Chương 8 - Chồng Tôi Bỗng Nhiên Không Còn Tiền
Khi ấy điều kiện nhà Cố Viễn không tốt, bố mẹ tôi sợ tôi chịu thiệt, nhất quyết bắt ký.
Cố Viễn lúc đó còn tủi thân rất lâu, cảm thấy nhà tôi không tin anh.
Để dỗ dành anh, sau đó tôi cất bản thỏa thuận này đi, không bao giờ nhắc lại nữa.
Trong thỏa thuận viết rất rõ: thu nhập sau hôn nhân của hai bên thuộc về mỗi người. Nếu phát sinh nợ chung, bên hưởng lợi chính tại thời điểm phát sinh nợ sẽ chịu trách nhiệm.
Mà khoản vay năm trăm nghìn kia, người hưởng lợi là công ty của Lâm Nguyệt.
Tôi quét bản thỏa thuận, gửi cho Vương Lâm.
“Vương Lâm cô xem cái này đủ chưa?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng hít sâu của Vương Lâm.
“Tĩnh Tĩnh, cô… cô đúng là cầm trong tay kịch bản đồ long rồi.”
09
Có thỏa thuận tiền hôn nhân và hợp đồng bảo lãnh năm trăm nghìn kia, tính chất toàn bộ vụ việc từ tranh chấp gia đình hoàn toàn chuyển thành tội phạm kinh tế nghiêm trọng.
Vương Lâm hành động rất nhanh, lập tức bổ sung chứng cứ mới và yêu cầu khởi kiện mới lên tòa án.
Chúng tôi cho rằng, trong thời kỳ hôn nhân, Cố Viễn đã ác ý thông đồng với Lâm Nguyệt, thông qua các thủ đoạn lừa gạt, che giấu để chuyển dịch và chiếm đoạt trái phép tài sản lớn của tôi.
Đồng thời, anh ta còn cố ý tạo ra khoản nợ chung vợ chồng. Hành vi này đã cấu thành tội lừa đảo.
Mẹ chồng tôi thì bị nghi ngờ phạm tội làm giả giấy tờ tài chính.
Bố chồng tuy không trực tiếp tham gia, nhưng với tư cách người biết chuyện, bị nghi ngờ bao che.
Một tấm lưới trời lặng lẽ được giăng ra.
Ba ngày sau, tôi nhận được điện thoại của bố chồng. Lần này, trong giọng ông ta không còn vẻ hống hách trước kia, chỉ còn mệt mỏi và cầu xin.
“Chu Tĩnh, chúng ta nói chuyện đi.”
“Không có gì để nói. Gặp ở tòa.”
“Coi như bố cầu xin con, được không? Con rút đơn kiện đi, 1,3 triệu đó, chúng ta sẽ nghĩ cách trả cho con!”
“Nhà chúng ta chỉ có mỗi Cố Viễn là con trai, con không thể hủy hoại nó được!”
“Bây giờ mới biết anh ta có thể bị hủy hoại?” Tôi cười lạnh. “Lúc cả nhà các người liên hợp tính kế tôi, sao không nghĩ đến chuyện sẽ hủy hoại tôi?”
“Không giống nhau! Con là phụ nữ, con còn có thể tái giá!”
“Cố Viễn nó… nếu nó ngồi tù, đời này của nó coi như xong!”
Nghe thứ lý luận vô sỉ này đi.
Tôi không còn hứng thú nói thêm với ông ta dù chỉ một chữ.
“Tôi sẽ không rút đơn. Ngoài ra, chuyển lời cho con trai ông: chuẩn bị nhận giấy triệu tập của tòa và giấy đòi nợ của ngân hàng đi.”
Tôi cúp máy.
Chiều hôm đó, tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện.
Là bác sĩ điều trị chính của Cố Viễn.
“Có phải chị Chu Tĩnh không? Hôm nay chồng chị Cố Viễn đã cưỡng ép làm thủ tục xuất viện.”
Tôi sững ra.
“Xuất viện? Tình trạng của anh ta mà xuất viện được sao?”
“Đương nhiên là không! Anh ấy còn chưa phẫu thuật, bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm tính mạng!”
“Nhưng bản thân anh ấy và người nhà kiên quyết xuất viện, chúng tôi cũng không ngăn được.”
“Anh ấy bảo tôi chuyển lời cho chị rằng dù có chết, anh ấy cũng sẽ không dùng một xu nào của chị.” Bác sĩ ở đầu dây bên kia cũng rất bất lực.
Tôi im lặng một lát.
“Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi trên sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời âm u, như sắp mưa.
Tôi không hề lo lắng hay mềm lòng.
Trái tim tôi đã chết từ khoảnh khắc nhìn thấy số dư 158,4 tệ kia rồi.
Anh ta muốn dùng cái chết để uy hiếp tôi, khiến tôi thấy tội lỗi?
Quá ngây thơ.
Một người đàn ông đến mạng sống của mình cũng không quý trọng thì không đáng để bất kỳ ai thương hại.
Quả nhiên, không lâu sau, điện thoại của Vương Lâm gọi tới, giọng có chút hả hê.
“Tĩnh Tĩnh, đoán xem vừa rồi ai gọi cho tôi?”
“Lâm Nguyệt?”