Chương 3 - Chuyện Tình Giữa Phủ Quốc Công và Tam Hoàng Tử

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau vài câu trò chuyện, người nhìn sang nương đang thất thần, dịu giọng hỏi:

“Giang tiểu thư, nàng có muốn gả cho ta không?”

Nương sững sờ.

Lớn đến ngần ấy tuổi, đây là lần đầu tiên có người trịnh trọng hỏi ý kiến nàng về chuyện hôn nhân.

Nàng há miệng.

Muôn vàn lời muốn nói mắc nghẹn nơi cổ họng.

Nàng chẳng biết phải đáp thế nào.

Mãi đến khi ông ngoại lén véo mạnh nàng một cái, nàng mới như tỉnh khỏi giấc mộng.

Nương cúi đầu:

“Vâng.”

“Tiểu nữ thật lòng muốn gả cho Lục đại nhân.”

Thế là cuộc hôn sự được định xuống một cách vội vàng như vậy.

CHƯƠNG 04

Ngày nương được kiệu hoa đưa vào phủ, cha mặc một thân hỉ phục đỏ thẫm.

Nương ngồi trong kiệu.

Kiệu phu đưa nàng qua đại môn.

Đến khi kiệu hạ xuống, nàng lại chẳng hề động đậy.

Ông ngoại và bà ngoại đều giấu kín chuyện đứa trẻ trong bụng nàng.

Nương cũng biết cha chưa hề hay biết.

Nàng hoàn toàn có thể giả câm giả điếc, đợi sinh ta ra rồi thuận nước đẩy thuyền.

Nhưng suốt đường đi, kiệu hoa lắc lư không ngừng.

Chẳng hiểu sao trong đầu nàng lại hiện lên đôi mắt bình thản của cha, dường như cả đời sẽ chẳng bao giờ nổi giận.

Cha đối xử với nàng quá tốt.

Dù biết nàng xuất thân thấp kém, những lễ nghi cần có trong hôn sự vẫn chẳng thiếu thứ gì.

Người thật sự quang minh chính đại cưới nàng làm thê tử.

Đột nhiên nương cảm thấy sợ hãi.

Đó là nỗi sợ khi biết mình đang phụ tấm chân tình của người khác.

Nàng xoa bụng hồi lâu, cuối cùng lên tiếng ngay trong kiệu:

“Quốc công gia, trong bụng thiếp đã có thai ba tháng, không phải cốt nhục của ngài.”

“Cầu xin ngài cho thiếp sinh đứa bé này ra.”

“Chín tháng sau, toàn bộ của hồi môn thiếp nguyện để lại, bản thân xin tùy ngài xử trí.”

“Nếu không thể chấp nhận, hôm nay thiếp xin lấy cái chết tạ tội.”

Nói xong, nương bỗng cảm thấy như trút được gánh nặng.

Nàng thở ra một hơi thật dài.

Nàng không muốn cha phải gánh hậu quả thay mình.

Nhưng đến nước này, nàng chỉ còn có thể gửi toàn bộ hy vọng lên người cha.

Nương vốn tưởng mình phải đợi rất lâu.

Thậm chí đã chuẩn bị tinh thần bị trả về nhà ngay trong ngày thành thân.

Nào ngờ mới qua chốc lát, bên ngoài kiệu đã truyền tới giọng nói bình tĩnh của cha.

“Xuống kiệu đi.”

Từ ấy, nương trở thành Quốc công phu nhân danh chính ngôn thuận.

Còn ta, lại trở thành một vị tiểu thư của phủ Quốc công chẳng danh chẳng phận.

Khi ta được chín tháng tuổi, nương lưu luyến nhìn ta thật lâu.

Sau đó nàng đứng dậy thu xếp hành lý rồi đến trước thư phòng của cha, quỳ xuống dập đầu.

“Lục đại nhân, nhờ đại nhân chiếu cố suốt thời gian qua thiếp vô cùng cảm kích.”

“Nay kỳ hạn chín tháng đã tới, thiếp xin mặc cho đại nhân xử trí.”

Nương biết cha đã giúp mình quá nhiều.

Cho dù nàng có vô lương tâm đến đâu cũng không thể hết lần này đến lần khác làm phiền người.

Nàng đã tính sẵn.

Nếu bị đuổi khỏi kinh thành, nàng sẽ ra ngoài bán chữ kiếm sống.

Đợi tích cóp đủ tiền, nàng sẽ lén quay về thăm ta một lần.

Sau đó đời này cũng chẳng còn gì tiếc nuối.

Nhưng cha chỉ nhìn nàng cười.

Người bế ta đang bi bô trong nôi lên rồi đặt vào lòng nương.

“Con bé không rời nàng được. Ở lại đi.”

Người nói.

Giọng nói nhẹ tênh, tựa như đây chỉ là một chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn.

Nương đứng ngây ra.

Nàng không biết phải phản ứng thế nào.

Nàng luôn cảm thấy ở lại chính là gây thêm phiền phức cho cha.

Nhưng nếu nàng đi…

Nàng còn chưa nghĩ xong, ta đang nằm trong lòng đã bất chợt òa khóc.

Nương lập tức ôm chặt ta, nhỏ giọng dịu dàng dỗ dành.

Đợi đến khi ta túm lấy đuôi tóc nàng rồi ngủ thiếp đi, nương ngồi im thật lâu.

Cuối cùng, nàng lại lấy từng món đồ trong hành lý cất trở về chỗ cũ.

Nàng không nỡ bỏ ta.

Không nỡ bỏ nữ nhi của mình.

CHƯƠNG 05

Bởi luôn cảm thấy có lỗi với cha, nương đối với người gần như chẳng giống thê tử đối với phu quân.

Dáng vẻ cung kính ấy cứ như người trước mặt nàng không phải chồng, mà là chính Thánh thượng.

Cha thường bất đắc dĩ bật cười.

Người vốn khoan hòa. Ngay cả hạ nhân trong phủ đôi khi còn tùy ý trước mặt người hơn cả nương.

Mãi cho tới một ngày.

Trong phủ Quốc công có vài ma ma ỷ mình đã hầu hạ cha nhiều năm. Thấy nương mang theo ta vào phủ, ngoài mặt họ chẳng nói gì nhưng sau lưng thường xuyên bàn tán.

Khi ấy ta vừa học biết đi chưa lâu, ngày ngày lẫm chẫm chạy khắp nơi.

Một hôm vô tình chạy vào hậu hoa viên, ta nghe thấy mấy ma ma nhắc tới tên nương với giọng châm chọc.

“Giang Nguyệt Hoa này cũng thật thông minh. Biết lão gia tính tình hiền lành, chẳng làm gì được nàng ta, thế nên mới dám mang theo một đứa con hoang vào phủ Quốc công.”

“Đúng vậy. Lão gia cho dù chân có tật, cưới nàng ta vẫn dư sức. Thế mà nàng ta lại thật sự coi lão gia là quả hồng mềm dễ bóp.”

“Cũng chẳng biết đứa con hoang kia là giống của tên đàn ông nào. Giang Nguyệt Hoa chắc đã bị người ta chơi chán rồi.”

Những lời ô uế lọt vào tai.

Ta ngơ ngác nghe.

Tuy chưa hiểu hết, nhưng cũng biết họ đang mắng ta và nương.

Chẳng hiểu sao khi ấy trong lòng ta bỗng bùng lên một cơn giận dữ.

Ta nhặt một hòn đá nhỏ bên đường, hung hăng ném thẳng về phía họ.

Mấy ma ma bị dọa giật mình.

Thấy ta còn dám động thủ, họ lập tức nổi giận, túm lấy bím tóc ta rồi lôi đến trước mặt nương.

“Phu nhân, chúng nô tỳ tuy chỉ làm việc trong phủ, nhưng tiểu thư tùy tiện đánh mắng thế này cũng quá bắt nạt người rồi chăng?”

Mấy ma ma cười lạnh.

Ta bĩu môi, ngẩng cao đầu.

Nước mắt đã đầy trong hốc mắt nhưng nhất quyết không chịu rơi.

Nương nhìn ta, nghiến răng.

Nàng kéo ta đến trước mặt, nghiêm giọng hỏi:

“Con có đánh họ hay không?”

Giọng nương dữ đến đáng sợ.

Ta rụt cổ.

Nước mắt nhịn mãi cuối cùng ào ào rơi xuống.

“Hức… hức…”

Ta khe khẽ nức nở.

Nương nhìn ta.

Trong mắt thoáng qua đau lòng.

Nhưng trước ánh nhìn lạnh lẽo của đám ma ma, nàng vẫn nghiêm khắc quở trách:

“Đối nhân xử thế phải lấy khoan hậu làm đầu. Những điều nương dạy con, con đều học đi đâu hết rồi!”

Ta biết vì có ta mà nương luôn cảm thấy mình không ngẩng đầu được trong phủ.

Chính phần áy náy và tự ti ấy khiến nàng chẳng dám đắc tội những ma ma đã hầu hạ cha nhiều năm.

Đúng lúc ấy, giọng cha vang lên ngoài cửa.

“Có chuyện gì vậy?”

Người khập khiễng bước vào.

Nhìn thấy hai mắt ta khóc đỏ bừng, người khẽ nhíu mày rồi cúi xuống ôm ta vào lòng, dịu dàng vỗ lưng.

“Ngoan, đừng khóc. Nói cho cha nghe, xảy ra chuyện gì?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)