Chương 1 - Chọn Giữa Hai Thế Giới
01
Nghe tôi tự giễu như vậy, mẹ lập tức trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy kiểu “đúng là không nên thân”.
Bà còn chưa kịp càm ràm thì dì Lâm gọi điện mời hai mẹ con sang ăn cơm.
Mẹ nhất quyết kéo tôi đi cùng.
Thế là tôi đành phải đụng mặt Trần Triều Trì.
Trên bàn ăn, Trần Triều Trì ngồi cạnh tôi.
Không nói một lời, anh lặng lẽ đẩy đĩa gà Kung Pao tôi thích về phía tôi.
Nhưng đũa tôi lại vòng qua món đó, gắp một cọng đậu que — thứ tôi vốn chẳng thích.
Anh khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên như cười như không.
Bên kia bàn, mẹ tôi và dì Lâm đang trò chuyện rôm rả.
Chiều nay, một người bạn của dì Lâm dẫn theo cháu gái đến chơi.
Nói là ghé thăm, nhưng thực chất là nhân lúc Trần Triều Trì đang ở nhà, dẫn người đến xem mắt.
Anh mới về ăn Tết nửa tháng, mà cửa nhà gần như bị họ hàng, hàng xóm giẫm nát.
Những năm trước, Trần Triều Trì ghét nhất mấy chuyện này, luôn tìm cớ tránh né.
Nhưng năm nay… hiếm hoi lại phối hợp một cách rất “ngoan ngoãn”.
02
Mẹ tôi bắt đầu dò hỏi điều kiện của cô gái xem mắt.
Dì Lâm đếm trên đầu ngón tay:
“Tốt nghiệp thạc sĩ đại học B, làm luật sư ở thành phố S, bố mẹ đều là giảng viên đại học.”
Mẹ tôi cầm điện thoại của dì Lâm xem ảnh, không giấu được vẻ trầm trồ:
“Cô bé này xinh thật đấy! Học vấn tốt, công việc tốt, gia đình cũng tốt — còn gì mà phải chọn nữa?”
Dì Lâm che miệng cười:
“Mỗi người được giới thiệu cho nó đều rất ổn, tôi nhìn mà hoa cả mắt.”
Mẹ tôi đẩy nhẹ bà, giọng đầy ghen tị:
“Số chị tốt thật! Triều Trì giỏi như vậy, người ta giới thiệu cho nó đương nhiên cũng toàn hàng xịn!”
Rồi bà quay sang hỏi Trần Triều Trì:
“Triều Trì này, con thấy cô bé hôm nay thế nào?”
Tôi cúi đầu, chỉ chăm chăm gẩy cơm, từ đầu đến cuối không nói một lời.
“Hi Hi.”
Trần Triều Trì đột nhiên gọi tôi.
Tôi ngẩng lên nhìn anh.
Anh nửa cười nửa không, hỏi:
“Em thấy thế nào?”
03
Dì Lâm lập tức đưa điện thoại cho tôi:
“Đúng rồi đúng rồi, Hi Hi hiểu A Trì nhất, con giúp nó xem thử đi.”
Tôi cứng nhắc nhận lấy.
Trong ảnh, cô gái tóc dài buông xõa, mặc áo tốt nghiệp của một trường danh tiếng nước ngoài, tay ôm bó hoa, cười rạng rỡ trước ống kính.
Cái vẻ tự tin, thanh lịch được nuôi dưỡng từ một cuộc sống dư dả — là thứ cả đời này tôi cũng khó mà với tới.
Tôi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy ý vị của Trần Triều Trì.
Trong đầu bất chợt hiện lên cảnh ngày chia tay.
Khi đó, anh xoa trán, giọng lộ vẻ mất kiên nhẫn:
“Công khai hay không quan trọng đến thế à?”
“Yêu đương là để cho người khác xem sao?”
Tôi cũng không kìm được nữa:
“Em là bạn gái anh, không phải tiểu tam!”
Anh nhíu mày:
“Em đừng vô lý nữa được không? Ngoài em ra, anh từng có ai chưa?”
Ba năm bên nhau — anh không dùng ảnh đôi với tôi, giới thiệu với người ngoài chỉ nói tôi là hàng xóm.
Trước kia tôi nghĩ anh kiêng dè hai nhà quen biết, muốn đợi tình cảm ổn định rồi công khai.
But năm này qua năm khác… tôi không thể tự lừa mình nữa.
Ngay từ đầu, anh đã không định quang minh chính đại với tôi.
Cãi đến cuối cùng, tôi mệt rã rời.
Hai chữ “chia tay” cứ thế buột miệng.
Anh khựng lại một chút, rồi cười nhạt:
“Được, chia đi.”
Ngay sau đó, những lời sắc lạnh của anh không chút che giấu đâm thẳng vào tai tôi:
“Anh có đầy lựa chọn tốt hơn em.”
“Còn em, em tìm được ai tốt hơn anh không?”
Lúc đó tôi sững sờ, vừa khóc vừa nói cứng:
“Được thôi, anh đi tìm đi! Tìm người tốt hơn tôi đi!”
Khi ấy cảm xúc dâng trào, có những thứ tôi không muốn đối diện.
Nhưng bây giờ bình tĩnh lại… tôi buộc phải thừa nhận — Anh không hề nói sai.
Anh là thủ khoa kỳ thi đại học, tiến sĩ Thanh Hoa, ra trường là lương năm cả triệu.
Còn tôi chỉ là tốt nghiệp đại học bình thường, làm giáo viên biên chế.
Lương năm của tôi còn không bằng lương tháng của anh.
Chúng tôi vốn dĩ đã là hai thế giới khác nhau.
Ngay cả tiêu chuẩn để đi xem mắt với anh, tôi cũng không đủ.
Tôi nhìn anh, trong lòng lại bình tĩnh đến lạ. Thậm chí còn ép mình nở một nụ cười:
“Cũng tốt mà, rất xứng đôi với anh.”
“Anh cũng nên yêu đương rồi.”
Ánh mắt anh dần lạnh xuống.
“Được thôi,” anh nói, “để anh kết bạn WeChat với cô ấy.”
04
Sau bữa cơm, tôi đi vệ sinh một lát.
Lúc đi ra ngang qua hành lang, tôi thấy Trần Triều Trì đang dựa vào cửa phòng anh thản nhiên đợi tôi.
“Vào đây nói chuyện chút đi.”
Tôi không thèm đoái hoài, bước chân không dừng định đi thẳng ra ngoài.
Nhưng tay đột ngột bị anh giữ chặt, trong chớp mắt đã bị kéo vào phòng ngủ của anh.
Cửa vừa đóng, tôi bị anh ép sát vào sau cánh cửa.
Anh cúi đầu mân mê vành tai tôi, khiến tôi rùng mình một cái.
Ở bên nhau ba năm, anh hiểu rõ từng tấc thịt da trên người tôi.
Những lúc âu yếm, anh dễ dàng khiến tôi buông vũ khí đầu hàng.
Anh khẽ cười, giọng hơi khàn đi:
“Thật sự muốn anh kết bạn với cô ấy à? Em nỡ sao?”
Tôi đưa tay đẩy ngực anh ra:
“Anh thích kết bạn hay không thì liên quan gì đến một người hàng xóm như tôi?”
Anh chỉ cười không nói, dễ dàng nắm lấy cổ tay tôi.
Không cho phép cự tuyệt, anh đưa điện thoại đến trước mắt tôi, ép tôi nhìn rõ màn hình.
Trên đó là yêu cầu kết bạn của cô gái lúc nãy.
Anh nắn ngón trỏ của tôi đặt lên màn hình điện thoại, từ trên cao nhìn xuống đầy vẻ dò xét:
“Từ chối hay đồng ý, quyền lựa chọn nằm ở em.”
Đây là bậc thang anh đưa ra cho tôi.
Anh đợi tôi chủ động phát đi một tín hiệu cầu hòa.
Giống như vô số lần giận dỗi trước kia.
Sự kiên nhẫn của anh luôn nghèo nàn như vậy.
Dỗ dành một hai lần, nếu tôi vẫn không chịu xuống thang, anh sẽ không dỗ tiếp nữa.
Trần Triều Trì luôn ung dung như thế.
Trong mối quan hệ này, anh luôn ngồi vững trên cao.
Tôi nhíu mày, ngón tay chạm vào màn hình lạnh lẽo.
Không hề suy nghĩ lấy một giây, tôi trực tiếp nhấn vào nút “Đồng ý kết bạn”.
Sắc mặt Trần Triều Trì lập tức tối sầm lại.
05
Tôi và Trần Triều Trì học chung từ tiểu học lên tận trung học.
Hồi cấp hai, tôi đã có tâm tư khác lạ với anh.
Tôi chôn giấu trong lòng, không dám để ai biết.
Tôi nhìn anh ngày một khôi ngô.
Nhìn bảng điểm của anh ngày càng đẹp đẽ.
Nhìn những cô gái thích anh nườm nượp không ngớt.
Sự tự ti trở thành môn học bắt buộc trong thời thanh xuân của tôi.
Vậy mà anh vẫn mười năm như một, đứng dưới lầu nhà tôi đợi tôi cùng đi học.
Tôi cố ý lề mề đi xuống, ngồi lên yên sau xe đạp của anh.
Nhận lấy phần ăn sáng duy nhất mà anh mua cho mình.
Tôi túm vạt áo anh, mặc anh chở tôi lao về phía trước đón gió.
Giữa đường, thỉnh thoảng chàng trai ấy lại quay đầu dọa tôi: