Chương 9 - Chuyện của những người bị lãng quên

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đến trường hoàn tất thủ tục, nhận chìa khóa phòng ký túc xá.

Phòng bốn người. Giường tầng kết hợp bàn học bên dưới.

Ánh nắng rực rỡ lọt qua khe cửa sổ.

Tôi ngồi trên chiếc giường của chính mình, nhìn xuống chiếc bàn học trống trơn.

Đây là góc nhỏ của riêng tôi.

Không cần phải chừa chỗ cho ai.

Không cần phải tiết kiệm cho kẻ nào.

Không cần phải “hiểu chuyện”.

Không cần phải “nhường một chút”.

Trên bàn học này đặt cái gì, là do tôi tự quyết định.

Tiền học bổng tháng đầu tiên đã vào tài khoản. Hai ngàn tệ.

Việc đầu tiên tôi làm, là đến tiệm bánh ngọt trước cổng trường.

“Cho em một cái bánh kem nhỏ. Cỡ nhỏ nhất là được.”

“Em lấy vị gì?”

“Vị dâu tây ạ.”

“Viết chữ gì lên bánh thế em?”

Tôi suy nghĩ một lúc.

“Chị viết ‘Thẩm Tinh Thần, sinh nhật vui vẻ’.”

Nhân viên viết xong.

Tôi nâng niu chiếc bánh kem to cỡ lòng bàn tay đó, mang về ký túc xá.

Bạn cùng phòng hỏi: “Nay sinh nhật cậu à?”

“Không phải.”

“Thế tự dưng mua bánh kem làm gì?”

Tôi ngắm nghía tên mình được viết trên bánh.

“Để bù lại.”

“Bù sinh nhật mấy tuổi?”

“Của mười ba năm qua.”

Cô bạn cùng phòng không hỏi thêm nữa.

Nhưng tối hôm đó bạn ấy đã chạy ra ngoài mua luôn bốn cốc trà sữa.

“Dù không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng mà sinh nhật vui vẻ nhé.”

Bốn đứa chúng tôi cụng ly.

Trà sữa ngọt lịm.

Bánh kem cũng rất ngọt.

Trên đó được viết tên tôi.

Chỉ có mỗi tên của tôi.

Mười tám năm nay.

Lần đầu tiên.

Một năm sau.

Kỳ thi cuối kỳ kết thúc.

Tôi đứng hạng nhất toàn khối.

Tiền học bổng vẫn được duy trì.

Tôi còn nhận được cả Học bổng Quốc gia.

Tám ngàn tệ.

Tôi dùng tám ngàn tệ đó để làm một việc: Mời cô giáo chủ nhiệm đi ăn một bữa cơm.

Cô đi công tác đến thành phố này, tôi đã mời cô dùng bữa với các món ăn đặc sản địa phương.

Cô nhìn tôi.

“Cao lên rồi này.”

“Lại còn ăn uống đầy đủ hơn nữa.”

Cô mỉm cười rạng rỡ.

Khi đang dùng bữa, cô chợt nói: “Mẹ em sau đó lại tìm đến cô.”

“Vâng.”

“Mẹ bảo là đã ‘thông suốt’ rồi, nói ‘ngày trước quả thực có những chỗ làm không đúng’.”

Tôi gắp một miếng thịt kho tàu.

“‘Có những chỗ làm không đúng’.”

Tôi lặp lại.

“Không phải là ‘có những chỗ’. Mà là mười tám năm đằng đẵng. Là từng ngày từng giờ. Là bốn trăm bảy mươi ngàn và sáu mươi tám ngàn.”

Cô chủ nhiệm không nói gì.

“Cô ơi, cô biết vì sao em không bao giờ nghe điện thoại không?”

Cô nhìn tôi.

“Bởi vì cho đến tận bây giờ bà ấy vẫn bảo là ‘có những chỗ làm không đúng’.”

Tôi đặt đũa xuống.

“Chứ không phải là ‘mẹ sai rồi’. Mà là ‘có vài điểm không đúng’.”

“Đó không phải là lời xin lỗi. Đó là ngụy biện.”

“Bà ấy vẫn tự thấy mình phần lớn là đúng. Chỉ sai ở ‘một vài điểm’.”

Cô chủ nhiệm thở dài đánh thượt.

“Em nói đúng.”

“Nếu một ngày nào đó bà ấy thực sự biết mình đã sai,” Tôi tiếp lời, “bà ấy sẽ tự khắc biết phải tìm em bằng cách nào.”

“Còn nếu bà ấy không tìm được…”

Tôi cầm đũa lên.

“Thì chứng tỏ bà ấy vẫn chưa suy nghĩ thông suốt.”

Dùng bữa xong, tôi đưa cô giáo về khách sạn.

Đi trên đường, cô đột nhiên lên tiếng.

“Năm học cấp hai đó, khi mua đôi giày bông cho em, cô đã biết rằng đứa trẻ này ngày sau sẽ tiến rất xa.”

Tôi đứng lặng dưới ánh đèn đường.

Nhìn cô.

“Em cảm ơn cô.”

Tôi nói.

“Cảm ơn cô đã cho em biết được, cảm giác được ai đó quan tâm là như thế nào.”

Cô vỗ vỗ vai tôi.

Không nói một lời.

Trên đường trở về ký túc xá, tôi mở điện thoại lên.

Đã một năm trôi qua.

Số điện thoại của mẹ, số của bố, số của anh trai.

Đều không hề được thêm lại.

Tôi cũng không hề có ý định thêm lại chúng.

Ánh đèn đường kéo dài chiếc bóng của tôi.

Cái bóng của một người.

Không chật chội.

Không cần nhường nhịn.

Vừa vặn hoàn hảo.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)