Chương 5 - Chuyện Tình Giữa Phủ Quốc Công và Tam Hoàng Tử
Hắn còn chưa nói hết, cha đã từ trên xe ngựa bước xuống.
Người đi tới, không dấu vết chen Tam hoàng tử sang một bên rồi quay đầu dịu giọng hỏi nương:
“Có bị dọa không? Vào trong nghỉ đi.”
Nương do dự nhìn hai người một lát.
Cuối cùng vẫn nghe lời cha, quay người vào phủ.
Ngoài cổng, ta không biết cha đã nói những gì với Tam hoàng tử.
Ta chỉ nhìn thấy đôi mắt Tam hoàng tử đỏ ngầu.
Hắn định động thủ nhưng lập tức bị thị vệ giữ lại.
Chẳng bao lâu sau liền bỏ đi.
CHƯƠNG 08
Tam hoàng tử trở về gây chấn động không nhỏ.
Chuyện tình ái năm xưa giữa hắn và nương cũng rất nhanh lan truyền.
Những lời đàm tiếu vốn đã im xuống nhiều năm nay một lần nữa nổi lên.
Nhưng tình cảm giữa hắn và Thánh thượng vô cùng tốt.
Hiện tại hắn chỉ làm một vị nhàn vương không màng chính sự, Thánh thượng cũng mặc sức dung túng.
Bởi vậy dù bên ngoài lời đồn bay đầy trời, hắn vẫn cố chấp thường xuyên tới tìm nương.
Một hôm ta vừa từ học đường đi ra đã nhìn thấy Tam hoàng tử đứng chờ ở đầu viện.
Hắn mặc một thân y phục lộng lẫy.
Vừa thấy ta liền vội vã bước tới, chăm chú nhìn ta hồi lâu.
Ta biết hắn đang nhìn gì.
Ta và hắn quả thực rất giống nhau.
Cho dù không nói, chỉ cần liếc mắt cũng đủ nhận ra ta mang huyết mạch của hắn.
Bị nhìn đến toàn thân mất tự nhiên, ta quay người định bỏ đi.
Hắn lập tức kéo tay ta lại.
Ta quay đầu.
Nhìn thấy vành mắt hắn đỏ lên, dường như lại sắp khóc.
Ta chỉ đành bất đắc dĩ thở dài.
“Con là con của ta.”
Tam hoàng tử nói.
Hắn kéo ta lại, cẩn thận vuốt những sợi tóc rối của ta cho ngay ngắn.
Ánh mắt hiền từ giống như một người cha vừa mới có được đứa con thất lạc.
“Con và Nguyệt Hoa cùng vào phủ của ta đi. Ta nhất định sẽ không để hai người chịu ấm ức.”
Ta trợn mắt, gạt tay hắn ra.
“Năm xưa người nói đi là đi. Bây giờ trở về nói mấy lời ấy thì có ích gì?”
Ta hỏi.
Môi Tam hoàng tử run lên.
Trên mặt hiện rõ đau khổ.
“Năm đó ta có nỗi khổ riêng…”
“Vậy vì sao nương ta phải chịu khổ?”
Ta lập tức cắt lời.
“Người có nỗi khổ của người. Chẳng lẽ nương ta đáng bị người bỏ lại? Còn phải thủ tiết chờ người hay sao?”
“Trên đời làm gì có đạo lý ấy!”
Năm xưa Tam hoàng tử rời đi quả thực có việc bất đắc dĩ.
Nhưng suốt chín năm trời, hắn thậm chí không gửi cho nương lấy một lời nhắn.
Hắn cầm bạc hoàng huynh cấp, ở bên ngoài vẫn sống tiêu dao tự tại.
Ngắm hết non sông gấm vóc.
Chơi đủ núi sông biển hồ.
Đến khi thỏa mãn trở về kinh thành lại mong nương cả đời đứng nguyên chỗ cũ chờ hắn?
Lấy đâu ra thứ đạo lý ấy!
Tam hoàng tử bị ta nói đến á khẩu không đáp được.
Hắn chỉ có thể luống cuống giải thích:
“Xin lỗi. Năm ấy là ta sai. Ta chỉ là…”
“Ta chỉ có một người cha là Lục Chấp. Người không phải cha ta.”
Ta đưa ra lời kết cuối cùng.
Sắc mặt Tam hoàng tử trắng bệch.
Bàn tay đang giữ tay ta vô lực rơi xuống.
Ta chẳng nhìn hắn thêm lần nào, cứ thế đi thẳng qua bên cạnh.
Chưa được mấy bước, lúc rẽ qua một góc đường, ta nhìn thấy cha.
Người đứng cạnh xe ngựa.
Dường như cố ý tới đón ta.
Ta lập tức vui vẻ hẳn lên, chạy nhào tới ôm lấy cánh tay cha làm nũng.
Cha cũng cười.
Người cúi xuống xoa đầu ta, dường như muốn nói lại thôi.
Ta biết người đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa ta và Tam hoàng tử.
“Con có muốn quay lại nói với hắn thêm vài câu không?”
Cha nhẹ giọng.
Động tác ôm lấy cha của ta khựng lại.
Ta chậm rãi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt người, nói từng chữ vô cùng nghiêm túc:
“Cha, con chỉ có một mình cha. Người khác chẳng liên quan gì đến con.”
Cha nhìn ta chăm chú.
Một hồi lâu sau mới bất đắc dĩ cong môi cười.
Người cúi xuống bế ta lên, đặt cằm trên đỉnh đầu ta rồi khe khẽ thở dài.
Trong giọng nói lại chẳng giấu nổi ý cười.
“Con gái ngoan của cha…”
CHƯƠNG 09
Không lâu sau khi Tam hoàng tử trở về, cả cha lẫn ông ngoại đều gặp chuyện.
Cha và nương thành thân nhiều năm. Cha quả thực cũng như lời hứa ban đầu, đã giúp ông ngoại không ít, nhưng chưa từng làm chuyện gì quá mức.
Cùng lắm chỉ là trong quan trường, người nhắc vài câu với những đồng liêu thân thiết, bảo họ quan tâm ông ngoại hơn một chút.
Thế nhưng một vị quan vốn có hiềm khích với cha đột nhiên ngay giữa triều đường tố cáo cả ông ngoại lẫn cha lên Thánh thượng.
Thực ra chẳng phải chuyện quá lớn.
Chỉ có điều khi ấy Thánh thượng đang nghiêm khắc điều tra chuyện lấy công làm tư, tham ô trái pháp luật.
Cha không làm trái pháp luật, nhưng quả thực từng vì tình riêng mà giúp ông ngoại.
Chỉ sau một đêm, những quan viên trước kia ngày ngày lấy lòng cha đều đóng chặt cửa.
Những kỳ trân dị bảo được đưa tới phủ mỗi ngày cũng chẳng còn bóng dáng.
Nương và ta không hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ biết là ông ngoại liên lụy cha.
Đêm khuya, nương và cha ở trong phòng.
Hai tay nương siết chặt thành quyền.
Thật lâu sau nàng mới khó nhọc lên tiếng:
“Là ta hại chàng.”
Cha nhướng mày.
Người đưa tay khẽ vuốt mấy sợi tóc bên thái dương nàng, cười nói:
“Sao có thể? Ta cưới nàng, vốn dĩ nên đối xử tốt với nàng. Chuyện của phụ thân nàng không thể trách nàng.”
Nương mím môi.
Trong lòng áy náy đến chẳng biết nói gì.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu.
Vốn tưởng sẽ thấy mệt mỏi hay chán ghét trong mắt cha.
Nhưng nhìn thật lâu, trong đôi mắt ấy chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của nàng.
Lòng nương khẽ rung động.
Đột nhiên nàng bước tới, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe môi cha.
Tay cha run lên.