Chương 5 - Cô Bé Bong Bóng Và Những Mảnh Ghép Cảm Xúc
“Về nhà.”
Bố nói.
Bác sĩ sững người.
“Gì cơ ạ?”
“Đưa con bé về nhà.”
Bố lặp lại lần nữa, giọng dứt khoát không thể lay chuyển.
“Nhưng theo quy định thì———”
“Quy định nói người nhà có thể tự xử lý thi thể.”
Bố cắt lời, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bác sĩ.
“Tôi muốn đưa con gái tôi về nhà.”
Bác sĩ bị ánh mắt đó làm cho sợ, lùi lại một bước.
“Vậy… vậy thì phải ký giấy miễn trừ trách nhiệm.”
“Ký.”
Bố nhận lấy bút, không cần đọc nội dung, ký tên ngay vào cuối trang.
Nét chữ nguệch ngoạc đến mức gần như không đọc được.
Trên xe trở về nhà, không ai nói một lời.
Tôi ngồi ở ghế phụ, nhìn bàn tay đang nắm vô lăng của bố.
Gân tay nổi lên, các đốt ngón trắng bệch.
Khi dừng đèn đỏ, ông bất ngờ đấm mạnh một cú vào vô lăng.
Còi xe vang lên một tiếng chói tai.
“Tại sao…”
Ông nghiến răng, giọng nghẹn lại giữa kẽ răng.
“Tại sao con bé không bấm chuông…”
Mẹ ngồi ở ghế sau, ôm Tiểu Ngư đã ngủ thiếp đi.
Bà ngẩng đầu, nhìn vào gương chiếu hậu.
Trong gương, đôi mắt bà sưng đỏ, ánh mắt trống rỗng.
“Em đã nghe hai lần.”
Bà nói khẽ.
“Lần đầu con bé bấm chuông, em nói là đang chụp ảnh với Tiểu Ngư, bảo con đừng làm loạn.”
“Lần thứ hai, em quát nó, nói nó không chịu nổi khi thấy em gái vui.”
Giọng bà càng lúc càng nhỏ.
“Nó có nói gì không?”
Bố hỏi.
“Nó… không nói gì.”
Mẹ nhắm mắt lại.
“Chỉ có tiếng thở dồn dập, như thể không thở nổi.”
“Em tưởng nó đang khóc.”
Bố không nói thêm gì.
Đèn xanh bật lên.
Ông đạp ga, xe lao vọt đi.
—
Về đến nhà, trời đã sáng rõ.
Bố đỗ xe dưới nhà, không xuống xe ngay.
Ông gục đầu lên vô lăng, vai khẽ run lên.
Mẹ vẫn ngồi ghế sau, ôm Tiểu Ngư, không nhúc nhích.
Rất lâu sau, bố ngẩng đầu lên, lau mặt.
“Em đưa Tiểu Ngư lên trước.”
Ông nói với mẹ, giọng khản đặc.
“Anh đưa Ngọc Nhi về phòng.”
Mẹ khẽ gật đầu, mở cửa xe bước ra.
Bố vòng ra cốp sau, mở ra, nhìn tôi.
Tôi nằm đó, phủ tấm khăn trắng.
Ông đưa tay vén một góc, để lộ gương mặt tôi.
Ánh sáng ban mai chiếu lên, da tôi trắng bệch như trong suốt.
“Ngọc Nhi.”
Ông gọi khẽ một tiếng.
Rồi cúi người, bế tôi lên.
—
Lúc lên đến cầu thang, hàng xóm vừa đúng lúc mở cửa ra ngoài.
“Ơ, anh Kiến Quốc, đây là———”
Câu nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Vì người đó nhìn thấy đôi chân lộ ra dưới tấm khăn trắng.
Và nét mặt của bố.
Hàng xóm lùi lại một bước, nhường đường.
Bố bế tôi, từng bước, từng bước, đi lên cầu thang.
Mỗi bước đều chậm rãi.
Như đang bước trên một con đường không bao giờ đến cuối.
—
Tới cửa nhà, mẹ đã mở sẵn cửa.
Bà đã thay bộ đồ ngủ, mặc quần áo thường ngày, nhưng mắt vẫn sưng húp.
“Tiểu Ngư ngủ rồi.”
Bà nói.
Bố gật đầu, bế tôi vào phòng khách.
Rồi ông dừng lại.
Vì không biết nên đặt tôi ở đâu.
Ghế sofa?
Sàn nhà?
Hay là——
“Đưa về phòng con bé đi.”
Mẹ khẽ nói.
Bố quay người, đi về phía phòng vô trùng.
Cửa thông vẫn mở, cửa trong cũng chưa đóng.
Tối qua sau khi mẹ và Tiểu Ngư vào, vẫn chưa ai đóng lại.
Bố đứng trước cửa ngoài, không bước vào ngay.
Ông cúi đầu nhìn tôi trong vòng tay, rồi lại ngẩng đầu nhìn căn phòng ấy.
Căn phòng mà tám năm qua ông chỉ có thể nhìn từ sau lớp kính.
Căn phòng đã nuốt trọn cả tuổi thơ con gái ông.
“Có cần mặc đồ bảo hộ không?”
Mẹ hỏi từ phía sau.
Bố lắc đầu.
“Không cần nữa.”
Ông nói.
Rồi bế tôi, từng bước một, bước vào chiếc lồng kính đã giam cầm tôi tám năm trời.
Lần này, ông không mặc đồ bảo hộ.
Không khử trùng.
Không bất kỳ sự bảo vệ nào.
Ông cứ thế bế tôi, bước vào nơi mà trước đây dù chỉ một con vi khuẩn cũng không được phép tồn tại.
Căn phòng rất yên tĩnh.
Máy lọc không khí đã tắt từ lâu.
Không khí ngưng đọng, mang theo một mùi lạ, nặng nề và bí bách.
Bố bước đến bên giường, không đặt tôi xuống.
Ông cứ ôm tôi như vậy, ngồi xuống bên giường.
Lưng ông thẳng tắp, như đang hoàn thành một nghi lễ.
Mẹ đứng ở cửa, không bước vào.
Bà nhìn chúng tôi rất lâu.
Rồi quay người, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Khóa bố và tôi lại trong căn phòng này.
Khóa lại trong thế giới giờ đây không còn cần vô trùng nữa.
Trong phòng rất tối.
Rèm cửa được kéo kín, chỉ có một tia sáng le lói từ khe dưới cánh cửa chiếu vào.
Bố ôm tôi, ngồi rất lâu.
Lâu đến mức cơ thể tôi trong vòng tay ông dần dần cứng lại, lâu đến mức cánh tay ông bắt đầu tê dại.
“Ngọc Nhi.”
Ông lên tiếng, giọng khản đặc.
“Bố đã vào rồi. Không mặc đồ bảo hộ, cũng không khử trùng. Con có giận không?”
Dĩ nhiên không có câu trả lời.
Ông cúi đầu, má áp lên trán tôi, cái lạnh khiến ông khẽ rùng mình.
“Hồi nhỏ… con không như thế này.”
Ông nói chậm rãi.
“Con và em gái cùng chào đời, con khóc rất to. Y tá nói: ‘Chúc mừng, hai bé gái.’ Bố bế mỗi đứa một tay, cảm thấy đời này không còn gì hối tiếc.”
Giọng ông nghẹn lại.
“Rồi bác sĩ nói con bị suy giảm miễn dịch, sống không qua một tuổi, phải ở trong phòng vô trùng…”
“Bố hỏi có chữa được không. Bác sĩ bảo có thể, nhưng tốn kém, mà cũng không chắc sống được bao lâu.”
Một lúc lâu sau, ông mới nói tiếp.
“Hôm đó mẹ con ngất luôn. Bố nhìn ra cửa sổ, hôm đó nắng rất đẹp, con nằm trong tay bố ngủ ngon lành. Bố chỉ nghĩ: một đứa trẻ xinh đẹp như vậy, sao có thể không sống nổi?”