Chương 2 - Chọn Giữa Hai Thế Giới
“Lần sau còn chậm thế này anh không đợi nữa đâu.”
Nhưng lần sau anh vẫn sẽ đợi.
Anh không biết tôi chậm chạp lề mề, chỉ vì tôi không muốn xuống xe.
Tôi biết anh sẽ không chở tôi cả đời.
Chàng trai của tôi đang ở độ thanh xuân rực rỡ nhất.
Sẽ có một ngày, yên sau xe đạp của anh có một cô gái khác ngồi lên.
Lúc đó tôi không dám xa cầu anh sẽ thích mình.
Nhưng không ngờ sau này, chúng tôi lại bắt đầu một đoạn tình cảm đầy sai sót.
06
Mùa hè năm anh học thạc sĩ năm hai.
Chúng tôi xem phim ở phòng khách nhà anh.
Rõ ràng là một bộ phim trinh thám.
Nhưng đột nhiên xuất hiện cảnh hôn nồng nhiệt.
Tôi ngượng ngùng cầm điều khiển tắt đi.
Anh lại quay sang nhìn tôi, cố ý trêu chọc:
“Mẹ em không cho em xem mấy cảnh thiếu nhi không nên xem à?”
Tôi né tránh ánh mắt thản nhiên của anh:
“Xem được… nhưng không thể xem cùng anh…”
Anh nhướng mày: “Thế em muốn xem cùng ai?”
“Cùng bạn trai tương lai của em…”
Anh khựng lại hai giây, rồi đột nhiên rướn người tới.
Một làn hơi ấm phủ lên môi tôi.
Mọi lời nói đều bị nụ hôn bất ngờ của anh chặn đứng.
Tôi mở to mắt, ngây ngô để anh hôn một hồi.
Anh lùi ra, khẽ ho một tiếng rồi mở lại phim.
“Sau này chỉ được xem cùng anh thôi.”
Câu nói đó tôi vẫn nhớ mãi đến tận bây giờ.
Đó chính là khởi đầu của tôi và anh.
Từ đó chúng tôi dây dưa suốt ba năm.
Ngọt ngào và đau khổ đan xen.
Nhưng về sau, đau khổ đã lấn át cả ngọt ngào.
Từng tưởng rằng mình đã có được, nên không còn hối tiếc.
Nhưng dốc hết sức để ôm lấy, cuối cùng chỉ ôm về một vòng tay cô độc.
Tôi đã bao giờ thực sự có được anh đâu?
07
Ba ngày sau, chúng tôi gặp nhau ở đám cưới một người bạn cấp ba.
Sảnh tiệc đông đúc người qua kẻ lại, ánh đèn lung linh.
Cùng một bàn tròn, anh ngồi ngay vị trí cạnh tôi.
Người đàn ông với dáng người cao ráo, bộ vest cắt may vừa vặn càng làm anh thêm nổi bật.
Chỉ ngồi đó thôi cũng đủ khiến khách khứa bàn bên không ngừng liếc nhìn.
Có một phù dâu đi tới, đánh bạo xin WeChat của anh.
Anh liếc nhìn tôi một cái, rồi khéo léo từ chối.
Rượu quá ba tuần, có bạn nữ lên tiếng hỏi Trần Triều Trì:
“Lớp trưởng, anh nói thử xem rốt cuộc anh thích kiểu người như thế nào đi?”
“Thanh mai trúc mã, chị đẹp ngự tỷ, hay là đóa hoa trắng nhỏ mong manh?”
Trần Triều Trì khéo léo đẩy quả bóng sang cho tôi bằng cách hất cằm: “Hỏi cô ấy kìa.”
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào tôi.
Ngay cả Trần Triều Trì cũng chống cằm, nghiêng đầu đợi tôi trả lời.
Tôi nhấp một ngụm nước trái cây, thản nhiên nói:
“Không biết, dù sao cũng không phải thanh mai trúc mã.”
Xung quanh có bạn học phụ họa:
“Đúng rồi, lớp trưởng chắc chắn không thích kiểu thanh mai trúc mã đâu.”
“Anh ấy và Hi Hi quen biết bao nhiêu năm còn chẳng nảy ra tia lửa nào mà.”
Vừa hay cô dâu chú rể đi tới mời rượu.
Chuyện này nhanh chóng được bỏ qua.
Cô dâu có quan hệ khá tốt với tôi, mời rượu xong liền nháy mắt ra hiệu:
“Hi Hi, lần trước mình hỏi, không phải bạn bảo vẫn còn độc thân sao?”
“Hôm nay có một phù rể hoàn toàn là gu của chị em mình luôn.”
“Lúc nãy mấy cô phù dâu nhờ mình giới thiệu, mình đều từ chối hết để dành cho bạn đó!”
“Mau đứng lên đi, mình đưa bạn đi làm quen!”
Tôi còn chưa kịp trả lời, bàn tay đặt trên đầu gối đột nhiên bị ai đó nắm lấy.
Tôi sững lại, quay đầu nhìn Trần Triều Trì.
Vẻ mặt anh vẫn điềm nhiên như không.
Tay trái ở dưới bàn siết chặt lấy tôi.
Tay phải lại thong dong cầm ly hồng trà lên nhấp một ngụm.
Đầu ngón tay thô ráp của người đàn ông từng chút một mơn trớn mu bàn tay tôi.
Như thể đang bảo tôi đừng đi qua đó.
Đây là bậc thang thứ hai anh đưa cho tôi.
Nhưng tôi quyết ý hất tay anh ra, đứng dậy.
“Được thôi, đi xem thử xem sao.”
08
Cô dâu khoác tay tôi.
Vừa đi vừa chỉ về phía bàn phù rể ở phía trước bên trái.
“Thấy chưa, cái anh đẹp trai nhất kia kìa, cơ trưởng của hãng hàng không Hải Hàng đó.”
Tôi vừa chia tay Trần Triều Trì.
Thật ra lúc này cũng chẳng có tâm trí đâu mà vội tìm đối tượng.
Chẳng qua là mượn cơ hội này rời khỏi chỗ ngồi để hít thở không khí thôi.
Dù sao vừa chia tay đã phải ngồi cùng người yêu cũ ăn tiệc cưới, trong lòng kiểu gì cũng thấy không thoải mái.
Lúc này, tôi nhìn theo hướng tay cô ấy chỉ.
Người đàn ông mặc vest chỉnh tề ngồi đó trò chuyện vui vẻ.
Dù cách một khoảng nhưng vẫn khó giấu được đường nét gương mặt cứng rỏi và khí chất vượt trội.
Cô dâu tò mò lấy khuỷu tay đẩy nhẹ tôi:
“Thế nào, đẹp trai không?”
“Anh ấy là cơ trưởng của Hải Hàng, bay tuyến nội địa.”
“Biết đâu chừng bạn còn từng ngồi máy bay anh ấy lái rồi cũng nên!”
Tôi nói đùa:
“Đúng là rất đẹp trai, sao Vương Đào lại tìm người thế này làm phù rể nhỉ?”
“Lúc chụp ảnh chung chẳng phải thiệt thòi lắm sao!”
“Chú rể làm nền thì phù rể không được làm nền chứ,” cô ấy cười sảng khoái, “Anh ấy cũng phải mưu cầu phúc lợi cho hội chị em của mình chứ!”
Đợi đến khi cô dâu dắt tôi đến bàn phù rể.
Cô ấy oang oang gọi một tiếng:
“Giang Tụng Thời, giới thiệu một người bạn cho anh này.”
Người đàn ông nghe tiếng liền quay đầu nhìn về phía chúng tôi.
Khi đôi mắt đen sâu thẳm, sáng rực ấy đâm sầm vào mắt tôi.
Cả tôi và anh ta đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Đây không phải lần đầu tiên tôi gặp anh.
Cũng không phải lần đầu tiên có người giới thiệu anh cho tôi.
09
Giang Tụng Thời đứng dậy, khẽ cười thành tiếng trước.
“Cô giáo Hứa, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Giọng nói ấy giữa không gian náo nhiệt xung quanh có vẻ rất thanh lãng và ung dung.
Cô dâu đứng bên cạnh hơi ngẩn ra.
Ánh mắt hóng hớt nhìn qua nhìn lại giữa hai chúng tôi.
“Hóa ra hai người quen nhau à?”
“Biết thế mình đã chẳng giấu anh ấy như giấu bảo bối nữa.”
Tôi khẽ chạm vào cánh tay cô ấy, thấp giọng giải thích:
“Cháu trai anh ấy là học sinh lớp mình.”
“Lúc mời phụ huynh trước đây chúng mình đã gặp nhau một lần.”
Cô dâu tỏ vẻ đã hiểu gật gật đầu, nghiêng mặt hỏi anh:
“Cháu trai anh ở trường gây ra chuyện gì thế?”
Đáy mắt người đàn ông tức thì gợn lên ý cười đầy hứng thú.
Anh mở môi thốt ra hai chữ: “Yêu sớm.”
Cô dâu trong phút chốc trợn tròn mắt:
“Lớp ba tiểu học đã yêu sớm rồi sao?!”
10
Nhớ đến Giang Tụng Thời không phải là một việc khó khăn.
Dù sao anh cũng có một gương mặt khiến người ta gặp một lần là khó quên.
Mà khung cảnh ngày mời phụ huynh đó đến nay vẫn còn hiện rõ mồng một trong tâm trí tôi.
Cháu trai anh tên là Kim Vinh, ở trong lớp đang nhiệt tình theo đuổi cô bé cùng bàn.
Bạn nữ đó mách với tôi, nói cậu bé cứ quấy rầy mình mãi.
Hai tháng trước, tại văn phòng trường.
Người đàn ông ngồi trên ghế, nghe xong lời cáo buộc về việc yêu sớm của cháu trai mình.
Kim Vinh đứng bên cạnh anh.
Cái miệng nhỏ nhắn không ngừng mặc cả với tôi:
“Cô giáo Hứa, cô tha cho em một lần đi, em không muốn đổi chỗ đâu.”
“Em giới thiệu cậu em cho cô làm bạn trai nhé, cậu em biết lái máy bay đấy.”
Tôi đang bưng cốc trà lên uống nước.
Một ngụm nước nghẹn ở cổ họng, ho đến đỏ cả mặt.
“Cô cảm, cảm ơn em nhé,” tôi ổn định lại hơi thở, cố gắng để giọng mình nghe có vẻ nghiêm túc.