Chương 9 - Chồng Tôi Là Cảnh Sát
“Mẹ em bảo em từ nhỏ đến lớn chưa từng yêu ai, bà ấy sốt ruột. Mẹ anh mới nói đùa một câu, hay là để gả em cho anh.”
“Lúc đó anh có mặt ở đấy.”
“Họ tưởng anh không nghe thấy.”
Anh khựng lại.
“Tuần thứ hai sau khi em về nước, anh bảo mẹ, bảo dì Tô dẫn Tô Niệm đến nhà ăn bữa cơm.”
Tay tôi run lên bần bật.
“Tại sao.”
“Không tại sao cả.”
Anh nhìn tôi.
“Em theo đuổi anh mười mấy năm, mỗi việc em làm anh đều biết. Học nhảy cóc, thi vào trường đại học của anh, lúc anh xuất ngũ lén về nước nhìn một cái—”
“Anh biết á?”
Lần đó tôi chỉ về đúng bốn ngày, không nói cho ai biết, chạy đến trước cổng đơn vị anh đứng nửa tiếng đồng hồ.
Thậm chí còn chưa nhìn thấy mặt anh đã bay về.
“Cổng có camera giám sát.”
Anh nói.
“Bảo vệ cho anh xem.”
Cả người tôi như bị vớt từ dưới nước lên, tê rần, đầu óc trống rỗng.
“Anh biết hết?”
“Phần lớn.”
“Thế sao anh — sao anh chưa bao giờ nói với em?”
Anh cụp mắt.
“Anh không giỏi mấy chuyện này.”
Đúng bảy chữ.
Đủ giải thích toàn bộ tính cách ba mươi năm qua của anh.
“Thế nên anh cứ để em theo đuổi mười mấy năm, theo đuổi đến mức em tưởng anh không hề để tâm, theo đuổi đến lúc em ném tờ đơn ly hôn ra trước mặt anh?”
Anh không đáp.
“Phó Thâm!”
Anh vươn tay, cầm tờ đơn ly hôn trên bàn lên, gấp đôi, lại gấp đôi, gấp thành một hình vuông nhỏ nhắn.
Rồi nhét vào túi áo mình.
“Cái này anh không ký.”
Môi tôi run lẩy bẩy.
“Vậy anh—”
“Chuyện của Trình Dao, anh nói một lần.”
Giọng điệu của anh trở lại âm sắc không mang nhiệt độ như ngày thường, nhưng sức nặng của từng chữ đã khác.
“Cô ấy đang phối hợp với anh xử lý một tài liệu mật của một vụ án, chi tiết không thể tiết lộ cho em. Nhưng cô ấy có bạn trai rồi, tháng sau cưới. Thiệp hồng đang để trong ngăn kéo thứ hai bàn làm việc của anh.”
“Em không tin, anh dẫn em đi lục.”
Tôi ngây người.
Anh cởi áo khoác, treo lên móc áo ở lối vào.
Quay đầu nhìn tôi một cái.
“Ăn cơm chưa.”
“…Chưa.”
“Anh nấu.”
Anh bước vào bếp.
Tôi đứng chết trân tại chỗ, não đình công toàn tập.
Phó Thâm làm hai món mặn một món canh.
Khoai tây xào thái chỉ và trứng xào cà chua.
Canh là canh trứng rong biển.
Trang trí thì chẳng có gì đẹp đẽ, nhưng đồ ăn thái đều tăm tắp, lửa nấu cũng chuẩn.
Tôi ngồi trước bàn, dùng đũa khều khều cơm trong bát, đầu óc vẫn là một mớ bòng bong.
Anh ngồi đối diện ăn cơm.
Ăn được hai miếng, ngẩng đầu lên.
“Không hợp khẩu vị à?”
“Không phải.”
Tôi và một miếng khoai tây xào vào miệng.
“Ngon mà.”
Anh tiếp tục ăn.
Ăn xong anh rửa bát, tôi đứng cạnh nhìn.
Nước xả xuống bát đĩa rào rào. Tay áo anh xắn lên trên khuỷu tay, trên cẳng tay có một vết sẹo cũ mờ mờ.
“Vết sẹo kia của anh bị sao đấy?”
“Hồi huấn luyện.”
“Có đau không?”
“Lúc đó thì đau.”
Anh xếp bát đĩa lên giá ráo nước, vặn vòi nước, rút một tờ khăn giấy lau tay.
Rồi quay người lại.
“Tô Niệm.”
Tôi ngẩng đầu.
“Sau này có chuyện gì cứ nói thẳng với anh, đừng ở nhà tự biên kịch bản nữa.”
“…Kịch bản gì.”
“Cái kịch bản ngày em đua xe ấy, cả tờ đơn ly hôn hôm nay nữa.”
Anh vò tờ giấy lau tay thành một cục ném vào thùng rác.
“Em muốn cái gì, cứ nói. Cái gì anh làm được anh sẽ làm. Không làm được anh sẽ giải thích lý do.”
“Em đừng cứ giữ kín trong lòng, giữ mãi đến lúc thành ra chuyện như hôm nay.”
Tôi cúi đầu, mũi bắt đầu cay cay.
“…Ngày trước anh có thèm để ý đến em đâu.”
“Trước kia là trước kia.”
Anh lấy một chiếc cốc từ trên tủ bát xuống, rót một cốc nước ấm đặt vào tay tôi.
“Bây giờ là chồng em.”
Mấy chữ đó.
Còn nóng hơn cả con dấu đỏ chót trên giấy đăng ký kết hôn.
Kể từ ngày hôm đó, vài thứ bắt đầu lặng lẽ thay đổi.
Thay đổi rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không chú ý sẽ bỏ qua.
Chẳng hạn như Phó Thâm bắt đầu trả lời tin nhắn của tôi.