Chương 4 - Chín Mạng Và Một Cuộc Đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ánh sáng vàng đột ngột nổ tung.

Cả người bà bị hất văng ra ngoài, lưng đập mạnh vào bàn thờ.

“Phụt!”

Một ngụm máu phun xuống đất.

Nhưng bà không quan tâm đến đau đớn, bò dậy rồi lại lao vào trận pháp.

“Đổi lại!”

“Nó là do tôi sinh ra, dựa vào đâu mà mang họ Tần!”

Tần Tố Thu nhấc chân, trực tiếp giẫm lên mắt trận.

“Dựa vào việc cô đã giết con bé tám lần.”

“Lý do này đã đủ chưa?”

Hai mắt mẹ đỏ ngầu.

“Đó là để cứu người thân của nó!”

“Tôi đâu dùng mạng của nó làm chuyện xấu!”

Tôi dựa trong lòng Tần Tố Thu, trong lòng đột nhiên trở nên bình thản.

Hóa ra trong mắt mẹ, chỉ cần lý do đủ chính đáng thì giết tôi cũng không được tính là giết.

Bà đồng lén lút lùi về phía cửa.

Tần Tố Thu bất chợt lên tiếng.

“Đứng lại.”

Bước chân bà đồng cứng đờ.

“Bà chủ Tần, đây là chuyện của nhà họ Hứa.”

“Đúng.”

Tần Tố Thu nhặt chiếc chuông đồng màu máu dưới đất lên.

“Vậy một bà đồng khác họ như bà, tại sao lại tích cực như thế?”

Sắc mặt bà đồng đột ngột thay đổi, đưa tay định giật lấy.

Tần Tố Thu nghiêng người tránh đi, trở tay đập chiếc chuông vào góc quan tài.

Thân chuông nứt ra.

Chín chiếc đinh xương màu đen lăn ra từ bên trong.

Trên mỗi chiếc đều khắc ngày tháng năm sinh của tôi.

Bà đồng nhào tới muốn nhặt.

Nhưng chữ Tần trên cổ tay tôi đột nhiên nóng lên.

Tám bóng hồn hiện ra phía sau tôi, đồng loạt nhìn về phía những chiếc đinh xương.

Ngay giây tiếp theo, những chiếc đinh đồng loạt bốc khói đen.

Hứa Minh Nguyệt hét thảm một tiếng.

Trên ngực cô ta lại hiện ra chín vết đinh giống hệt.

Anh cả sững sờ.

“Đây là thứ gì?”

Tần Tố Thu nhặt một chiếc đinh xương lên.

“Đinh mượn mạng.”

“Tám lần trước Tri Ý chết thay các người, số mạng dư ra của con bé không hề biến mất.”

“Có người đã lén lấy đi một nửa, cho Hứa Minh Nguyệt ăn hết.”

Từ đường lập tức rơi vào im lặng chết chóc.

Mẹ đột ngột quay sang nhìn bà đồng.

“Chẳng phải bà nói mỗi lần Tri Ý sống lại, số mạng sẽ được làm mới sao?”

Ánh mắt bà đồng né tránh.

“Chuyện này… chuyện mệnh lý làm sao có thể tính toán rõ ràng như vậy.”

Tần Tố Thu cười lạnh.

“Không tính rõ được sao?”

“Lúc nhận tiền, bà tính rất rõ ràng đấy.”

Bà ấy rút từ ngăn bí mật trong chiếc chuông ra một tờ giấy vàng mỏng.

Trên đó viết rõ ràng một dòng chữ.

“Chín mạng hợp nhất, chuyển sang Minh Nguyệt.”

Ở chỗ ký tên là dấu tay của bà đồng và Hứa Minh Nguyệt.

Sắc mặt mẹ dần dần trắng bệch.

“Minh Nguyệt, con biết chuyện này sao?”

Hứa Minh Nguyệt ôm ngực, vừa khóc vừa lắc đầu.

“Con không biết!”

“Nhất định là em gái làm giả!”

Tôi giơ tay lên.

Tám bóng hồn vừa trở về cũng đồng loạt giơ tay.

Dấu máu trên tờ giấy vàng lập tức sáng lên.

Đó không phải dấu tay bình thường.

Mà là dấu hồn.

Nếu chính chủ không biết chuyện thì căn bản không thể để lại được.

Tiếng khóc của Hứa Minh Nguyệt đột ngột dừng lại.

Bố túm lấy cô ta.

“Nói thật đi!”

Hứa Minh Nguyệt bị lắc đến mức sắc mặt trắng bệch.

“Con chỉ muốn sống!”

“Bà đồng nói Tri Ý đã chết tám lần, mạng cứng vô cùng.”

“Chỉ cần nó đưa mạng cuối cùng cho con, con sẽ có thể kế thừa mệnh cách chín mạng của nó!”

Anh cả khó tin nhìn cô ta.

“Vậy cô không chỉ muốn chữa bệnh tim?”

“Cô muốn Tri Ý hồn phi phách tán, sau đó cướp lấy mệnh cách của em ấy?”

Hứa Minh Nguyệt hét lên:

“Thì đã sao?”

“Mỗi lần nó chết đều có thể quay lại, làm sao tôi biết lần thứ chín lại không được!”

Tôi nhẹ giọng nhắc nhở:

“Cô biết.”

“Khi nãy bà đồng nói mất bản mệnh thì tôi sẽ hồn phi phách tán, cô vẫn tỉnh.”

Hứa Minh Nguyệt cứng đờ.

Mẹ giơ tay lên.

Một cái tát mạnh mẽ giáng xuống mặt cô ta.

“Tôi coi cô như con gái ruột.”

“Cô coi con gái tôi là thứ gì?”

Hứa Minh Nguyệt ôm mặt, đột nhiên bật cười.

“Là thuốc.”

“Chẳng phải chính bà đã dạy tôi sao?”

“Tám lần bà đập nát nó, chẳng phải bà cũng nghĩ như vậy à?”

Mẹ đứng nguyên tại chỗ.

Bàn tay đã giơ lên không thể hạ xuống thêm lần nữa.

6

Chín vết đinh trước ngực Hứa Minh Nguyệt đột nhiên chuyển thành màu đen.

Máy theo dõi phát ra tiếng cảnh báo chói tai.

Cô ta ôm ngực ngã xuống, môi nhanh chóng tím tái.

Anh cả theo bản năng xông tới.

“Minh Nguyệt!”

Tần Tố Thu kéo anh ấy lại.

“Đừng chạm vào.”

“Đinh mượn mạng đang phản phệ, ai chạm vào sẽ phải gánh thay cô ta.”

Tay anh cả dừng giữa không trung.

Hứa Minh Nguyệt nằm sấp dưới đất, nắm chặt ống quần anh ấy.

“Anh, cứu em.”

“Trước đây anh thương em nhất mà.”

Sắc mặt anh cả trắng bệch.

Anh ấy cúi đầu nhìn Hứa Minh Nguyệt, rồi lại nhìn về phía tôi.

Năm tôi năm tuổi, anh ấy cũng nằm trong chiếc xe khách lăn xuống vách núi như vậy.

Trong miệng liên tục kêu cứu.

Sau đó cổ tôi bị gãy.

Hứa Minh Nguyệt nắm chặt hơn.

“Anh!”

Anh cả nhắm mắt lại, chậm rãi gỡ tay cô ta ra.

“Gọi xe cấp cứu.”

“Tôi không cứu được cô.”

“Tôi cũng không còn tư cách bắt Tri Ý cứu cô nữa.”

Hy vọng trong mắt Hứa Minh Nguyệt lập tức tan vỡ.

Bố tức giận gào lên với bà đồng:

“Mau lấy những chiếc đinh ra!”

Bà đồng quay người bỏ chạy.

Tần Tố Thu cầm gậy khóc tang, quét mạnh một gậy qua.

Bà đồng quỳ phịch xuống, vừa vặn rơi trước mặt tôi.

“Cô gái chín mạng tha mạng!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)