Chương 1 - Chồng Tôi Là Cảnh Sát

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nửa đêm đua xe, tôi bị ông chồng cưới chớp nhoáng của mình chặn đầu lại.

Trong đồn cảnh sát, anh ấy đang ghi lời khai cho tôi. Tôi cất tiếng gọi: “Chồng ơi.”

Anh cảnh sát bên cạnh đang cắn hạt dưa liền ngẩng đầu lên: “Cô em là người thứ 32 gọi cậu ấy là chồng trong tháng này rồi đấy.”

Tôi đập thẳng tờ giấy đăng ký kết hôn lên bàn: “Nhưng anh ấy là chồng tôi thật mà.”

***

Hai giờ sáng, cả thành phố tĩnh lặng như chìm dưới đáy nước.

Tôi đạp ga, tốc độ xe vọt lên 160km/h, ánh đèn đường vút qua xé gió lùi lại phía sau.

Phía trước, đèn xanh đỏ nhấp nháy liên hồi, một chiếc xe cảnh sát chắn ngang giữa đường.

Tôi đạp phanh cháy đường, lốp xe ma sát với mặt đường tạo ra một tiếng rít chói tai.

Khoảnh khắc cửa xe bị người ta giật mạnh từ bên ngoài, tôi nhìn rõ khuôn mặt của người tới.

Phó Thâm.

Người chồng cưới chớp nhoáng được năm tháng, tổng cộng mới gặp mặt ba lần của tôi.

Anh mặc áo khoác cảnh phục, trước ngực đeo thẻ trực ban, cả người toát ra vẻ lạnh lùng và xa cách hòa lẫn vào màn đêm.

Trong đồn cảnh sát, ánh đèn sáng trưng, mấy anh cảnh sát trực đêm đang ngồi ngả ngớn buồn ngủ.

Phó Thâm đứng trước bàn làm việc lật xem tài liệu, từ đầu đến cuối không hề thèm nhìn tôi lấy một cái.

Tôi luống cuống, bước nhanh hai bước đến sát mặt anh, hắng giọng gọi:

“Chồng ơi.”

Anh cảnh sát đang cắn hạt dưa ngồi chéo đối diện ngẩng đầu lên, giơ ngón tay ra đếm.

“Người thứ 32 trong tháng này rồi, cô em ạ.”

Tôi thò tay vào túi xách lục lọi một hồi, lấy ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ đập “chát” xuống bàn.

“Nhưng anh ấy đúng là chồng tôi thật mà.”

Tôi lật mở tờ giấy đăng ký kết hôn ra, trang đầu tiên là hai bức ảnh, trái là anh, phải là tôi, đóng dấu giáp lai đỏ chót của Cục Dân chính.

“Bây giờ người bắt tôi là anh ấy, lát nữa người bảo lãnh tôi cũng phải là anh ấy.”

Anh cảnh sát cắn hạt dưa giật mình run tay, vỏ hạt dưa rơi lả tả xuống đất.

Kết hôn với Phó Thâm tròn năm tháng.

Trong năm tháng đó, chúng tôi mới gặp nhau đúng ba lần.

Lần đầu tiên là vào ngày cưới. Trong nhà thờ ngập tràn hoa hồng trắng, khách khứa cười nói khách sáo. Tôi mặc váy cưới, anh mặc vest, mục sư đọc xong lời thề, anh đeo nhẫn vào tay tôi. Giây phút ngón tay anh chạm vào da tôi, nó lạnh ngắt.

Lần thứ hai là về nhà ăn cơm tết Trung thu. Một bàn thức ăn nghi ngút khói, bố mẹ hai bên cười nói vui vẻ. Phó Thâm ngồi cạnh tôi, đụng đũa đúng ba lần, nói chưa quá năm câu.

Lần thứ ba, chính là bây giờ.

Hai giờ sáng trong đồn cảnh sát, anh đang viết biên lai phạt tôi.

Đo nồng độ cồn xong, chỉ số của tôi là số 0.

Nữ cảnh sát phụ trách ghi chép đánh giá tôi từ đầu đến chân, gõ gõ đầu bút xuống bàn:

“Không uống rượu, hai giờ sáng ra đường đua xe, lý do là gì?”

Tôi cúi gằm mặt, hai bàn tay xoắn xuýt vào nhau.

Ngón chân trong giày cọ cọ mãi, nửa ngày sau mới nặn ra được một câu.

“Tại tôi đau lòng.”

Tôi ngẩng mặt lên, cố ép cho hốc mắt đỏ hoe, nhìn nữ cảnh sát kia:

“Chồng tôi cưới tôi xong là bỏ bê nhà cửa, ngày nào cũng đi đêm không về. Cầm tiền của tôi ra ngoài nuôi gái.”

Tôi bẻ ngón tay, đếm từng tội một.

“Anh ta chiều chuộng người kia bao nhiêu thì qua loa với tôi bấy nhiêu. Tặng nhà tặng xe mà mắt không hề chớp lấy một cái—”

Một cậu cảnh sát trẻ tuổi đứng bên cạnh đập bàn đứng phắt dậy:

“Chồng cô đang ở đâu? Để tôi đi dạy cho anh ta một bài học!”

Lời còn chưa dứt, một tập hồ sơ màu xanh lam từ khoảng cách mười mét bay vèo tới, đập trúng phóc vào lưng cậu cảnh sát trẻ.

Bốp một tiếng, cậu ta lảo đảo hai bước, hai tay bám chặt mép bàn mới đứng vững được.

Cách nửa sảnh lớn, giọng nói của một người đàn ông truyền tới.

Trầm, lạnh, không mang một chút cảm xúc thừa thãi nào.

“Bảo mấy cậu viết biên bản phạt. Không phải bảo xúm lại nghe kể chuyện.”

Gáy tôi lạnh toát, lông tơ dựng đứng hết cả lên.

Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, trong góc khuất của hành lang, một người đàn ông sải đôi chân dài bước tới.

Đồng phục cài cúc đến tận cổ, đường vai áo phẳng phiu, lông mày sắc như dao chém.

Ánh đèn trượt từ trên mặt anh xuống.

Tôi nhìn rõ rồi.

Là Phó Thâm.

Hai phút trước tôi còn đang nghĩ xem làm thế nào để liên lạc bảo anh đến bảo lãnh tôi ra.

Hai phút sau bản thân anh đã đứng lù lù ngay trước mặt tôi rồi.

Tôi ngoảnh đầu nhìn tấm biển trước cửa đồn cảnh sát, lại nhìn bảng tên trực ban trên ngực anh.

Anh ở đội Cảnh sát Hình sự cơ mà? Sao lại ở đây?

Phó Thâm ném một xấp biểu mẫu và một cây bút bi ra trước mặt tôi.

“Họ tên.”

Anh ngồi xuống ghế đối diện, bóng anh bao trùm xuống, áp lực đến mức vai tôi cũng rụt lại.

Tôi chớp chớp mắt, muốn bắt lấy ánh mắt anh.

Nhưng từ đầu tới cuối anh chẳng buồn chớp mắt, chỉ chằm chằm nhìn biểu mẫu trên tay rồi viết.

“Tôn—”

Tôi suýt nữa thì đọc sai tên.

“Tô Niệm.”

Anh tiếp tục hỏi, tuổi tác, địa chỉ, biển số xe, tuyến đường đã đi, từng mục từng mục một, hỏi vô cùng cặn kẽ.

Hoàn toàn khác hẳn cái điệu bộ cợt nhả của mấy cậu cảnh sát trẻ lúc nãy.

Mỗi câu hỏi đập xuống, tôi lại bất giác ngồi thẳng lưng lên một chút.

Viết xong mục cuối cùng, anh đặt bút xuống.

Tôi nhân lúc trống trải, dùng ngón tay móc nhẹ vào gấu tay áo anh.

Ngoảnh mặt đi, nhỏ giọng gọi:

“Chồng ơi.”

Cả căn phòng bỗng bùng lên một trận ho sặc sụa.

Có người tự sặc nước bọt của chính mình.

Phó Thâm không nhìn tôi, cầm biểu mẫu đứng dậy đi về phía cửa sổ làm thủ tục.

Có người sáp lại gần, thì thầm vào tai tôi:

“Đừng gọi nữa, Đội trưởng Phó có gia đình rồi.”

“Hơn nữa cô đã là người thứ 32 trong tháng này rồi.”

Tôi liếc nhìn Phó Thâm đang cúi đầu ký tên ở cửa sổ.

Sau đó lấy lại cuốn sổ kết hôn trong túi xách ra, lật bìa lên, đập “chát” một cái vào giữa bàn.

Mở trang đầu tiên ra, đẩy đến trước mặt người đó.

“Anh ấy là chồng tôi thật.”

Cuốn sổ kết hôn bị cướp mất.

Bảy tám cánh tay đồng thời thò ra, hệt như giành giật cái bánh bao cuối cùng, chuyền tay nhau xem.

Có người hít một ngụm khí lạnh, có người liên tục đối chiếu ảnh chụp với mặt tôi.

Tôi khoanh tay trước ngực, cằm hơi hếch lên.

“Bây giờ người bắt tôi là anh ấy, lát nữa người bảo lãnh tôi cũng sẽ là anh ấy.”

Sau gáy bỗng nhiên ớn lạnh.

Không phải gió.

Mà là có người đang đứng sau lưng tôi.

Tôi quay đầu lại, vừa vặn đối mặt với đôi mắt sâu thẳm đen nhánh của Phó Thâm.

Anh không chút biểu cảm, trên tay cầm tờ giấy vừa in xong, đặt xuống trước mặt tôi.

Ngón tay thon dài gõ gõ vào góc dưới cùng bên phải.

“Ký tên.”

“…Của tôi á?”

Cuối cùng anh cũng nhìn tôi đúng một giây.

Một giây đó đủ để tôi nuốt ngược toàn bộ lời rác rưởi định nói vào trong bụng.

Tôi ngoan ngoãn cầm bút ký tên.

Bên cạnh truyền đến tiếng kêu thảm thiết.

Anh cảnh sát cướp mất cuốn sổ kết hôn lúc nãy đang ôm đầu gối ngồi xổm dưới đất nhăn nhó.

Phó Thâm mặt không đổi sắc thu chân về, gấp cuốn sổ kết hôn lại, đặt cạnh tay tôi.

“Đồ của mình, cất cho kỹ.”

Có người chạy chậm tới đưa cho Phó Thâm một tờ biên lai.

Anh lướt mắt nhìn qua rồi tiện tay đặt trước mặt tôi.

“Bằng lái trừ 12 điểm, nộp phạt ba trăm.”

Tôi sửng sốt.

“Không bị tạm giam à?”

Anh ngước mắt nhìn sang.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)