Chương 1 - Chuyến Xe Cuối Cùng Đến Hoàng Lăng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hoàng đế già trước lúc băng hà, đã hạ chỉ bắt ta – kẻ kế hậu xung hỉ – phải tuẫn táng, ban cho ta một ngày uống tuyệt mệnh hoàn.

Người cố chấp đích thân hộ tống ta đến hoàng lăng, lại chính là Thẩm Đình Vân – kẻ từng có hôn ước chỉ phúc vi hôn với ta.

Ba năm trước, chính tay hắn đưa ta vào cung, phản bội lời thề thanh mai trúc mã giữa chúng ta.

Giờ đây, hắn lại muốn ở chặng đường cuối cùng này cho ta một con đường sống, tựa như chỉ cần làm vậy thì có thể bù đắp được điều gì đó.

Gắng gượng chịu đựng cơn đau đang lan khắp thân thể, ta giơ tay vén nhẹ một góc rèm xe, giọng nói bình thản đến mức không gợn một chút sóng nào:

“Thẩm tướng quân, xin hỏi còn bao lâu nữa chúng ta mới tới hoàng lăng?”

1.

“Bẩm nương nương, còn khoảng một canh giờ nữa là tới.”

Giọng Thẩm Đình Vân truyền vào qua tấm rèm, có phần khô khốc.

Ta không đáp.

Hắn vén rèm xe, hạ giọng:

“Ấu Nghi, nàng… còn có tâm nguyện gì chưa hoàn thành không?”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng điềm tĩnh đến chính ta cũng lấy làm kinh ngạc:

“Thẩm đại nhân, bổn cung đã là kẻ sắp chết, không có nguyện vọng gì nữa.”

Thẩm Đình Vân trầm mặc một lát.

“Ấu Nghi, nàng nhất định phải nói chuyện với ta như vậy sao? Chúng ta…”

Ta cắt ngang lời hắn:

“Thẩm đại nhân xin cẩn ngôn.”

“Hiện giờ ngài là triều đình mệnh quan, phụ trách hộ tống cung quyến tuẫn táng; còn ta là phi tần của tiên đế, chờ ngày chết.”

“Quân thần phân biệt, tôn ti rõ ràng.”

Những lời này, chính là ba năm trước – ngày ta nhập cung – hắn từng nói với ta.

Bên ngoài im lặng.

Ta nhìn qua khe rèm, thấy bóng lưng hắn cưỡi ngựa phía trước.

Huyền giáp, áo choàng đỏ.

Giống hệt như ngày hắn tiễn ta vào cung năm ấy.

Hôm đó, phụ thân mẫu thân ta, muội muội ta, còn có hắn – bốn người đứng nhìn ta bước lên chiếc kiệu trắng.

Mẫu thân lau nước mắt:

“Ấu Nghi, con là trưởng nữ, phải vì gia đình mà suy nghĩ.”

Phụ thân thở dài:

“Bệ hạ chỉ định nữ nhi của Thượng thư phủ. Con có hôn ước, vốn dĩ nên là muội muội con vào cung, nhưng thân thể nó yếu…”

Muội muội Lý Ninh Nghi nắm chặt tay áo ta, khóc nức nở:

“Tỷ tỷ, nếu muội vào cung, chắc chắn không sống qua được mùa đông. Tỷ thì khác, từ nhỏ đã mạnh mẽ hơn muội…”

Thẩm Đình Vân đứng ở xa nhất, quay mặt đi, không nhìn ta.

Khi ấy ta vẫn còn gọi tên hắn:

“Đình Vân, chàng từng nói đời này không phải ta thì không cưới.”

Hắn siết chặt nắm tay, các khớp xương trắng bệch.

“Ấu Nghi, bệ hạ tính tình tàn bạo, Ninh Nghi không chịu nổi. Nàng thông minh, có lẽ…”

Có lẽ có thể sống sót trong cung.

Hắn không nói hết.

Nhưng ta đều hiểu.

Trước tiền đồ gia tộc và tính mạng của muội muội, tình cảm thanh mai trúc mã của ta chẳng đáng là bao.

Khi kiệu trắng được khiêng lên, ta nghe từ xa vang vọng tiếng nhạc hỷ.

Đó là đội ngũ nghênh hôn của hắn và Lý Ninh Nghi.

Mười dặm hồng trang hắn từng hứa với ta, cuối cùng lại trải cho người khác.

“Dừng xe.”

Giọng Thẩm Đình Vân kéo ta về thực tại.

Xe ngựa chậm rãi dừng lại.

Hắn vén rèm, đưa vào một túi nước.

“Uống chút nước đi. Sắc mặt nàng không tốt.”

Ta không nhận, chỉ nhìn hắn.

“Thẩm tướng quân, ngày ta nhập cung năm đó, lúc ngài cùng Ninh Nghi bái đường, có từng nghĩ đến ngày hôm nay không?”

Tay hắn run lên, túi nước suýt rơi xuống.

“Ấu Nghi, chuyện năm đó, ta…”

Ta buông rèm xe xuống:

“Tiếp tục đi đi. Đừng lỡ giờ lành.”

Hắn hé miệng, cuối cùng vẫn không nói gì, buông rèm.

Xe ngựa lại tiếp tục lăn bánh.

Ta dựa vào vách xe, từ trong ngực lấy ra một vật.

Là lễ cập kê hắn tặng ta năm đó – ngọc bạch dương chi, chạm vân.

Nắm trong tay, lạnh buốt.

Thẩm Đình Vân lại lên tiếng, lần này giọng rất khẽ:

“Ta… ta có lời muốn nói với nàng.”

Ta rũ mắt, cất miếng ngọc đi.

“Nếu là sám hối, thì không cần. Ta không cần.”

Hắn khựng lại một chút:

“Ta muốn cứu nàng.”

Ta trầm mặc rất lâu.

“Thẩm Đình Vân, ba năm trước, chính tay ngươi đưa ta vào con đường chết.”

“Giờ lại muốn cứu ta sao?”

“Thẩm đại nhân, hảo ý của ngài ta xin nhận. Nhưng ta không cần.”

Hắn không hiểu, thậm chí có chút phẫn nộ:

“Chẳng lẽ nàng thật sự muốn chết đến vậy? Hận ta đến mức thà chết cũng không chịu nhận sự giúp đỡ của ta?”

Ánh mắt ta bình thản:

“Ta không hận ngươi. Chỉ là không muốn có bất kỳ liên quan nào với ngươi nữa.”

Bên ngoài không còn tiếng nói.

Chỉ còn tiếng vó ngựa, từng nhịp, từng nhịp, như đang đếm ngược.

Rất lâu sau đó, ta mới nghe thấy một tiếng rất khẽ:

“……Nàng sẽ không chết đâu.”

2.

Xe ngựa dừng lại ở quán trà ngoại thành.

Thẩm Đình Vân nói nghỉ ngơi một lát.

Nhưng chưa đến một khắc, lại có một cỗ xe khác đến.

Là cha ta, mẹ ta, còn có muội muội.

Ba người bước xuống xe, thần sắc mỗi người mỗi khác.

Cha ta mặc triều phục Thượng thư, sắc mặt nghiêm nghị.

Mẹ ta mắt đỏ hoe, rõ ràng đã khóc.

Ninh Nghi toàn thân gấm vóc, một tay đỡ eo, bụng đã lộ rõ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)