Chương 3 - Chồng Nuôi Hay Anh Trai
9
Cho đến khi anh tỉnh lại, đã gần trưa.
Bùi Du Phong chậm rãi mở mắt, ánh nhìn rơi vào hai bàn tay đang nắm nhau, mang theo sự mơ màng vừa tỉnh dậy.
Anh vội vàng rút tay lại.
Mở miệng nhưng chỉ phát ra vài âm thanh khàn khàn.
Sau đó lại bối rối cúi đầu.
Tôi đưa mu bàn tay áp lên trán anh, nhấn chuông gọi bác sĩ.
Sau khi kiểm tra một loạt.
Bác sĩ nói: “Bệnh nhân bị nhiễm lạnh khá nặng, để tránh sau này phát sinh viêm phổi, viêm phế quản hoặc viêm cơ tim, vẫn cần nằm viện quan sát vài ngày.”
“Chắc chắn là vì tối qua bị dính mưa.” Tôi không khỏi tự trách.
Bác sĩ hỏi: “Dính mưa bao lâu?”
Từ cổng đến biệt thự, đi qua sân.
Bình thường chỉ mất vài phút.
Nhưng tối hôm đó trời mưa, Bùi Du Phong lại còn để ý đến tôi, đi chậm hơn bình thường.
“Khoảng 5 phút.” Tôi trả lời.
Bác sĩ hơi nghi hoặc: “Không nên như vậy, nhiệt độ tối qua cũng không thấp lắm.”
Bùi Du Phong đột nhiên ôm ngực ho dữ dội.
Tôi nhanh chóng bước tới bên anh, nhẹ nhàng vỗ lưng giúp anh dễ chịu hơn.
“Có lẽ gần đây sức đề kháng của tôi giảm.” Bùi Du Phong khàn giọng nói.
Nghe vậy.
Trong lòng tôi càng thêm áy náy.
“Đều là vì em.”
“Không được nghĩ vậy, chỉ là cảm nhẹ thôi.”
Ánh mắt Bùi Du Phong né tránh tôi.
Sự im lặng lan ra trong không khí.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Tôi nhìn màn hình hiển thị “Chu Anh Dật”.
“Chi Ý, em ở công ty sao? Anh vừa tan làm, tiện thể qua đón em ăn trưa.”
Bùi Du Phong lại ho dữ dội.
“A Ý, em đi làm việc của em đi.”
“Dù sao anh chỉ là cảm nhẹ.”
“Không sao đâu, em không cần lo cho anh, anh có thể tự chăm sóc mình.”
Khuôn mặt vốn đã tái nhợt của Bùi Du Phong lúc này càng đáng thương hơn.
“Em ở đây với anh trai.”
Tôi nói với đầu dây bên kia: “Mấy ngày này tôi có việc, phần kết thúc dự án tôi sẽ tìm người khác bàn giao với anh.”
Sau vài câu khách sáo.
Tôi cúp máy.
Ánh mắt Bùi Du Phong nhìn tôi đầy tự trách.
“Đều là lỗi của anh.”
“Bố mẹ thường xuyên đi công tác vì công việc, lúc nhỏ mỗi khi em bị bệnh đều là anh ở bên em, huống hồ lần này anh lại bệnh vì em.”
“Cho nên anh trai không cần tự trách.” Tôi an ủi.
Mỗi khi tôi nhắc đến chuyện lúc nhỏ.
Bùi Du Phong luôn nghe rất chăm chú.
Thỉnh thoảng còn bổ sung chi tiết.
Gần như chuyện nào cũng nhớ vô cùng rõ.
Chẳng bao lâu sau cháo tôi đặt đã được đưa tới phòng bệnh.
Tay phải Bùi Du Phong vẫn đang truyền dịch.
Tay trái cầm muỗng có chút vụng về.
Tôi rất có ý thức chăm sóc bệnh nhân.
Trực tiếp cầm lấy muỗng, đưa đến miệng anh.
“Đang truyền dịch không tiện, để em đút cho anh.”
Anh khẽ sững lại trong chốc lát.
Dường như không ngờ tôi sẽ làm vậy.
Sau đó nhẹ nhàng gật đầu.
“Ừ.”
Muỗng đưa đến môi anh.
Đôi môi nhẹ cắn mép muỗng, cháo được nuốt hết.
Nhưng anh vẫn ngẩng mắt nhìn tôi.
Đôi mắt vốn lạnh lùng kiềm chế.
Lúc này lại mang theo hơi nước ướt át.
Tay cầm muỗng của tôi có chút run.
Trong lòng vốn bình tĩnh dần trở nên dao động.
Dường như có chút mập mờ.
Bùi Du Phong vẫn ngoan ngoãn uống cháo.
Ngược lại giống như tôi suy nghĩ quá nhiều.
Tôi cố gắng xóa sạch những suy nghĩ không đúng lúc trong đầu, tiếp tục động tác.
Một bát cháo.
Mất nửa tiếng mới đút xong.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Thuận tay rút một tờ giấy từ hộp khăn giấy, lau khóe môi anh.
Ngón tay chạm vào đôi môi hơi hé.
Có chút mềm.
Cũng có chút ấm.
Đôi mắt Bùi Du Phong đột nhiên mở to.
Yết hầu khẽ chuyển động.
Vệt đỏ từ má lan lên đuôi mắt.
Hơi nước trong mắt càng đậm.
Anh đứng sững tại chỗ, không nhúc nhích.
Giống như một người đàn ông lương thiện bị tôi trêu ghẹo.
Tội lỗi thật.
Tôi lấy cớ đi vệ sinh.
Nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh.
Gần như là vội vàng chạy trốn.
10
Cho đến khi tôi đi qua đi lại ngoài phòng bệnh mấy vòng, do dự rất lâu, mới ổn định lại tâm trạng rồi bước vào phòng lần nữa.
Tôi còn cố ý ngồi trên ghế sofa bên cửa sổ, vị trí này là nơi xa giường bệnh nhất trong cả phòng.
“A Ý, sao em đi lâu vậy?” Bùi Du Phong cẩn thận hỏi.
“Công ty có chút việc, em ra ngoài nghe vài cuộc điện thoại.”
Tôi mặt không đổi sắc bịa đại.
Anh chỉ cúi mắt xuống, không hỏi thêm nữa.
Thời gian tiếp theo, tôi có chút cố ý tránh anh, trong lòng liên tục niệm chú thanh tâm.
Trong lúc đó, thư ký công ty của Bùi Du Phong có tới một lần, mang máy tính làm việc và tài liệu công ty cho anh.
Không khỏi cảm thán đúng là người cuồng công việc.
“Anh đang bệnh, nên nghỉ ngơi là chính, khỏi bệnh rồi làm việc sau.”
Bùi Du Phong nhìn tôi, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
“Không sao.”
Ánh trăng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ, rơi xuống tấm chăn sọc xanh trắng trên giường bệnh, trong sự yên tĩnh dường như có một chút rung động mơ hồ.
“A Ý, anh hơi khó ngủ.”
Giọng Bùi Du Phong rơi vào căn phòng bệnh im lặng, nghe đặc biệt mê hoặc.
Nhớ lời bác sĩ nói có thể sẽ bị sốt lại, tôi lập tức bật dậy khỏi ghế sofa, đi vòng tới bên giường.
Tôi đặt mu bàn tay lên trán anh.
Nhiệt độ trán dường như thật sự cao hơn ban ngày một chút.
“Em đi gọi bác sĩ.”
Cổ tay tôi lại bị Bùi Du Phong kéo lại.
Anh quỳ hai gối trên giường, đặt tay tôi lên cổ áo mình, dẫn dắt tôi chậm rãi cởi chiếc cúc thứ nhất.
Chiếc cúc thứ hai.
Chiếc cúc thứ ba.
……
Tôi run run mở hết toàn bộ cúc áo.
Chiếc dây xích cơ bụng lấp lánh ôm sát đường nét cơ bụng rõ ràng, từng múi cơ phân chia rành rọt, mắt xích phản chiếu ánh sáng vụn, làn da trắng lộ ra chút ửng hồng, khiến anh thêm vài phần bệnh trạng và cấm dục.
Giống như thứ tôi cởi ra không phải cúc áo của anh, mà là một món quà.
11
“A Ý, em thích không?”
Trong vẻ mặt của anh có chút căng thẳng xen lẫn mong đợi.
“Thích.”
Tôi nhanh chóng sờ mũi, may mà không chảy máu mũi.
Bùi Du Phong như trút được gánh nặng.
“A Ý thích là tốt rồi.”
Nhờ ý chí cực mạnh, tôi lập tức tỉnh lại khỏi mỹ sắc trước mắt, nhanh chóng khép áo anh lại.
Mặc dù biết phòng bệnh vip sẽ không có ai đột nhiên bước vào, tôi vẫn vô cùng chột dạ nhìn về phía cửa.
“Bùi Du Phong! Anh… anh… anh đang làm gì vậy! Đây là bệnh viện đó!”
“Em vẫn luôn nghĩ anh là người đàng hoàng!”
Tôi vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn từ cảnh tượng vừa rồi, nói chuyện cũng lắp bắp.
Anh lẩm bẩm.
“Anh sợ em lại chê anh không thú vị.”
“Hả?”
Câu này nghe rất quen, trước đây hình như tôi thật sự đã từng nói với anh.
“Đêm lễ trưởng thành 18 tuổi, em nói anh không thú vị, rồi trực tiếp ra nước ngoài du học, bốn năm cũng không để ý tới anh.”
“Hôm nay cả ngày em cũng cố ý tránh anh, không để ý tới anh, anh thật sự rất sợ.”
“A Ý, anh thích em.”
Bùi Du Phong bình thường ở trước mặt tôi luôn cúi mắt xuống, dùng cách đó che giấu tất cả cảm xúc.
Lúc này đôi mắt ướt át của anh tràn đầy yêu thương, nhưng lại khiêm nhường đến cực điểm.
“Em biết.”
Đêm anh sốt, trong mơ anh gọi tên tôi hết lần này đến lần khác.
Tôi nắm lấy tay anh.
Nhẹ giọng đáp lại.
“Bùi Du Phong, em vẫn luôn ở đây.”
Nghe câu trả lời của tôi, anh đứng sững tại chỗ.
“Em biết?”
Trong lời nói đầy sự không thể tin.
Chưa đợi anh hỏi xong, tôi từ từ tiến lại gần, đặt một nụ hôn lên khóe môi anh.
Khi tôi định tiếp tục nụ hôn đó, anh lại đột nhiên quay đầu.
“Anh vẫn đang cảm lạnh, sẽ lây cho em.”
Bùi Du Phong nói xong lại vội vàng bổ sung.
“Nhưng anh có thể dùng cách khác để bù cho A Ý.”
Anh lại bắt đầu cởi cúc áo.
“Đừng… đừng… đừng…”
“Anh trai, vẫn nên đợi anh khỏi bệnh đã.”
Nghe lời tôi nói, Bùi Du Phong có chút thất vọng.
“A Ý, anh không muốn làm anh trai, anh vẫn muốn làm chồng nuôi từ nhỏ.”
Viên đạn nhiều năm trước bắn thẳng vào giữa trán.
Nghe thật sự quá xấu hổ, tôi lập tức chuyển đề tài.
“Sợi dây xích cơ bụng trong áo anh từ đâu ra?”
“Anh nhờ thư ký công ty khi mang máy tính và tài liệu tới thì tiện thể mang theo.”
“Sao anh lại đeo loại dây đó?”
“Anh thấy trong điện thoại của A Ý, anh tưởng em sẽ thích.”
Bùi Du Phong nói.
Nghe anh nhắc vậy tôi mới chợt nhớ ra.
Tối hôm tôi vừa về nước, đám bạn xấu hình như có gửi cho tôi một video tương tự, còn bị Bùi Du Phong nhìn thấy.
Danh tiếng bị hại!
“Thật ra bình thường em rất nghiêm túc.”
Tôi nghiêm túc giải thích.
“Ừ, anh tin A Ý!”
“A Ý, sau này em thích gì cứ nói cho anh biết, anh đều sẽ cố gắng học.”
【 Ngoại truyện 】
Hôm đó ở sân bóng trường học.
Cô ấy trước mặt rất nhiều người nói tôi là chồng nuôi từ nhỏ.
Tôi là chồng nuôi từ nhỏ của cô ấy.
Chắc lại chỉ là trò đùa nhất thời của cô ấy.
Tin đồn này lan rất nhanh.
Nhanh đến mức tôi cũng không thể ngăn lại.
Tôi không thích trò đùa này.
A Ý giống như vầng trăng treo cao trên bầu trời, sáng trong vô cùng.
Tôi liều mạng leo lên đỉnh núi, vô số lần ngẩng đầu nhìn trăng, tiến gần trăng.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ chạm vào.
Cũng không dám nghĩ…
Tên của tôi không nên xuất hiện cùng tên cô ấy theo cách này.
Đó là một sự khinh nhờn.
Đêm lễ trưởng thành 18 tuổi.
Cô ấy ở rất gần tôi.
Mùi sữa tắm thanh khiết hòa với hơi rượu ngọt ngấy, men say phóng túng.
A Ý ngồi lên đùi tôi, da thịt kề sát.
Tôi có thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể cô ấy.
Có thể nhìn thấy lớp lông tơ mịn trên khuôn mặt cô ấy.
Đôi tay đó bám lên vai tôi, càng lúc càng gần.
Hai tay tôi chống ra phía sau, siết chặt thành nắm đấm.
Cố gắng khống chế hơi thở rối loạn, nhưng ngón tay vẫn không kìm được run nhẹ.
Cô ấy đã say.
Tôi rất rõ điều đó.
Tôi nên đẩy cô ấy ra.
Ngăn cản sự tiếp xúc hoang đường này.
Vầng trăng treo cao sáng trong, không nên bị tôi làm ô uế.
Nhưng tôi thật hèn hạ.
Tôi chỉ cố gắng kiềm chế bản thân đến cực hạn, nhưng lại mong chờ mọi chuyện xảy ra.
Giống như chỉ cần không phải tôi chủ động thì không phải lỗi của tôi.
Nhưng tôi lại hèn nhát.
Nếu sau khi tỉnh rượu, cô ấy nhớ lại tất cả.
Nhớ lại sự tiếp xúc với tôi.
Liệu cô ấy có tức giận, chán ghét, buồn nôn…
Càng ghét bỏ tôi hơn không?
Đôi môi mềm mại ấm áp lướt qua má tôi.
Nụ hôn không rơi xuống.
Phản ứng đầu tiên của tôi.
Là cảm giác may mắn sau tai nạn.
May mắn là.
Không có chuyện gì xảy ra.
Tôi vẫn là anh trai nuôi của cô ấy.
Dù chưa từng được cô ấy thừa nhận.
Mỗi dịp lễ tết.
Vẫn có thể ngồi chung bàn ăn.
Vẫn có thể dùng danh nghĩa chính đáng tặng quà cho cô ấy.
Có thể giấu kỹ tất cả tâm tư của mình.
Chứng kiến từng giai đoạn hạnh phúc trong cuộc đời cô ấy.
“Không thú vị.”
Mấy chữ A Ý buột miệng nói ra.
Khiến cả người tôi như rơi vào hầm băng.
Trái tim mỗi lần đập.
Máu bơm ra mang theo cơn đau lạnh lẽo.
Theo mạch máu lan khắp cơ thể.
Đau đến tận xương tủy.
Đúng vậy.
Tôi vẫn luôn như vậy.
Ngốc nghếch.
Nhàm chán.
Ngay cả trò trêu đùa nhất thời của cô ấy.
Tôi cũng không thể làm cô ấy hài lòng.
Giống như con mèo hoang cuộn mình ở góc phố.
Mong chờ mẩu bánh mì thừa trong tay người tốt bụng.
Nhưng tiếng kêu của nó lại khàn đặc.
Không có chút khả năng khiến người ta yêu thích.
Trong vô số đêm.
Tôi đều lặp lại cùng một giấc mơ.
Ở cô nhi viện.
Tôi bị một đám trẻ lớn hơn ấn vào đống tuyết.
Tóc, quần áo, giày đều dính đầy tuyết tan dở.
Cái lạnh thấm dần vào quần áo.
Lạnh buốt tận xương.
Những người đang đè lên tôi đột nhiên chạy tán loạn.
Tôi ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy một bóng dáng nhỏ mơ hồ.
“Anh trai, anh theo em về nhà đi.”
Tôi không phải được nhà họ Thẩm nhận nuôi.
Nhà họ Thẩm đến cô nhi viện chỉ vì dự án từ thiện, vốn không định nhận nuôi đứa trẻ nào.
Là A Ý nuôi tôi.
(Kết thúc)