Chương 5 - Chờ Một Lần Nữa Hay Không
Tô Ký Bạch không vội chứng minh bản thân.
Anh nuốt thức ăn trong miệng, suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Chú nói đúng, hôm nay thật sự rất vội vàng. Đăng ký kết hôn là quyết định của cháu, cháu sẽ chịu trách nhiệm về hậu quả. Nếu vài ngày nữa Kiến Vi hối hận, cháu cũng sẽ phối hợp làm thủ tục.”
“Vậy cậu muốn gì?”
“Cháu chỉ mong cô ấy bằng lòng cho cháu một cơ hội.”
Cha tôi còn muốn hỏi tiếp nhưng bị mẹ tôi đá vào ghế.
Dưới bàn vang lên một tiếng động trầm.
Tô Ký Bạch giả vờ không nghe thấy, cúi đầu tự múc canh cho mình. Muôi va vào thành bát, làm canh đổ ra ngoài một chút.
Anh cũng đang căng thẳng.
Sau khi nhận ra điều đó, tôi lại thở phào.
Một người từ đầu đến cuối đều bình tĩnh đến mức không chút sơ hở sẽ rất đáng sợ, giống như đã diễn tập trước từng câu thoại.
Tô Ký Bạch không như vậy.
Anh chạy đến mức áo sơ mi dính sát vào lưng, khi gặp cha mẹ tôi cũng sẽ cầm nhầm bát.
Mẹ gọi tôi vào bếp rửa trái cây, nhỏ giọng hỏi:
“Con thích nó không?”
“Con không biết hiện tại đã thích đến mức nào.”
“Vậy mà con dám đăng ký?”
“Con biết anh ấy là người thế nào, cũng biết sống với anh ấy có thể gặp những chuyện gì. Tình cảm có thể từ từ vun đắp, chỉ cần nhìn rõ giới hạn của nhau là được.”
Tay đang gọt táo của bà khựng lại.
Bà không phán xét nữa, chỉ nhét miếng táo ngọt nhất vào miệng tôi.
Khi trở lại bàn ăn, cha tôi đã hỏi đến chuyện nhà cửa và công việc.
Tô Ký Bạch không khoe tiền tiết kiệm, cũng không nói kiểu lấy lòng rằng “tất cả đều giao cho Kiến Vi”.
Anh nói căn nhà đứng tên anh, khoản vay còn bao nhiêu, chi phí sinh hoạt sau khi kết hôn có thể bàn bạc.
Thu nhập của tôi do tôi tự sắp xếp.
Chi phí cho cha mẹ hai bên trước tiên mỗi người tự chịu trách nhiệm, thật sự gặp chuyện lớn thì cùng nhau gánh vác.
Những lời ấy không hề lãng mạn, nhưng nghe rất thực tế.
Cuối cùng, mẹ tôi đặt ra quy tắc:
“Tối nay mỗi người ngủ một phòng. Ngày mai nói rõ tất cả những chuyện cần bàn rồi mới thông báo cho hai bên gia đình. Giấy kết hôn có thể nhận nhanh, nhưng cuộc sống không thể trôi qua hồ đồ.”
Tô Ký Bạch gật đầu.
“Vâng.”
Tối hôm đó, tôi ngủ trong phòng cũ của mình.
Tô Ký Bạch ngủ ở phòng dành cho khách.
Anh đóng cửa phòng, bảo tôi ngủ sớm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trong email đã có một bản dự thảo thỏa thuận tài sản, thời gian gửi rất sớm.
Có lẽ Tô Ký Bạch cũng không ngủ được bao lâu.
Trong tài liệu có vài chỗ thiếu chữ, anh còn gõ sai chữ số cuối trong số căn cước của tôi.
Tôi không sửa giúp anh mà khoanh đỏ lỗi, ghi chú:
“Luật sư Tô, thông tin cơ bản cũng có thể viết sai, có nên cân nhắc hoàn tiền không?”
Anh nhanh chóng trả lời:
“Dự án miễn phí, tạm thời không tiếp nhận khiếu nại.”
Nội dung thỏa thuận rất rõ ràng.
Tài sản trước hôn nhân thuộc về mỗi người.
Sau khi kết hôn sẽ mở một tài khoản sinh hoạt chung.
Chuyện nhà cửa, sinh con và chăm sóc cha mẹ đều phải bàn bạc.
Ở cuối tài liệu, Tô Ký Bạch thêm một điều khoản:
Nếu sau khi bình tĩnh lại tôi muốn ly hôn, anh bắt buộc phải phối hợp, không được lợi dụng cha mẹ hoặc quan hệ công việc để kéo dài thủ tục.
Tôi cầm máy tính đến phòng dành cho khách tìm anh.
Anh ngồi bên mép giường, quần vest nhăn nhúm, đang ngẩn người nhìn một cốc nước đã nguội.
“Tối qua không ngủ sao?”
“Có ngủ.”
“Ngủ bao lâu?”
“Không nhớ.”
Tôi xoay màn hình về phía anh.
“Điều khoản này có ý gì?”
Nhìn thấy đoạn tôi khoanh lại, ngón tay anh vô thức siết lấy miệng cốc.
“Có nghĩa là em có thể rời đi bất cứ lúc nào. Tôi sẽ sợ, cũng có thể cầu xin em suy nghĩ lại, nhưng tôi sẽ không cản trở thủ tục.”
“Anh chừa đường lui cho tôi đầy đủ thật đấy.”
“Chuyện ở Cục Dân chính xảy ra quá nhanh. Em có thể bốc đồng, nhưng tôi phải tỉnh táo hơn một chút.”
Nói xong anh lại cảm thấy không ổn, vội bổ sung:
“Tôi không nói em không tỉnh táo.”
Nhìn quầng thâm nhạt dưới mắt anh, tôi bỗng muốn cười.
Trước quầy, anh đã che chắn cho tôi, bình tĩnh đối diện với Bùi Tự Xuyên.
Nhưng khi ở một mình, anh cũng sẽ trằn trọc cả đêm, lo sợ sau khi trời sáng, giấy chứng nhận kết hôn sẽ mất hiệu lực.
Tôi xóa điều khoản chỉ dành đường lui cho riêng mình, sửa thành:
Nếu một trong hai người muốn kết thúc mối quan hệ, hai bên phải nói hết mọi chuyện. Nếu sau đó vẫn quyết định rời đi thì sẽ làm thủ tục trong hòa bình.
“Như vậy mới công bằng.” Tôi nói.
Tô Ký Bạch nhìn rất lâu rồi hỏi:
“Hôm nay tan làm sẽ đi đâu?”
“Đến nhà anh xem trước. Nếu không quen thì tôi sẽ thuê nhà khác.”
Anh gật đầu.
Khóe môi vừa nhếch lên đã bị anh cố ép xuống.
Tôi đi đến cửa thì nghe thấy tiếng cốc được đặt nhẹ lên bàn.
Khi quay đầu lại, anh đã cúi mặt, giả vờ nghiên cứu thỏa thuận vừa được tôi sửa.
7
Ngày chuyển vào nhà Tô Ký Bạch, tôi chỉ mang theo một chiếc vali.
Ở lối vào có hai đôi dép mới.
Một đôi màu xám, một đôi màu hạnh nhân.
Đôi màu hạnh nhân có đế bằng mềm mại, kích cỡ vừa khít.
“Sao anh biết?”
“Năm thứ hai đại học, đôi giày cao gót trong cuộc thi tranh biện làm gót chân em bị trầy. Sau đó mỗi lần mua dép, em đều thích mua lớn hơn một cỡ.”
“Chuyện mười năm trước mà anh cũng nhớ?”
“Trí nhớ của tôi có phần thiên vị.”
Tủ lạnh không chất đầy những nguyên liệu đắt tiền để lấy lòng tôi.
Chỉ có trứng gà, cà chua, sữa và hai hộp sủi cảo đông lạnh.
Rất giống một cuộc sống thật sự.
Hơn nửa tủ quần áo trong phòng ngủ chính đã được dọn trống.
Ngay cả đồ trong ngăn kéo cũng được chuyển sang phòng làm việc.
Tôi mở ngăn dưới cùng, nhìn thấy vài chiếc khăn chưa bóc bao bì và một tờ hướng dẫn sử dụng thiết bị gia dụng.
Lúc ấy tôi mới biết, để nhường chỗ cho tôi, anh đã lật tung căn nhà mình sống nhiều năm để sắp xếp lại.