Chương 3 - Cô Dâu Mới Nổi Loạn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bà ấy gào long trời lở đất, hàng xóm trái phải đều thò đầu ra xem.

Tôi chẳng hoảng chút nào, chỉ đứng đó nhìn bà ấy diễn.

Đợi bà ấy gào gần xong, tôi mới chậm rãi mở miệng:

“Thím Mã, chiêu này của thím không dùng được đâu. Thím không bị thương, cũng chẳng chảy máu, tôi đánh thím kiểu gì?”

“Hơn nữa, lúc thím nói tôi muốn ăn thì cứ vớt, bác Vương, chị Lý, chú Triệu đi ngang đều nghe thấy. Có cần tôi gọi họ tới đối chất không?”

Tiếng khóc của thím Mã khựng lại.

Bà ấy đương nhiên biết những người đó đều nghe thấy. Lúc đó bà ấy muốn thể hiện mình hào phóng nên còn cố ý nói thật to.

Tôi ngồi xổm xuống, ghé sát bà ấy, hạ thấp giọng:

“Thím Mã, tôi khuyên thím thấy tốt thì dừng. Thím chặn đường nhà tôi hai năm, tôi ăn của thím chút dưa, coi như hòa.”

“Nếu thím còn làm ầm lên, tôi sẽ lên gặp trưởng thôn tố thím chiếm dụng lối đi chung, gây cản trở giao thông. Mấy cái hũ dưa này của thím đều đặt trên đất công, nói đến đâu thím cũng không có lý.”

“Còn chuyện bố chồng tôi bị ngã, tôi vẫn chưa tính xong đâu. Thím có muốn làm lớn hơn nữa không?”

Mặt thím Mã lúc đỏ lúc trắng, môi run lên nửa ngày. Cuối cùng bà ấy bò dậy, phủi đất trên quần, hung hăng trừng mắt với tôi.

“Cô cứ chờ đấy!”

“Tôi chờ mà.” Tôi cười đáp.

Bà ấy quay người vào nhà, đóng cửa cái rầm.

Mấy cái hũ trống vẫn còn đặt đó, bà ấy cũng không dọn.

Tôi quay đầu nhìn bố mẹ chồng. Trên mặt mẹ chồng vừa lo lắng vừa hả hê, bà nhỏ giọng hỏi tôi:

“Bà ấy có thật sự đi tìm trưởng thôn không?”

“Tìm thì tìm thôi, mình có lý mà.”

Tôi bưng bát củ cải lên.

“Mẹ, vào ăn cơm đi. Nguội là không ngon nữa đâu.”

Thấy tôi chẳng hoảng, mẹ chồng cũng dần yên tâm, theo tôi vào sân.

Bố chồng đi sau cùng. Lúc sắp đóng cửa, tôi thấy ông nhìn về phía nhà thím Mã một cái, khóe miệng hình như động đậy, giống như đang cười.

4

Ngày hôm sau, chiêu sau của thím Mã đã tới.

Tôi và Hứa Quân Khiêm đều tốt nghiệp đại học, hiện cùng làm ở ngân hàng trong thị trấn.

Bạn thân cùng thôn của Hứa Quân Khiêm đạp xe điện tới ngân hàng tìm chúng tôi, nói bố mẹ chồng tôi đánh nhau với người ta ngoài ruộng.

Hai chúng tôi lập tức xin nghỉ, mượn xe của đồng nghiệp rồi vội vã chạy về nhà.

Dọc đường, Hứa Quân Khiêm lái xe rất nhanh, mặt căng cứng.

Tôi biết anh lo, nhưng cũng không nói gì.

Đến cổng thôn, mấy ông già đang hóng mát dưới gốc cây nhìn thấy chúng tôi, ánh mắt đều hơi lạ. Có người còn ho một tiếng rồi quay đầu đi.

Tim tôi lộp bộp một cái, lập tức bước nhanh về phía ruộng.

Khi chúng tôi tới nơi, hiện trường đã loạn thành một nồi cháo.

Bố mẹ chồng đứng ở đầu ruộng nhà mình. Cổ áo bố chồng bị xé rách, trên mặt có một vệt máu.

Tóc mẹ chồng rối tung, vừa khóc vừa hét gì đó.

Đối diện là bốn người nhà thím Mã.

Thím Mã, chồng bà ấy là lão Mã, con trai cả Mã Đại Trụ, con trai út Mã Tiểu Trụ.

Lão Mã và hai con trai đang xô đẩy bố mẹ chồng tôi. Thím Mã thì đứng khoái trá dưới bóng cây, tay còn cầm một nắm hạt dưa cắn, dáng vẻ chẳng khác gì đang xem kịch.

Mã Đại Trụ đẩy bố chồng tôi một cái. Bố chồng lảo đảo mấy bước, suýt ngã.

Mẹ chồng vội lên đỡ. Mã Tiểu Trụ tiện tay xô một cái, làm mẹ chồng cũng loạng choạng.

Mắt Hứa Quân Khiêm lập tức đỏ lên. Anh bước nhanh tới, định khuyên can, miệng nói: “Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, có gì từ từ nói.”

Con người anh là vậy, chuyện gì cũng muốn giảng đạo lý.

Nhưng nhà thím Mã nào phải đến để nghe đạo lý?

Mã Đại Trụ thấy Hứa Quân Khiêm tiến lại, chẳng nói chẳng rằng nhặt một cán cuốc dưới đất, vung thẳng vào cánh tay anh.

Tiếng va chạm nặng nề ấy ngay cả tôi cũng nghe thấy.

Hứa Quân Khiêm rên khẽ, ôm cánh tay lùi hai bước, mặt lập tức trắng bệch.

Máu trong người tôi xộc thẳng lên đầu.

Dám đánh chồng tôi? Chán sống rồi à!

Tôi lao lên. Mã Đại Trụ còn chưa kịp thu cán cuốc lại, tôi đã nắm lấy đầu cán rồi giật mạnh.

Có lẽ hắn không ngờ một người phụ nữ như tôi lại dám giật gậy, tay vừa lỏng ra thì cán cuốc đã rơi vào tay tôi.

Tôi vung ngược lại, nhắm đúng vị trí trên cánh tay hắn vừa đánh Hứa Quân Khiêm, nện xuống một phát thật chắc.

“Á!” Mã Đại Trụ hét thảm, ôm cánh tay gập người xuống, mồ hôi lạnh túa cả ra.

Mã Tiểu Trụ thấy anh trai bị đánh, đẩy bố chồng tôi đang cãi nhau với hắn ra, vung nắm đấm lao tới muốn đánh tôi.

Cánh tay Hứa Quân Khiêm tuy đau đến mức không nhấc nổi, nhưng nhìn thấy có người muốn đánh vợ mình, anh lập tức bùng nổ.

Anh sải một bước chắn trước mặt tôi, vật lộn với Mã Tiểu Trụ.

Hứa Quân Khiêm cao, tuy gầy nhưng đánh thật cũng không hề yếu. Mấy cái đã đè Mã Tiểu Trụ xuống đất.

Lão Mã thấy hai đứa con đều chịu thiệt cũng sốt ruột, bỏ bố chồng tôi ra để xông tới giúp.

Bố chồng tôi, người hiền lành nhu nhược cả đời, lúc này chẳng biết lấy đâu ra dũng khí. Ông ôm chặt eo lão Mã từ phía sau, sống chết không buông.

Lão Mã giãy mấy cái không thoát, mặt tức đến đỏ bừng.

Thế cục vốn nghiêng hẳn về một phía, vì tôi và Hứa Quân Khiêm tới mà hoàn toàn đảo ngược.

Thím Mã cũng sốt ruột, không xem kịch nữa. Bà ấy xắn tay áo, vứt hạt dưa xuống đất, la oai oái lao tới giúp.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)