Chương 2 - Chơi Game Để Tim Lại Được Nụ Cười
“Cậu thua rồi?! Mấy trận vừa rồi cậu không thua ván nào, bây giờ lại thua một người mới? Dụ Hành, cậu nhường cô bé à?”
“Không.”
Dụ Hành tháo tai nghe lần nữa.
“Không cẩn thận dùng nhầm chiêu.”
Lời này người khác có thể tin.
Nhưng Trần Tùy rõ ràng nghi ngờ.
Anh ta nhìn Dụ Hành hết lần này tới lần khác.
Đối phương không thèm để ý, vừa ngước mắt đã nhìn về phía tôi.
“Đánh không tệ.”
“Không đâu không đâu, vẫn là đàn anh lợi hại, em chỉ may mắn thôi.”
“Phải có thực lực thì mới có cơ hội may mắn.”
Giọng anh nhàn nhạt.
Nhưng dù sao cũng là lời khen.
Tôi nghe xong vẫn vui sướng trong lòng.
Trần Tùy cũng chịu chơi chịu chịu.
Anh ta nói tôi đã thắng.
Vậy lời anh ta nói khi nãy sẽ giữ lời.
“Sau này muốn có người luyện cùng hay cày thuê thì cứ tìm anh.”
Trời ơi!
Trần Tùy từng thi đấu chuyên nghiệp đấy.
Tuy tôi không theo đuổi mục tiêu cao đến vậy, chỉ thỉnh thoảng chơi giải trí.
Nhưng ai mà không muốn có một cao thủ chuyên nghiệp làm người luyện cùng chứ.
“Được, cảm ơn đàn anh Trần.”
Tôi cười tủm tỉm nhận lời.
Lúc này chị khóa trên nhắc tôi.
“Châu Âm, trước đó em chẳng phải muốn tìm người sao? Có thể hỏi Trần Tùy. Quan hệ của cậu ta rộng lắm.”
Ồ, đúng rồi!
Suýt nữa quên mất chuyện này.
11
“Đàn anh Trần, có thể làm phiền anh thêm một chuyện không?”
Tôi lên tiếng.
“Chuyện gì?”
“Em muốn tìm một người.”
“Tên gì?”
Nói đến đây, tôi hơi xấu hổ.
Bởi vì tôi cũng không biết tên thật của anh Tám Giờ.
Ngày trước phần lớn việc giao tiếp giữa chúng tôi đều diễn ra trong game.
“Em chỉ có ID game của anh ấy.”
“Người quen trong game à?”
Trần Tùy nhíu mày.
“Vậy khó tìm đấy, thế giới mạng rộng như vậy, hơn nữa ID còn có thể đổi……”
“Không sao không sao, anh giúp em hỏi thử là được, thật ra anh ấy chơi game rất giỏi.”
Những tuyển thủ chuyên nghiệp như Trần Tùy.
Chắc thường xuyên tìm đối thủ khắp nơi.
Biết đâu thật sự từng gặp.
“Được, vậy nói ID của người đó cho anh.”
Tôi vui mừng.
Lập tức mở lịch sử trò chuyện ngày trước với anh Tám Giờ.
Ngày ấy sợ quên.
Tôi còn cố ý chụp màn hình.
“Đây, ‘Ghét Chết Tiết Tám Giờ’.”
Trần Tùy nheo mắt ghé sát nhìn.
“Ảnh đại diện này sao hơi quen vậy nhỉ?”
Anh ta lẩm bẩm.
Đột nhiên mắt sáng lên.
“Ơ! Đây chẳng phải…… ưm!”
Một bàn tay đột nhiên xuất hiện bịt miệng anh ta.
Tôi nghi hoặc nhìn về phía Dụ Hành.
Chàng trai vừa rồi còn mang vẻ người sống chớ lại gần, mặt không cảm xúc kéo Trần Tùy lùi lại.
“Biết rồi, bọn tôi sẽ giúp em hỏi. Đi thôi, còn làm thí nghiệm nữa không?”
Anh kéo Trần Tùy rời đi.
Tôi nghĩ mãi không hiểu.
Chỉ có thể ngơ ngác nhìn họ.
12
Thật ra tôi cũng biết chỉ dựa vào một ID game thì rất khó tìm được người.
Vì vậy đối với chuyện Trần Tùy giúp đỡ, tôi không đặt quá nhiều hy vọng.
Hơn nữa vừa mới vào năm nhất.
Đủ loại chuyện vừa nhiều vừa rối.
Đến khi tôi thật sự thích nghi và rảnh rỗi.
Đã một tháng trôi qua kể từ trận đấu kia.
“Châu Âm, cuối tuần này đi đâu chơi?”
Khi bạn cùng phòng hỏi tôi.
Tôi vừa làm xong bài tập nhóm tuần này.
“Tôi hẹn bạn cấp ba đang học Bắc Kinh, cậu ấy nói sẽ dẫn tôi đi tham quan trường.”
Đến cuối tuần.
Tôi gặp người bạn cấp ba ra đón mình ở cổng Đại học Bắc Kinh.
Cô ấy cũng thích chơi game.
Khi đó hai chúng tôi cùng nhận được thông báo tuyển thẳng vào Đại học Bắc Kinh.
Không ít lần tụ tập chơi cùng nhau.
Chỉ là sau đó tôi đột nhiên muốn thi Thanh Hoa.
Thế nên không còn chơi chung nhiều nữa.
“Nghe nói cậu gia nhập câu lạc bộ thể thao điện tử Thanh Hoa rồi?”
Thấy tôi gật đầu.
Cô ấy phấn khích nói:
“Tôi cũng vào câu lạc bộ Bắc Kinh. Dẫn cậu đi xem câu lạc bộ của bọn tôi.”
Cô ấy dẫn tôi tham quan Đại học Bắc Kinh một vòng.
Sau đó kéo tôi chạy thẳng đến chỗ câu lạc bộ.
Đến câu lạc bộ thể thao điện tử Bắc Kinh.
Nhìn phòng huấn luyện sạch sẽ ngăn nắp chẳng khác nào khách sạn thể thao điện tử năm sao, tôi không khỏi cảm thán.
Không hổ là trường đại học hàng đầu.
Đến chơi game cũng cởi mở như vậy.
13
“Máy tính ở bên này, đều có thể chơi.”
Bạn tôi nói lát nữa tham quan xong hai đứa có thể PK một trận.
Tôi đồng ý.
Đột nhiên nhìn thấy Trần Tùy.
Anh ta cũng ở đây.
“Đây là chủ nhiệm câu lạc bộ bọn tôi.”
Bạn tôi dẫn tôi tới chào hỏi.
Cô ấy còn định giới thiệu tôi với Trần Tùy.
Kết quả Trần Tùy xua tay.
“Anh biết rồi, cô ấy là Châu Âm, bên Thanh Hoa. Chào em khóa dưới, lại gặp nhau rồi.”
Trần Tùy thân thiết chào tôi.
Khiến tôi nghi ngờ đây thật sự mới là lần thứ hai chúng tôi gặp nhau sao.
Bạn tôi thấy chúng tôi quen nhau.
Cũng không giới thiệu thêm.
Trần Tùy hỏi sao thời gian này tôi không vào game.
Anh ta vẫn nhớ vụ cá cược kia.
Tôi nói gần đây hơi bận.
Huống chi tay Trần Tùy vẫn chưa khỏi mà?
“Cái này thì không ảnh hưởng, anh không luyện cùng được thì có người khác mà.”
Anh ta nháy mắt với tôi.
“Chờ chút, anh gọi người, em cứ chơi tùy ý.”
Tôi tưởng người Trần Tùy gọi cùng lắm là thành viên giỏi trong câu lạc bộ.
Không ngờ lại là Dụ Hành.
Tôi và bạn vừa chơi được hai ván.
Bên cạnh vang lên một giọng nói.