Chương 2 - Chồng Nuôi Hay Anh Trai
5
Trong thời gian du học, số lần tôi về nhà có thể đếm trên đầu ngón tay.
Mỗi lần đều cố ý tránh Bùi Du Phong.
Những năm này chỉ nghĩ tới ăn chơi hưởng thụ.
Đến khi tôi chuẩn bị trở về kế thừa gia nghiệp.
Lại nghe bạn thân nói mấy năm nay ngành truyền thống ở Giang Thành dần suy thoái.
Không nhà nào tránh khỏi.
Nhà tôi cũng nằm trong số đó.
Nếu đã chuẩn bị tiếp quản sản nghiệp gia đình.
Thì không thể tránh khỏi phải tham gia những buổi tiệc thương nghiệp.
Khi tôi theo bố mẹ vừa bước vào đại sảnh tiệc.
Cảm giác có không ít ánh mắt vô tình hay cố ý rơi lên người chúng tôi.
Vài người làm ăn lớn tuổi hơn, mặc vest thương nghiệp lập tức vây lại.
Dựa vào ký ức mơ hồ trong đầu, tôi nhận ra đây đều là người quen làm ăn của tập đoàn Thẩm.
“Đây là Chi Ý phải không? Mấy năm không gặp, đã trở thành cô gái lớn rồi. Tổng Thẩm thật có phúc, một đôi con cái đều xuất sắc như vậy.”
“Vẫn là Tổng Thẩm biết dạy con, ngành truyền thống ở Giang Thành suy thoái, nhưng mấy năm nay Du Phong lại dẫn tập đoàn Thẩm tiến vào ngành công nghệ, thật khiến người ta ghen tị.”
Đối mặt với những lời tâng bốc.
Bố mẹ chỉ lịch sự đáp lại.
Nhắc tới Bùi Du Phong, bố tôi đầy vẻ tự hào.
“Nào phải tôi dạy con giỏi? Đứa trẻ Du Phong này từ nhỏ đã không khiến người ta phải lo, bất kể thành tích học tập hay chiến lược kinh doanh đều rất xuất sắc, tất cả đều nhờ bản thân nó ưu tú, chúng tôi chỉ là hưởng ké thôi.”
Năm đó Bùi Du Phong từ cô nhi viện tới nhà họ Thẩm đã 10 tuổi.
Hơn nữa bố mẹ cũng không đổi họ cho anh ấy.
Cộng thêm câu nói “Anh ấy là chồng nuôi từ nhỏ của tôi.”
Chuyện Bùi Du Phong là con nuôi nhà họ Thẩm ở Giang Thành có thể nói ai cũng biết.
Cửa đại sảnh bỗng có một trận xôn xao.
Bùi Du Phong mặc bộ vest trắng.
Dáng người cao ráo thẳng tắp.
Cách ứng xử khéo léo tự nhiên.
Anh ấy bình tĩnh nhìn xung quanh, dường như đang tìm kiếm điều gì.
Cho đến khi ánh mắt chạm vào tôi.
Khóe môi anh ấy khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ.
Anh ấy đi thẳng về phía chúng tôi.
Tiêu điểm ánh nhìn của mọi người từ bố mẹ chuyển sang Bùi Du Phong.
Mọi người cầm ly rượu tiến lên.
“Tổng Bùi thật sự trẻ tuổi tài cao! Ánh mắt kinh doanh độc đáo, công ty bây giờ là doanh nghiệp nộp thuế lớn của Giang Thành, sau này còn phải nhờ cậy anh nhiều!”
“Tổng Bùi học chuyên ngành trí tuệ nhân tạo ở đại học đúng không, con gái tôi cũng học ngành này, người trẻ có cơ hội có thể giao lưu nhiều hơn.”
Bùi Du Phong lịch sự chào hỏi bố mẹ.
Sau đó mới bắt đầu ứng phó với những lời tâng bốc thương nghiệp xung quanh.
“Đúng lúc học chuyên ngành liên quan ở đại học, mấy năm đó lại là thời kỳ phát triển kinh tế của ngành công nghệ, thêm chính sách hỗ trợ của nhà nước, chỉ là may mắn thôi.”
……
Bùi Du Phong khéo léo tránh né vấn đề hôn nhân.
Những người có mặt đều là người tinh ranh.
Những ai muốn thông qua liên hôn để bám vào con thuyền này, biết mình không có cơ hội nên cũng không nói tiếp nữa.
“Chi Ý, cháu còn nhớ ta không?”
Tôi nhìn theo hướng phát ra giọng nói.
Đó là một ông lão khoảng sáu mươi tuổi, mặc áo Trung Sơn.
So với thương nhân, ông ta có thêm vài phần nho nhã.
Ông là hội trưởng thương hội đương nhiệm của Giang Thành.
Thấy vẻ mặt tôi đầy mờ mịt.
Ông cười nói.
“Xem ra cháu dâu của ta đã hoàn toàn quên ta rồi.”
Cháu dâu.
6
Bùi Du Phong không động thanh sắc kéo tôi ra phía sau lưng anh.
Sau đó mới chậm rãi nói: “A Ý còn nhỏ, trò đùa của Hội trưởng Chu sẽ dọa con bé.”
Thấy dáng vẻ nghiêm túc bảo vệ tôi của Bùi Du Phong.
Bố mẹ tôi mở miệng giải thích rằng trước đây nhà họ Thẩm và nhà họ Chu là hàng xóm.
Khi tôi còn ở độ tuổi nói chuyện chưa rõ ràng, lại cực kỳ mê trò chơi đóng vai gia đình.
Cháu trai nhà họ Chu là Chu Anh Dật chính là NPC cố định.
Tôi thường xuyên cùng anh ta đóng vai vợ chồng, còn đem chó mèo nhà họ Chu làm con.
Ngày nào cũng ồn ào nói lớn lên sẽ gả cho Chu Anh Dật.
Nghe họ kể lại những chuyện xấu hổ lúc nhỏ của tôi, ngón chân tôi gần như sắp bấm ra cả một tòa lâu đài ma pháp.
Nhưng tôi vẫn gật đầu phụ họa theo.
Bùi Du Phong không còn duy trì nụ cười khách sáo đúng mực nữa, anh cụp mắt xuống, hàng mi dài đổ bóng dưới mắt.
Không nhìn rõ cảm xúc trong đôi mắt.
Anh uống cạn ly rượu vang trong tay.
Một buổi tiệc trôi qua người đến bắt chuyện với Bùi Du Phong không ít, lại còn mượn danh nhà họ Thẩm.
Mùi rượu trên người anh càng lúc càng nồng.
Tôi tùy tiện tìm một cái cớ, kéo anh rời khỏi buổi tiệc trước.
Suốt dọc đường.
Anh đều nhắm mắt dựa vào ghế phụ lái, giữ im lặng tuyệt đối.
“Anh trai, đến nhà rồi.”
Người bên cạnh lại không có phản ứng gì.
Xem ra thật sự say rồi.
Tôi nghiêng người về phía trước, định cởi dây an toàn cho anh.
Chỉ là không biết vì sao, dây an toàn lại cài rất chặt, mấy phút vẫn không mở được.
Để mượn lực.
Cơ thể tôi vô thức tiến gần Bùi Du Phong hơn một chút.
Đôi mắt đang nhắm của Bùi Du Phong đột nhiên mở ra không báo trước.
Anh sững sờ nhìn tôi.
Đuôi mắt còn mang theo một chút đỏ ướt.
Mấy giây sau tôi mới phản ứng lại, vội vàng trở về ghế lái.
Dây an toàn vẫn chưa mở ra!
“Vừa rồi em đang cởi dây an toàn.” Tôi lên tiếng giải thích.
Trong không khí vang lên một tiếng tách giòn.
“Ừ, làm phiền em rồi.”
Bùi Du Phong tự mở dây an toàn, không chút lưu luyến mở cửa xe rồi bước xuống.
Nhìn bước chân loạng choạng của anh, mấy lần suýt ngã.
Tôi bước tới đỡ lấy cơ thể anh.
“Bình thường anh tham gia những buổi tiệc rượu như vậy, họ đều cố tình ép anh uống sao?”
“Thật ra có vài ly anh có thể từ chối.”
Hương nước hoa lạnh lẽo trên người anh, mang theo mùi tuyết tùng ở tầng hương cuối, gần như bao trùm lấy tôi.
“Bình thường anh sẽ từ chối.”
“Nhưng hôm nay có chút đặc biệt.”
Đặc biệt?
Bùi Du Phong lại không nói thêm nguyên nhân nào.
Nhưng tôi có thể rõ ràng cảm nhận được tâm trạng anh có chút trầm xuống, cô đơn…
Sau vài lần vất vả, cuối cùng cũng dìu anh ngồi xuống ghế sofa.
Khi tôi đứng dậy đi lấy thuốc giải rượu, gót giày cao gót lại bị vướng vào thảm, mắt thấy sắp ngã.
Bên eo đột nhiên xuất hiện một lực.
Tôi bị Bùi Du Phong kéo vào lòng.
Anh ôm lấy eo tôi, đầu dựa vào cổ tôi, cơ thể nóng rực đột nhiên áp sát.
“Hóa ra kiểu trò đùa đó, em không chỉ nói với một mình anh.”
“Anh không phải là người duy nhất.”
“Cũng không phải người đầu tiên.”
Tôi nghi hoặc hỏi: “Trò đùa gì?”
“Em nói muốn gả cho Chu Anh Dật?”
Chu Anh Dật?
Cái tên này nghe có chút quen.
Một lúc sau tôi mới nhớ ra.
Trong buổi tiệc vừa rồi, Hội trưởng Chu từng nhắc tới cái tên này.
“Đó là lúc nhỏ không hiểu chuyện nên nói bừa!”
“Nhiều năm trôi qua rồi, không tính được, nói không chừng người ta sớm đã quên.”
Bùi Du Phong chậm rãi rời khỏi cổ tôi, lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt tôi.
Ánh mắt trầm tĩnh, màu mực sâu trong đáy mắt cuộn lên càng lúc càng đậm.
“Không hiểu chuyện?”
“Em còn nhớ, trước đây em từng nói anh là chồng nuôi từ nhỏ của em không?”
Đây là đến tính sổ với tôi sao?
Tôi cố giả vờ bình tĩnh, tay liên tục mò mẫm trên ghế sofa.
Cố tìm điểm tựa để kéo giãn khoảng cách giữa hai người, ánh mắt chân thành nói: “Xin lỗi, anh trai.”
“Lúc đó em cũng không hiểu chuyện, nói chuyện hoàn toàn không suy nghĩ, anh đừng để trong lòng nhé!”
Bùi Du Phong nhìn thẳng vào mắt tôi, từng chữ từng chữ nói.
“Anh đã để trong lòng rồi.”
Không phải chứ?
Theo tính cách bình thường của anh, chẳng phải nên tha thứ cho tôi sao?
“Vậy… anh phải thế nào mới tha thứ cho em?”
Tôi cố gắng cứu vãn quan hệ giữa hai người.
“Anh không muốn làm anh trai của em.”
Hả?
Muốn cắt đứt quan hệ với tôi?
Đuôi mắt anh càng đỏ hơn, dường như còn lấp lánh nước mắt.
“Anh muốn làm chồng nuôi từ nhỏ.”
Bên ngoài biệt thự vang lên vài tiếng còi xe.
Trong đêm yên tĩnh nghe đặc biệt chói tai, hoàn toàn che lấp giọng nói của Bùi Du Phong.
Tôi hoảng hốt rời khỏi người Bùi Du Phong.
“Anh vừa nói gì?”
Bùi Du Phong chỉ mím môi, không nói thêm nữa.
7
Giới kinh doanh ở Giang Thành nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, qua lại vẫn chỉ là những người đó.
Đối tác của dự án mới lần này của công ty chính là Chu Anh Dật được nhắc tới trong buổi tiệc trước, hơn nữa bố mẹ giao toàn quyền cho tôi phụ trách, cũng xem như rèn luyện cho tôi.
Toàn bộ hội đồng quản trị đều đang nhìn chằm chằm, tôi buộc phải tập trung gấp mười hai phần tinh thần.
Khoảng thời gian này.
Dùng câu đi sớm về khuya để hình dung cũng không quá.
Dự án tiến triển cũng khá thuận lợi.
Sau khi kết thúc tiệc mừng công, đã là nửa đêm.
Cơn mưa cuối thu mang theo hơi lạnh tạt vào cửa kính, đèn đường ngoài cửa sổ chậm rãi lùi về phía sau.
Xe vững vàng dừng trước cửa nhà.
“Bên ngoài đang mưa, hay là tôi đưa cô vào.”
“Không cần đâu, đã làm phiền anh nhiều rồi.”
Tôi không suy nghĩ đã lập tức từ chối, ánh mắt vượt qua sân vườn, đèn vàng ấm trong phòng khách vẫn sáng.
Không hiểu sao lại có chút chột dạ.
Chu Anh Dật xuống xe cùng tôi, khoác áo ngoài của anh ta lên người tôi, cực kỳ kiên quyết.
“Vậy khoác tạm áo này, giai đoạn cuối của dự án, người phụ trách như cô không thể bị bệnh.”
Thấy Chu Anh Dật kiên trì, tôi cũng không từ chối nữa.
“Vậy tôi giặt xong sẽ trả lại cho anh.”
“Vậy ngày mai nhé, nếu tiện, trưa mai tôi muốn mời cô ăn một bữa.”
“Là vì công việc…”
Chu Anh Dật cười ngắt lời tôi, ánh mắt sáng rực.
“Không phải vì công việc, là lời mời cá nhân của tôi.”
Lời mời cá nhân?
“A Ý.”
Phía sau truyền tới giọng nói quen thuộc.
Trong bóng tối ngoài cửa đứng một người.
Thân hình cao dài, giống như bóng ma cô độc trong đêm.
Chiếc ô đen kim loại che đi hơn nửa khuôn mặt anh, chỉ lộ ra đường cằm lạnh lùng cùng đôi môi mỏng đang mím lại.
Khi Bùi Du Phong đi đến trước mặt.
Bàn tay xương khớp rõ ràng nghiêng chiếc ô về phía tôi.
Hoàn toàn che chắn những sợi mưa dài, lạnh lẽo từ bên ngoài.
“Anh Du Phong, sao anh lại ở đây?” Chu Anh Dật hỏi.
Trong giọng nói mang theo một chút nịnh nọt.
Bùi Du Phong không trả lời trực tiếp, ngược lại mang theo sự xa cách khiến người khác khó lại gần.
“Cảm ơn Tổng Chu đã đưa A Ý về.”
“Hôm nay đã muộn, lại đang mưa, không mời anh vào nhà uống trà nữa.”
8
Sau khi tiễn Chu Anh Dật đi.
Tôi và Bùi Du Phong đi song song trên con đường nhỏ trong sân.
Chiếc ô trên đầu vẫn nghiêng về phía tôi, bao trùm tôi hoàn toàn dưới ô, còn hơn nửa người Bùi Du Phong lại ở ngoài ô.
Mưa càng lúc càng lớn.
“Ô không cần nghiêng về phía em nữa.”
“Anh trai, quần áo của anh ướt hết rồi.”
Trên người tôi vẫn khoác áo vest của Chu Anh Dật.
So ra, Bùi Du Phong mặc còn mỏng hơn.
“Anh không sao.”
“Em quan trọng hơn.”
“Mưa cuối thu rất lạnh, bị ướt dễ cảm.”
Tôi phản bác: “Vậy anh cũng sẽ cảm lạnh!”
Thấy chiếc ô trên đầu vẫn không thay đổi.
Tôi khoác tay anh, kéo gần khoảng cách giữa hai người.
“Vậy chúng ta đứng gần nhau một chút.”
Người bên cạnh khựng lại trong chốc lát, rồi rất nhanh khôi phục bình thường.
Giữa tiếng mưa rơi lộp bộp trên ô, anh khẽ đáp: “Được.”
Nhưng chiếc ô vẫn giữ nguyên.
Tôi ngẩng đầu nghi hoặc nhìn anh.
Bùi Du Phong nhìn xuống nền đá xanh vẻ mặt nghiêm túc.
“Bóng của A Ý cũng không được dính mưa.”
Ánh đèn đường vàng yếu ớt chiếu bóng tôi xuống dưới chân.
Vì khoảng cách nên chỉ thấy một bóng nhỏ xíu.
Mỗi bước đi.
Đều bị bóng ô che phủ.
Bóng của A Ý cũng không được dính mưa…
Suốt đường không nói gì cho đến khi vào nhà.
Bùi Du Phong nhắc tôi cởi áo khoác ra: “Mau cởi áo khoác ra, cẩn thận cảm lạnh.”
Tôi cởi áo khoác, vắt lên tay.
“Áo vẫn bị ướt một chút, Chu Anh Dật còn nói ngày mai em trả lại cho anh ta.”
Bùi Du Phong đưa cho tôi một ly nước nóng, tiện tay nhận lấy áo khoác.
“Ngày mai em còn gặp anh ta?”
Tôi gật đầu: “Ừ, dự án còn chút việc kết thúc, nhưng không quan trọng lắm.”
“Chỉ vì công việc thôi sao?”
Bùi Du Phong khẽ nhếch môi, ánh mắt trở nên tối lại.
Nhớ tới lúc vừa chia tay, Chu Anh Dật hình như còn nói thêm vài câu.
Tôi buột miệng: “Còn có một chút chuyện khác.”
Bùi Du Phong nghe vậy khựng lại.
Trong đôi mắt đen cuộn lên cảm xúc mãnh liệt.
Giọng nói dần lạnh đi.
“A Ý đã lớn rồi, cũng nên tiếp xúc với những chàng trai khác.”
Nói xong anh cầm áo khoác, quay người lên lầu.
Chỉ để lại một câu.
“Áo khoác này giao cho anh xử lý, em không cần lo.”
“Anh sẽ cho người gửi một bộ vest mới cho anh ta.”
Câu “tiếp xúc với những chàng trai khác” hòa lẫn với tiếng mưa ồn ào ngoài cửa.
Tôi vừa định giải thích.
Ngẩng đầu lên.
Lại nhìn thấy vạt áo ướt sũng của anh, cùng mái tóc dính nước trên trán.
Tôi lập tức thúc giục: “Anh trai mau lên lầu tắm rửa thay đồ đi, nếu không anh thật sự sẽ bị bệnh.”
Nửa đêm.
Tôi nằm trên giường, trong đầu lặp đi lặp lại câu nói đó.
A Ý đã lớn rồi, cũng nên tiếp xúc với những chàng trai khác.
Ý nghĩa lời mời cá nhân của Chu Anh Dật dần trở nên rõ ràng trong đầu tôi.
Cũng không biết Bùi Du Phong đã đứng ở đó bao lâu, nghe được bao nhiêu, chắc chắn đã hiểu lầm.
Tôi đột nhiên rất muốn đi giải thích với anh.
Nhưng dùng thân phận gì đây?
Đột nhiên.
Ngoài cửa phòng truyền đến tiếng gõ nặng nề.
Tôi vừa mở cửa.
Một cơ thể nóng rực bất ngờ đổ lên người tôi.
Làn da nóng bỏng.
Hơi thở nặng nề.
Ý thức mơ hồ.
Không cần nghi ngờ, Bùi Du Phong chắc chắn đã sốt.
Không chút do dự.
Tôi lập tức đưa anh đến bệnh viện, gần như thức cả đêm bên giường anh.
Có lẽ vì bị bệnh.
Anh trong giấc ngủ trông cực kỳ bất an, yếu ớt.
Không còn là Tổng Bùi điềm tĩnh lạnh lùng trên thương trường.
“A Ý… A Ý…”
Đôi môi tái nhợt không chút huyết sắc khẽ lẩm bẩm hai chữ đó.
Tôi đưa tay phải ra, nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay Bùi Du Phong.
Bùi Du Phong, anh thích em, đúng không?