Chồng tôi đột ngột bị nhồi máu cơ tim, được đẩy vào phòng cấp cứu. Bác sĩ bảo tôi nhanh chóng đi đóng viện phí.
Khoảnh khắc quẹt thẻ, tôi chết lặng trước quầy thu phí.
Số dư: 158,4 tệ.
Chúng tôi kết hôn tám năm, tằn tiện dành dụm được 1,3 triệu tệ, vậy mà không còn một xu.
Kiểm tra lịch sử giao dịch, từng khoản chuyển tiền như những nhát dao đâm thẳng vào mắt tôi.
Người nhận tiền là bạch nguyệt quang thời đại học của anh, cũng là bạn gái cũ của anh.
Bác sĩ lần thứ ba chạy ra thúc giục tôi:
“Người nhà bệnh nhân! Không quyết định ngay thì không kịp nữa đâu!”
Tôi bình tĩnh mở miệng:
“Bác sĩ, bỏ điều trị đi. Chúng tôi hết tiền rồi.”
01
“Người nhà của Cố Viễn! Nhanh lên! Bệnh nhân cần phẫu thuật ngay!”
Giọng y tá sắc nhọn, xuyên thủng mùi thuốc sát trùng trong hành lang bệnh viện.
Tôi nắm chặt một tấm thẻ ngân hàng, lao đến quầy thu phí.
“Chào cô, tôi đóng viện phí.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận