Chương 7 - Chuyện của những người bị lãng quên
“Điều bà ấy nói là – ‘Anh mày phải mua nhà’.”
“Chứ không phải là ‘Mẹ xin lỗi con’.”
“Chứ không phải là ‘Để nhà mình nghĩ cách xoay xở’.”
“Mà là ‘Anh mày phải mua nhà’.”
Trên bàn tiệc vắng lặng đến mức có thể nghe tiếng kim đồng hồ tí tách.
Mẹ ngồi đó, không rặn ra được nửa lời.
Tôi quay sang phía anh trai.
Anh ta vẫn luôn cúi đầu.
Từ đầu đến cuối không hó hé tiếng nào.
“Anh hai.”
Anh ta ngẩng đầu lên.
“Em còn một chuyện nữa.”
Ánh mắt anh ta loé lên nét chột dạ.
“Năm lớp mười hai, mẹ đã đến trường sửa nguyện vọng đại học của em. Đổi từ trường 985 thành trường sư phạm trong thành phố.”
Đám họ hàng lại một phen xì xào bàn tán.
“Nhưng anh có biết chuyện này không?”
Anh ta câm nín.
“Anh biết.”
Tôi nhìn xoáy vào anh ta.
“Bởi vì cái đêm mẹ sửa nguyện vọng, chính anh là người đã đăng nhập hệ thống giúp bà ấy.”
Mặt anh ta cắt không còn giọt máu.
“Không phải… anh chỉ là…”
“Còn nữa.”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Anh đã nói với mẹ một câu: ‘Đừng cho nó thi xa quá, sau này khó quản’.”
Anh ta há miệng mắc quai.
“Khó quản.”
Tôi lặp lại.
“Anh đã quản em được cái gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Anh có quan tâm xem em ăn có no không? Anh có quan tâm xem mùa đông em có giày bông đi cho ấm chân không? Anh có quan tâm em lủi thủi đạp xe đi học một mình có sợ không?”
Anh ta gục đầu.
Không nói nổi một từ.
Tôi đứng đó.
Nhìn toàn bộ những con người trên bàn tiệc.
Nhìn bố tôi. Ông ấy ngồi khép nép trong góc, không nói lấy một lời.
Mười tám năm nay. Ông ấy mãi mãi không bao giờ lên tiếng.
Nhìn mẹ tôi. Nước mắt bà đang tuôn rơi.
Nhìn anh trai tôi. Đang gục mặt xuống đất.
“Cháu muốn nói nốt chuyện cuối cùng.”
Giọng tôi vô cùng thản nhiên.
“Hồi cấp ba, cháu bới được một cuốn sổ tiết kiệm giấu dưới đáy tủ ở nhà.”
Cơ thể mẹ cứng đờ.
“Tên chủ tài khoản là anh trai. Gửi từ tháng anh ấy lọt lòng. Mỗi tháng năm trăm. Mười tám năm. Một trăm mười hai ngàn tệ.”
Tôi nhìn bà.
“Quỹ giáo dục.”
Dừng một lát.
“Thế cuốn của con đâu?”
Bà câm nín.
“Không có.”
Tôi tự trả lời.
“Từ đầu đến cuối, không hề có.”
Bác cả buông tiếng thở dài.
Cô hai ngượng ngùng cúi mặt.
Chú ba đặt vội ly rượu xuống.
“Bốn trăm bảy mươi ngàn tệ so với sáu mươi tám ngàn tệ. Quỹ giáo dục một trăm mười ngàn so với số không.”
Tôi nói.
“Mọi người đã cắt tỉa cháu suốt mười tám năm. Chặt đứt mọi cành nhánh cháu muốn mọc lên. Lớp năng khiếu, cắt bỏ. Quần áo tử tế, cắt bỏ. Trường tốt, cắt bỏ. Nguyện vọng đại học, cắt bỏ.”
“Những gì chừa lại cho cháu chỉ có: Làm việc. Tiết kiệm. Nhường đường.”
Tôi vớ lấy chiếc điện thoại.
“Bắt đầu từ hôm nay…”
Trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
Mở danh bạ lên.
Xóa: Mẹ.
Xóa: Bố.
Xóa: Thẩm Kiến Quân.
“Mọi người đã cắt tỉa con mười tám năm.”
Tôi nhìn thẳng mẹ.
“Từ hôm nay trở đi, con sẽ tự mình vươn lên.”
Mẹ “A” lên một tiếng, chồm dậy.
“Tinh Thần! Mày không được…”
“Con không cần tiền của mẹ. Không cần mẹ cho phép. Không cần tình thương của mẹ.”
Tôi cất điện thoại vào.
“Bởi vì trong mười tám năm qua mẹ chưa từng cho con điều đó.”
Tôi cầm lấy túi xách.
Quay người bước đi.
Phía sau lưng vang lên tiếng ghế đổ nhào.
Vang lên tiếng khóc gào của mẹ.
Vang lên tiếng họ hàng bàn tán.
Tôi tuyệt nhiên không ngoái đầu lại.
Mười tám năm.
Bốn trăm bảy mươi ngàn và sáu mươi tám ngàn.
Hôm nay, nợ nần thanh toán xong.
Lúc tôi bước ra khỏi cửa nhà đó, trời đã xẩm tối.
Điện thoại reo.
Là số của cô hai.
Tôi bắt máy.
“Tinh Thần…”
Giọng cô hoàn toàn khác hẳn lúc ở trên bàn tiệc.
“Mẹ cháu bà ấy… cháu đừng có làm…”
“Cô hai.”
Tôi nói.
“Vừa nãy cô còn bảo cháu không hiểu chuyện.”
Cô im bặt.
“Bây giờ cô đã thấy sổ nợ, thấy những con số trong sổ tiết kiệm, lại còn nghe cả ghi âm.”