Chương 6 - Chuyện Tình Giữa Phủ Quốc Công và Tam Hoàng Tử
Người trước nay gặp chuyện gì cũng bình tĩnh, lúc này lại luống cuống đến chẳng biết làm gì.
Cả mặt đỏ bừng.
Đến cuối cùng, ánh nến trong phòng cha nương chập chờn suốt một đêm không tắt.
Thánh thượng mãi vẫn chưa đưa ra phán quyết.
Chỉ lệnh cha cấm túc trong phủ, đợi mọi chuyện điều tra rõ ràng mới được ra ngoài.
Ta vẫn đến học đường như thường lệ.
Nhưng chân vừa bước qua cửa đã bị các phu tử đuổi ra.
“Lục tiểu thư, xin thứ cho chúng ta không thể tiếp nhận cô nữa.”
Các phu tử lạnh mặt nói.
Bọn họ tự cho mình thanh cao chính trực, vô cùng căm ghét tham quan ô lại.
Bây giờ cha gặp chuyện, bọn họ tiện thể cũng coi thường cả ta.
Ta đứng trước cửa học đường, tức đến nghiến răng.
Dậm chân một cái, ta quay người định bỏ đi.
Nào ngờ vừa quay lại đã nhìn thấy Tam hoàng tử đứng ngay sau lưng.
Hắn ngồi xổm xuống, cẩn thận nói chuyện với ta:
“Phu tử trong cung còn giỏi hơn phu tử nơi này. Con theo ta vào cung học, được không?”
Ta bĩu môi, lắc đầu.
Không đáp hắn một câu, quay người bỏ đi.
Hiện tại cha đang gặp nạn.
Ta càng không thể dính dáng tới Tam hoàng tử.
Lỡ cha hiểu lầm thì làm sao?
Tam hoàng tử cứ lẽo đẽo đi theo.
Nhưng thấy ta chẳng thèm phản ứng, ngay cả một ánh mắt cũng không muốn cho hắn, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ bỏ đi.
Bên phía nhà ông ngoại cũng bao phủ một mảnh mây sầu.
Bà ngoại đột nhiên lâm bệnh.
Liên tiếp mấy ngày nằm liệt trên giường không dậy nổi.
Nương nghe tin liền đưa ta vội vã trở về.
Nương vừa bước vào cửa đã nhìn thấy mái tóc bạc trắng của ông ngoại.
Sau khi xảy ra chuyện, ông dường như già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm.
Mệt mỏi, tiều tụy.
Không còn chút hăng hái năm xưa.
Nương nhìn ông một cái.
Ông ngoại cũng nhìn nàng.
Đôi mắt đờ đẫn chẳng biết đang nghĩ gì.
Nương không nói với ông lấy một câu.
Từ sau lần ông ngoại ép nàng bỏ ta, nàng gần như không còn muốn nói chuyện cùng ông nữa.
Nương vội vã bước vào trong.
Bà ngoại đang yếu ớt nằm trên giường.
Hai mắt vốn nhắm chặt nghe thấy tiếng bước chân liền chậm rãi mở ra.
Bà cố sức quay đầu nhìn về phía nương.
“Là Nguyệt Hoa sao? Có phải Nguyệt Hoa của nương không?”
“Là con. Nương, Nguyệt Hoa về rồi.”
Nương bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay bà.
Tay nàng run rẩy, thậm chí còn lạnh hơn cả tay bà ngoại.
Dường như đã nhận ra điều gì, nàng luống cuống nắm chặt tay mẫu thân mình, giống như chỉ cần giữ thật chặt thì có thể níu lại mạng sống của bà.
Bà ngoại ho vài tiếng.
Bàn tay yếu ớt nắm lấy tay nương.
Bà cố nở nụ cười.
“Nguyệt Hoa, con sống có tốt không?”
“Tốt. Mọi chuyện đều rất tốt.”
Nương đáp, âm cuối run rẩy.
“Vậy là tốt.”
Bà ngoại thở phào, chân mày giãn ra.
“Nương chẳng giúp được con bao nhiêu. Cha con là một con lừa cứng đầu. Ông ấy khiến con chịu khổ, trong lòng thật ra cũng chẳng dễ chịu. Con đừng giận ông ấy nữa.”
“Sau này nếu nương đi rồi, con cứ sống cuộc đời của mình thật tốt. Đừng bận lòng vì nương. Nương đưa con tới thế gian này không phải để con chịu khổ.”
Nói xong, bà dường như đã dùng hết sức.
Bà quay sang nhìn ta.
Ánh mắt ấy giống như xuyên qua gương mặt ta để nhìn lại tiểu nữ nhi năm xưa từng nằm trong lòng bà làm nũng.
Thuở nhỏ nương không được ông ngoại yêu thương.
Những ngày tháng ấy vô cùng khó khăn.
Chính bà ngoại luôn âm thầm bảo vệ nàng.
Cậu có bánh trái, bà sẽ lén giữ lại vài miếng nhét vào tay nương.
Ông ngoại không chịu mua bút mực giấy nghiên cho nàng, bà liền đem đồ cậu dùng thừa lặng lẽ đặt trong phòng nương.
Bà thật lòng yêu con mình.
Yêu Nguyệt Hoa mà bà luôn đau đáu trong tim.
Khi nương dẫn ta từ phòng bước ra, nơi khóe mắt vẫn còn vệt nước chưa khô.
Ông ngoại mím môi bước tới.
Chẳng biết từ khi nào trong tay ông đã có thêm một hộp thức ăn.
Ông đưa cho nương.
Giọng nói không còn chút trung khí nào như năm xưa.
“Nương con chuẩn bị bánh cho con. Có bánh quế hoa con thích ăn. Mang theo đi.”
Nương nhìn ông một cái.
Không nói gì.
Chỉ nhận hộp bánh rồi định rời đi.
Ông ngoại tiễn nàng tới tận cửa.
Đứng nhìn bóng lưng nàng xa dần, lúc ấy ông mới khẽ nói:
“Nguyệt Hoa, cha có lỗi với con.”
Nếu không phải ông cầu xin cha giúp đỡ mình và cậu, có lẽ mọi chuyện hôm nay đã chẳng xảy ra.
Bước chân nương hơi khựng.
Nhưng nàng không quay đầu.
Vẫn dẫn ta tiếp tục đi về phía trước.
Ta nhịn không được quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy lưng ông ngoại đã còng xuống.
Gương mặt phủ đầy nếp nhăn.
“Nương…”
Ta khe khẽ gọi.
Nương đưa tay xoa đầu ta.
Nàng không dám cúi xuống.
Bởi sợ nước mắt sẽ rơi lên mặt ta.
CHƯƠNG 10
Trên đời, người chịu đưa than giữa trời tuyết chẳng có mấy.
Kẻ thích bỏ đá xuống giếng lại nhiều vô kể.
Ta mới chỉ ba ngày không đến học đường, trưởng tử dòng chính của nhà Thượng thư vốn trước kia chuyện gì cũng bị ta áp một đầu đã không nhịn được chạy tới trước mặt châm chọc.
Không chỉ vậy, hắn còn chỉ vào ta cười nhạo:
“Đã bảo ngươi là con hoang từ lâu rồi. Cha ngươi lại còn đối xử tốt với nương ngươi như vậy. Chẳng lẽ ông ta thích đem nữ nhân nhà mình cho kẻ khác chơi hay sao?”
Mắng ta thì được.
Mắng cha nương ta thì không.
Ta chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức lao tới.
Một cú húc thẳng khiến trưởng tử nhà Thượng thư ngã lăn ra đất.
Hắn đau đến chẳng bò dậy nổi.
Ta thừa thắng xông lên, cưỡi lên người hắn rồi vung tay đánh liên tục.
Đến cuối cùng, hắn bị đánh đến mặt mũi bầm dập.
Ta phủi bụi trên người, đắc ý đứng lên.
Tiếc rằng còn chưa đắc ý được bao lâu, gia bộc nhà hắn đã vội vã dẫn Thượng thư chạy tới.
Tình hình trước mắt quá rõ.
Sắc mặt Thượng thư đen như đáy nồi.
Ông túm lấy ta, trực tiếp dẫn tới trước mặt cha.
“Tiểu nữ nhà Lục đại nhân quả thực rất khỏe.”
Thượng thư cười lạnh.
Cha im lặng chắn ta ra phía sau, nhàn nhạt cười:
“Khỏe mạnh là chuyện tốt.”