứng tại chỗ thở hổn hển.

Mẹ chồng vội tới đỡ tôi, hỏi tôi có bị thương không.

Thím Mã bò dậy khỏi mặt đất, miệng đầy bùn, lao tới trước mặt trưởng thôn khóc lóc:

“Trưởng thôn, ông phải làm chủ cho nhà tôi! Ông nhìn Đại Trụ nhà tôi đi, tay nó sắp bị đánh gãy rồi! Ông nhìn Tiểu Trụ đi, mặt mũi nó thành ra thế kia! Con dâu mới nhà họ Hứa không phải người, nó đánh người!”

Trưởng thôn nhìn hai bên, thở dài, ý là mỗi bên nhường một bước.

Dù sao tôi và Hứa Quân Khiêm cũng là người làm công việc đàng hoàng ở cơ quan, chuyện ầm ĩ quá không tốt cho chúng tôi, nên chúng tôi cũng đồng ý cách xử lý của trưởng thôn.

Nhà thím Mã là bên gây sự trước, vốn đã không có lý.

Mâu thuẫn lần này bắt đầu vì họ kiếm cớ nói bố mẹ chồng tôi giẫm lên một cây mầm trong ruộng nhà họ, nhất quyết bắt đền tiền.

Bố mẹ chồng nói không giẫm, hai bên cãi nhau, càng cãi càng căng, cuối cùng động tay động chân.

Nói cho cùng, cái cây mầm kia thậm chí chẳng có vết chân nào, chỉ là thím Mã cố tình kiếm chuyện.

Ở nông thôn là vậy, đánh nhau đến thấy máu cũng chưa chắc ai nghĩ đến chuyện báo công an.

Trong mắt nhiều người trong thôn, báo công an là chuyện lớn, là phải chịu trách nhiệm nặng, bình thường chẳng ai muốn đi đến bước đó.

Sau khi trưởng thôn hòa giải mỗi bên nhường một bước, ông ấy lại nói riêng với tôi.

Ông nói chuyện mấy hũ dưa của nhà thím Mã trước cửa nhà tôi ông đã biết rồi. Ông sẽ bảo thím Mã dọn hũ khỏi cửa nhà tôi. Chuyện này coi như lật qua sau này không ai nhắc nữa.

Tôi gật đầu.

Lúc đi, tôi nhìn thím Mã một cái.

Bà ấy đang ngồi dưới đất lau nước mắt, không biết khóc thật hay giả.

Đại Trụ và Tiểu Trụ đứng bên cạnh, ánh mắt nhìn tôi vừa hận vừa sợ.

Tôi quay người đỡ Hứa Quân Khiêm về nhà, kiểm tra vết thương trên tay anh.

Bầm tím một mảng lớn, may là không tổn thương đến xương.

Mẹ chồng vừa thoa rượu thuốc cho anh vừa rơi nước mắt, nói đều tại hai ông bà vô dụng, làm liên lụy chúng tôi.

Tôi nói:

“Mẹ, mẹ nói gì vậy. Chúng ta là người một nhà. Họ bắt nạt bố mẹ cũng là bắt nạt con. Lần này họ chịu thiệt rồi, sau này sẽ không dám nữa.”

Mẹ chồng lau nước mắt, gật đầu.

Không thể không nói, sau vụ dưa muối và trận đánh này, tôi xem như nổi danh sau một trận.

Cả làng đều biết bây giờ người làm chủ nhà họ Hứa là tôi.

Ai còn muốn chiếm lợi từ nhà họ Hứa thì phải tự cân nhắc xem mình có chiếm nổi không.

Ví dụ rõ nhất là trước đây trong làng chia cái gì, nhà họ Hứa luôn là nhóm cuối cùng được biết, đồ nhận được cũng là phần tệ nhất.

Bây giờ thì khác. Vợ trưởng thôn còn đích thân tới báo chúng tôi đi nhận đồ, nói đã giữ phần tốt cho nhà tôi rồi.

Tôi nghiêm túc từ chối. Nhà tôi không chịu thiệt, nhưng cũng không chiếm lợi của ai.

Những người trước kia thích chiếm tiện nghi của nhà họ Hứa, bây giờ nhìn thấy bố mẹ chồng tôi đều đi đường vòng.

Cánh tay Hứa Quân Khiêm dưỡng nửa tháng mới khỏi.

Nửa tháng đó, sáng nào tôi cũng thay thuốc cho anh. Anh vừa nhăn nhó vì đau vừa nhìn tôi cười, nói đáng lắm, được vợ đánh trả giúp, đau cũng đáng.

Tôi mắng anh đúng là đồ thích bị ngược, nhưng trong lòng lại ấm áp.

5

Thời gian trôi rất nhanh. Chẳng mấy chốc đã đến Tết Trung thu.

Những ngày lễ như thế này, nhà họ Hứa những năm trước đều tụ họp một đại gia đình lại ăn bữa cơm.

Ông nội họ Hứa không có anh em ruột, nhưng có vài người họ hàng xa cùng dòng tộc.

Bố chồng tôi cũng không có anh em ruột. Vốn là có một người, nhưng thời khó khăn nhiều năm trước đã mất vì đói.

Nhà họ Hứa ít người, những họ hàng trong tộc vào dịp lễ tết thường gọi họ tới ăn cùng, nói là người một nhà thì đông vui.

Tôi thấy một đại gia đình tụ họp cũng khá hay.

Cơ quan phát bánh trung thu, một hộp bốn cái, đóng gói rất đẹp, trên hộp in hình Hằng Nga bay lên cung trăng, vừa mở ra đã thơm.

Tôi vốn định mang theo để đi ăn cỗ.

Mẹ chồng nói bánh trung thu cơ quan phát ngon hơn ngoài siêu thị nhiều, bảo tôi giữ lại mang về nhà ngoại biếu ông nội, để bố chồng ra siêu thị mini mua ít bánh lẻ mang đi là được.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)