Chương 3 - Chơi Game Để Tim Lại Được Nụ Cười
“Khống chế đường giữa, ép kinh tế đối phương, đừng để mất vị trí.”
Giọng nói hơi quen thuộc, lạnh và trong trẻo truyền rõ vào tai tôi.
Tôi kinh ngạc quay đầu.
“Đàn anh?!”
Tôi ngẩng mắt lên thêm.
Thấy Trần Tùy đứng sau anh nhướng mày với tôi.
“Thế nào? Người anh gọi tới ổn chứ?”
Tôi: “……”
14
Đâu chỉ là ổn.
Quá ổn là đằng khác.
Chị Thời Vi từng nói thao tác của Dụ Hành chẳng hề thua Trần Tùy.
Chỉ là hai người lựa chọn con đường khác nhau mà thôi.
Tôi nghe theo lời Dụ Hành.
Ván đấu này đương nhiên dễ dàng giành chiến thắng.
“Được đấy Âm Âm, lâu vậy không chơi mà vẫn đỉnh thế.”
Bạn tôi không hề tức giận vì tôi mời viện binh.
Thấy Dụ Hành ngồi bên cạnh tôi.
Thậm chí ánh mắt còn đầy trêu chọc.
“Cậu quen đàn anh trường Bắc Kinh bọn tôi từ bao giờ vậy?”
“Duyên phận, đều là duyên phận.”
Tôi khiêm tốn nói.
Không ngờ Trần Tùy lại phô trương.
“Ơ! Cậu đừng nói, đây đúng là duyên phận đấy! Đúng không, Dụ Hành?”
Dụ Hành nhìn anh ta bằng ánh mắt như cảnh cáo.
Sau đó quay sang tôi.
“Tay Trần Tùy bị thương, trong thời gian ngắn không khỏi được, thời gian này tôi luyện cùng em.”
Hả?
“Có làm chậm việc thí nghiệm của anh không?”
“Thí nghiệm có bận đến đâu thì thời gian chơi game với em vẫn có.”
Trần Tùy giống hệt người thuyết minh cốt truyện đứng bên cạnh.
Giọng điệu còn lên xuống cực kỳ sinh động.
Dụ Hành huých Trần Tùy một cái.
Tôi khó hiểu nhìn động tác giữa hai người.
Dụ Hành ho một tiếng.
“Trước tiên kết bạn WeChat đi.”
Nhìn mã QR đối phương trực tiếp giơ ra.
Tôi ngây người.
Dưới ánh mắt trêu chọc của Trần Tùy, dù đau nhưng vẫn không nhịn nổi cười.
Tôi im lặng quét mã.
“Đến lúc đó liên lạc.”
“Ồ…… được.”
15
Việc đầu tiên sau khi trở về.
Tôi mở trang cá nhân của Dụ Hành.
Muốn thông qua đó hiểu thêm về đối phương.
Để sau này tiện tìm chủ đề trò chuyện.
Kết quả phát hiện bài đăng của anh ít đến đáng thương.
Phần lớn đều liên quan tới những buổi giao lưu học thuật hoặc cuộc thi thí nghiệm.
Đúng là một con người thần bí.
Tôi bĩu môi.
16
Tuy đã kết bạn với Dụ Hành.
Nhưng việc giao lưu giữa chúng tôi cũng chẳng nhiều hơn.
Sau này lúc chơi game muốn tìm Dụ Hành.
Nhưng lại sợ anh đang làm thí nghiệm, quấy rầy anh.
Nghĩ tới nghĩ lui.
Tôi cảm thấy tự chơi một mình vẫn hơn.
Không ngờ vừa đăng nhập tài khoản.
Đã thấy Dụ Hành gửi tin nhắn.
【Châu Âm?】
???
【Chơi game sao không gọi tôi?】
Tôi: 【……】
Tôi cũng đâu biết anh có ở đó hay không.
【Sao anh biết em đang chơi game?】
【Tôi hỏi Thời Vi, chị ấy nói em thường lên mạng vào giờ này.】
Ra vậy.
Dụ Hành gửi tin nhắn tới.
【Chơi cùng đi.】
【Được.】
Tôi lập tức gửi lời mời vào game.
Ngay sau đó đã nhìn thấy thông báo bạn bè online.
17
Không thể không nói.
Chơi game với người giỏi đúng là sảng khoái.
Dụ Hành đúng như Trần Tùy nói.
Anh còn thật sự đảm nhiệm vai trò người luyện cùng.
Anh hướng dẫn tôi đủ loại chiêu thức và cách đánh.
Đến cuối cùng, phần lớn mạng hạ gục trong game đều do tôi lấy.
“Yes! Lại thắng rồi!!”
Nhìn điểm số tăng lên.
Tôi kích động đến mức múa may tay chân.
Tiện thể bày tỏ lòng biết ơn với Dụ Hành.
Đúng lúc này.
Dụ Hành bỗng hỏi tôi.
【Lần sau hẹn lúc nào?】
Hả?
Lúc này tôi mới phản ứng lại.
Hóa ra Dụ Hành vẫn luôn nhớ chuyện luyện cùng tôi.
Nhưng…… phải luyện mỗi ngày sao?
Tuy tôi thích chơi game.
Nhưng cũng chưa đến mức nghiện.
Chỉ thỉnh thoảng lúc buồn chán mới chơi để thư giãn.
【Khi nào anh rảnh?】
Tôi ném ngược câu hỏi về phía Dụ Hành.
Bên kia hiện dòng 【Đang nhập……】
【Thứ Tư và thứ Bảy tôi không bận.】
Dụ Hành nói:
【Nếu có việc, tôi sẽ nhắn trước cho em.】
Vậy được.
18
Dụ Hành nói được làm được.
Tám giờ tối thứ Tư tuần thứ hai.
Tôi thật sự thấy anh online.
Còn thứ Bảy.
Thì là luyện trực tiếp.
Bởi vì Bắc Kinh và Thanh Hoa ở gần nhau.
Cộng thêm mối quan hệ đặc biệt giữa chủ nhiệm hai câu lạc bộ thể thao điện tử.
Các trận giao lưu trực tiếp ngày càng nhiều.
Trang cộng đồng của hai trường Thanh Hoa và Bắc Kinh thường xuyên cập nhật kết quả và tình hình thi đấu gần đây theo thời gian thực.
Dụ Hành dứt khoát tận dụng luôn.
Quay video để phân tích lại trận đấu cho tôi.
“Đây đều là anh làm sao?”
Tôi nhìn mấy file nén dung lượng vài GB.
Kinh ngạc đến mức không biết nói gì.
“Có gì không hiểu thì hỏi tôi.”
“Hiểu, hiểu mà.”
Tôi cười khan.
Bắt đầu nghi ngờ Dụ Hành có phải đang định đào tạo tôi thành tuyển thủ chuyên nghiệp không.
“Sao vậy?”
Có lẽ vì tôi cứ đứng bất động nhìn anh nên thu hút sự chú ý.
“Không có gì.”
Tôi thật lòng cảm thán.
“Chỉ cảm thấy anh rất lợi hại.
“Là người giỏi thứ hai em từng gặp.”
“Người thứ nhất là ai?”
Dụ Hành khó hiểu.
Tôi vừa giải nén file vừa trả lời.
“Anh Tám Giờ, thần tượng của em.”
Tôi cười tủm tỉm.
“Kỹ thuật của em đều do anh ấy dẫn dắt mà có. Trong lòng em, anh ấy mãi mãi đứng thứ nhất!”
“……”
Dụ Hành khẽ ho.
Im lặng quay ánh mắt đi.
Sau khi giải nén xong, tôi tùy ý liếc qua.
Lại phát hiện mặt anh đỏ lên.
Tôi: ???
Hôm nay nóng lắm sao?
19
Dụ Hành luyện cùng tôi hơn một tháng.