Chương 4 - Chờ Đợi Trong Đêm Tối
Sau đó mới phát hiện khách hàng không đọc hướng dẫn, tự mình sử dụng sai.
Cúp điện thoại, Lão Tưởng nói với tôi:
“Gặp vấn đề, đừng vội nhận lỗi. Trước tiên phải làm rõ vấn đề nằm ở đâu. Làm ăn là để giải quyết vấn đề, không phải liên tục xin lỗi.”
Tôi mua một cuốn sổ nhỏ, ghi lại tất cả những lời Lão Tưởng nói.
“Dĩ hòa vi quý không có nghĩa là để cậu hạ mình làm cháu người ta.”
“Giá cả có thể thương lượng, chất lượng không được nhượng bộ.”
“Giữ thể diện cho người khác cũng là chừa đường lui cho chính mình.”
Cuốn sổ ấy nhanh chóng được viết kín.
Tôi không còn chỉ là một người chuyển hàng, đóng gói hàng hóa.
Tôi bắt đầu dùng đầu óc để làm việc.
Tôi dần hiểu ra chợ bán buôn khổng lồ này không chỉ vận hành bằng sức lực.
Nó có những quy tắc và trí tuệ riêng.
Còn Lão Tưởng đang từng chút một trao cho tôi chiếc chìa khóa để mở ra thế giới này.
07
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Tôi sống bận rộn nhưng vô cùng trọn vẹn.
Mẹ không gọi điện cho tôi thêm lần nào.
Tôi từng gọi cho mẹ hai lần. Một lần mẹ không nghe, lần còn lại vừa nói được vài câu thì mẹ đã cúp máy.
Tôi biết mẹ vẫn đang giận tôi.
Dì cũng không xuất hiện thêm.
Tôi cho rằng chuyện này cứ thế trôi qua.
Cho đến một ngày cuối tháng Bảy.
Buổi chiều hôm đó, Nghĩa Ô đổ mưa lớn.
Những giọt mưa to như hạt đậu nện xuống mái tôn, phát ra tiếng lộp bộp không ngừng.
Sạp hàng không có nhiều khách, tôi và Lão Tưởng đang sắp xếp kệ hàng.
Đột nhiên, hai người cùng che một chiếc ô lao vào sạp.
Mưa quá lớn, nửa người họ đều ướt sũng.
Một người trong đó là dì.
Còn người kia khiến tôi sững sờ.
Là mẹ tôi.
Sao mẹ lại đến đây?
Trông mẹ tiều tụy hơn rất nhiều so với lần trước tôi nhìn thấy qua video, tóc cũng bạc thêm.
“Mẹ.” Tôi gọi.
Mẹ không đáp lại, chỉ nhìn chiếc áo phông cũ và chiếc quần dính đầy bụi trên người tôi.
Dì gập ô lại, giũ nước phía trên.
Trên mặt dì là vẻ “tôi đã biết trước sẽ như vậy”, dì kéo cánh tay mẹ tôi.
“Chị nhìn đi, chị nhìn xem bây giờ nó thành ra thế nào!”
“Em đã nói với chị từ lâu rồi, đứa trẻ này ra ngoài học hư, giao du với những kẻ không đứng đắn, chị còn không tin!”
Dì chỉ vào tôi, giọng the thé như đang tố cáo.
“Chị nhìn nơi này đi, vừa bẩn vừa lộn xộn, có phải chỗ cho người ở không? Nó không chịu sống trong căn nhà tốt em thuê cho, nhất quyết ở đây chịu khổ, không phải đầu óc có vấn đề thì là gì?”
Môi mẹ run lên.
Mẹ nhìn tôi, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
“Vương Vũ, về nhà với mẹ.”
Lão Tưởng bước tới, nhìn mẹ tôi rồi lại nhìn dì.
Ông không nói gì, chỉ rót cho mỗi người một cốc trà nóng.
“Bên ngoài mưa lớn, uống ngụm trà cho ấm người.”
Dì hoàn toàn không để ý đến ông, đi đến trước mặt tôi, chỉ thẳng vào mũi tôi.
“Vương Vũ, hôm nay mẹ cháu đích thân đến đây, cháu bắt buộc phải đi với chúng ta!”
“Dì con nói đúng.” Cuối cùng mẹ cũng lên tiếng, giọng khàn khàn, “Đi với mẹ đi, đừng ở đây nữa.”
Tôi nhìn mẹ, rồi lại nhìn dì đang vô cùng đắc ý bên cạnh.
Tôi biết mẹ đã bị dì lừa đến đây.
Dì nhất định đã thêm mắm dặm muối trong điện thoại, miêu tả tôi thành một đứa trẻ sa đọa, hết thuốc chữa.
Mẹ không yên tâm nên mới đích thân tới.
Dì muốn ngay trước mặt mẹ đưa tôi rời khỏi đây.
Điều này không chỉ đơn giản là đưa tôi đi, mà còn là chứng minh với mẹ rằng dì đúng, còn tôi sai.
Chứng minh người dì như bà ấy đáng được mẹ tin tưởng hơn đứa con trai là tôi.
Một cuộc đối đầu âm thầm diễn ra giữa tôi, mẹ, dì và Lão Tưởng.
Trong sạp rất yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa bên ngoài.
“Con không đi.”
Tôi nói.
Tôi nhìn vào mắt mẹ, nói từng chữ một:
“Mẹ, con sống ở đây rất tốt.”
“Tốt? Tốt chỗ nào?” Dì lập tức cướp lời, “Là sống trong cái nhà kho rách nát này tốt, hay làm công việc của những kẻ hạ đẳng là tốt?”
“Con không ở trong nhà kho. Lão Tưởng đã thuê ký túc xá nhân viên cho con.” Tôi bình tĩnh phản bác, “Con cũng không làm công việc hạ đẳng. Con đang học hỏi bản lĩnh.”
“Học hỏi bản lĩnh?” Dì cười lạnh, “Học cách cãi lại người nhà sao?”
Dì quay sang mẹ tôi, bắt đầu châm dầu vào lửa.
“Chị nghe đi, chị nghe xem nó đang nói những lời gì! Bây giờ đến chị nó cũng không chịu nhận nữa rồi, nhất định đã bị ông chủ này bỏ bùa mê!”
Sắc mặt mẹ ngày càng trắng bệch.
Mẹ nhìn tôi, trong ánh mắt tràn đầy thất vọng và đau khổ.
“Vương Vũ, con thật sự… thật sự không chịu về với mẹ sao?”
Tôi nhìn mẹ, trong lòng đau như bị kim đâm.
Tôi muốn nói cho mẹ biết sự thật.
Muốn kể với mẹ dì đã bỏ tôi ngoài cổng chợ như thế nào.
Muốn kể dì đã bôi nhọ tôi ra sao.
Muốn kể Lão Tưởng đã giúp đỡ tôi thế nào.
Nhưng tôi há miệng lại không nói thành lời.
Tôi sợ sau khi biết, mẹ sẽ càng đau lòng và không thể chấp nhận.
Đúng lúc ấy, Lão Tưởng vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng.
08
“Chị này.”
Lão Tưởng nói với mẹ tôi bằng giọng rất ôn hòa.
“Chị đừng vội tức giận.”
Ông chỉ vào tôi.
“Đứa trẻ này đã làm việc ở chỗ tôi hơn một tháng.”
“Mỗi ngày cậu ấy làm gì, tôi đều nhìn thấy.”
Dì định chen lời nhưng bị Lão Tưởng dùng một ánh mắt ngăn lại.
Lão Tưởng tiếp tục:
“Cậu ấy không làm công việc của người hạ đẳng. Cậu ấy đang học hỏi.”