Chương 3 - Chồng Tôi Là Cảnh Sát
“Lượn một vòng mà em chạy lên đường vành đai 3 với tốc độ 160?”
Tôi bị câu nói này đóng đinh luôn trên ghế.
“Có biết lật xe một cái là người đi đời nhà ma không.”
Tôi vội lấy tay che mắt lại.
“Sẽ không thế nữa đâu, đảm bảo không bao giờ nữa.”
Anh nhìn chằm chằm tôi vài giây.
“Về thôi.”
Tiếng cửa xe mở.
Anh xuống xe.
Tôi xách túi chạy lạch bạch theo sau anh vào thang máy.
Trong gương thang máy, anh đứng bên trái, tôi đứng bên phải, ở giữa cách một khoảng bằng một người.
Về đến nhà tôi lao ngay vào phòng tắm, nước nóng dội lên người, sự căng thẳng đeo bám cả tối nay mới nới lỏng được một chút.
Lau tóc bước ra, Phó Thâm đang đứng giữa phòng khách cài nút đồng hồ.
Anh đã thay một chiếc áo sơ mi đồng phục sạch sẽ, tóc vẫn còn ướt, vài lọn tóc trước trán dán chặt vào da.
Tôi tựa người vào khung cửa.
“…Anh lại phải đi à?”
Anh cài xong chiếc cúc cuối cùng, quay lại nhìn tôi một cái.
“Trực ban.”
Môi tôi mấp máy vài cái, nhưng chẳng nói được gì.
Muốn hỏi quá nhiều điều.
Nhưng một chữ cũng chẳng dám mở lời.
Cuối cùng chỉ nặn ra được một câu.
“Trước đây anh đâu có làm ở đồn này đâu nhỉ.”
Anh cúi xuống buộc dây giày.
“Bị điều động tạm thời.”
Buộc xong, anh đứng dậy.
“Khóa cửa cẩn thận.”
Rồi anh kéo cửa, bước ra ngoài.
Tiếng cửa đóng lại rất khẽ, nhưng nện vào ngực tôi rất nặng.
Tôi úp mặt vào lan can ban công, nhìn chiếc xe màu đen của anh chui ra khỏi hầm, rẽ trái, hòa vào đường lớn, đèn hậu biến thành một đốm đỏ, cuối cùng bị bóng đêm nuốt chửng.
Tôi cứ nhìn chằm chằm cho đến khi không thấy gì nữa mới gác cằm lên mu bàn tay.
Hình như từ khi còn rất nhỏ, tôi đã luôn đứng nhìn bóng lưng của Phó Thâm.
Anh lớn hơn tôi sáu tuổi.
Hồi mẫu giáo tôi rất hay khóc, mẹ bận không dứt ra được, liền tống tôi sang nhà họ Phó.
Hồi đó tôi còn chưa nhận mặt hết giáo viên mẫu giáo, Phó Thâm đã đeo chiếc cặp sách màu xanh quân đội lên tiểu học rồi.
Năm tôi lên tiểu học, cứ tưởng cuối cùng cũng được gần anh hơn một chút.
Thì anh đã mặc đồng phục trung học, đạp xe đạp, lao xẹt qua trước mặt tôi như một cơn gió.
Tôi lên trung học, anh đang chuẩn bị thi đại học.
Tôi liều mạng học hành, nhảy cóc một lớp.
Ngày cầm giấy báo trúng tuyển của trường đại học anh đang học, tôi vui sướng nhảy cẫng trên giường suốt nửa tiếng đồng hồ.
Kết quả ngày đầu tiên nhập học tôi được thông báo — anh nhập ngũ rồi.
Quản lý khép kín, liên lạc gần như bị cắt đứt.
Tôi đợi hai năm, đợi không nổi nữa, nộp đơn xin học thạc sĩ ở nước ngoài.
Ngày tôi đi, ở sân bay, nghe bạn bè nói anh đã xuất ngũ và vào làm ở Cục Công an thành phố.
Lúc máy bay cất cánh, tôi ngồi một mình ở ghế cạnh cửa sổ, nhìn ánh đèn dưới mặt đất biến thành những vì sao, rồi lại biến thành một màu đen kịt.
Tôi theo đuổi anh hơn mười năm, mỗi lần tưởng sắp đuổi kịp rồi, anh lại bước lên phía trước một đoạn.
Năm nay về nước, mẹ tôi ngồi trên ghế sofa phòng khách, vẻ mặt vừa cẩn trọng vừa mong đợi.
Bà đặt bức ảnh của Phó Thâm lên bàn trà, hỏi tôi có muốn cân nhắc không.
Tôi nhìn khuôn mặt lạnh tanh không chút biểu cảm trong ảnh, chẳng thèm suy nghĩ mà gật đầu luôn.
“Vâng.”
Không cần cân nhắc.
Chưa bao giờ cần.
Nhưng tôi cũng hiểu rõ, tôi lấy anh, nhưng anh không hề cưới tôi.
Anh chỉ đồng ý một sự sắp đặt êm đẹp giữa hai gia đình mà thôi.
Hôm sau là cuối tuần.
Mẹ Phó Thâm gọi điện, gọi tôi về ăn cơm.
Tôi thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi ra ngoài.
Lúc bước vào cửa, Phó Độ đang nằm ườn trên ghế sofa chơi game.
Chiếc ghế sofa đơn đối diện để trống, trên tay vịn còn đặt một cuốn sách bìa cứng, giống như chủ nhân của nó vừa rời đi không lâu.
Anh hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào náo nhiệt của cả phòng khách, giống như một tảng băng bị đặt nhầm chỗ.