Chương 17 - Chiếc Vòng Bí Ẩn
“Cậu ấy bắt lão phu phải thề, chỉ cần có ngày bà hoặc con cháu bà mang tín vật đến tìm lão phu, bất luận là chuyện gì, lão phu cũng phải thay cậu ấy làm cho bằng được.”
Giọng nói của Chung Ly vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch.
Từng lời từng chữ, như đang thay Thẩm Văn Bác, bù đắp lại một ân tình và sự áy náy đã muộn màng suốt ba mươi năm.
Mẹ tôi khóc rất lâu, rồi mới từ từ bình tĩnh lại.
Bà lau khô nước mắt, ánh mắt lại trở nên kiên định.
Bà lấy chiếc vòng hợp kim từ trong túi ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn vẽ.
“Chung gia, kỹ sư Thẩm… ông ấy đã đi rồi.”
“Nhưng món đồ ông ấy để lại, hôm nay, đã cứu mạng con gái tôi.”
Ánh mắt Chung Ly dừng trên chiếc vòng.
Khi nhìn rõ chiếc vòng đó, ngay cả một người đã quen sóng to gió lớn như ông, trong ánh mắt cũng xẹt qua một tia chấn động.
Ông vươn cánh tay gầy guộc, nhẹ nhàng nâng chiếc vòng lên.
Ngón tay ông từ từ vuốt ve lên những vết xước li ti trên bề mặt vòng.
“Độc Thạch,” Ông lẩm bẩm, như đang nhắc đến một cái tên chỉ mình ông hiểu, “Hóa ra cậu ấy đã làm nó thành hình dạng như thế này.”
“Trên đời này, không thể tìm được khối thứ hai nữa rồi.”
Ông ngẩng đầu lên, nhìn chúng tôi, ánh mắt mang theo sự dò hỏi.
“Nói đi, hai người đã gặp phải khó khăn gì?”
Tôi nhìn mẹ, cảm xúc của bà vẫn chưa hoàn toàn tĩnh lại sau nỗi đau buồn vừa rồi.
Tôi hít một hơi thật sâu, đứng dậy, cúi gập người một góc thật sâu trước Chung Ly.
“Ông Chung, cháu tên là Hứa Thấm, là con gái của Chu Tú Vân.”
Sau đó, tôi đem tất cả những gì tôi đã trải qua suốt năm năm qua từ lúc lấy chồng vào nhà họ Cao, cho đến sự chèn ép của Lý Phượng Hà, sự vô tình và ích kỷ của Cao Dương, rồi đến lúc phát hiện ra bí mật của chiếc vòng, cùng với bộ mặt tham lam xấu xí của hai mẹ con bọn họ, kể lại một cách rõ ràng và chi tiết nhất.
Tôi không thêm mắm dặm muối cũng không cố tình tỏ ra đáng thương.
Tôi chỉ đang bình thản trần thuật lại sự thật.
Một câu chuyện về nhân tính, về sự tôn nghiêm, và về sự vùng lên phản kháng của một người phụ nữ trong tuyệt vọng.
Trong quá trình tôi kể, Chung Ly luôn lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt sắc bén đó chưa từng rời khỏi mặt tôi.
Tề Việt ở bên cạnh cũng dừng tay, hai đầu lông mày cau chặt, trong ánh mắt có sự đồng tình, nhưng nhiều hơn là phẫn nộ.
Khi tôi kể đến câu nói của Cao Dương “Loại người nhà quê như mẹ em thì có đồ gì giá trị chứ”, ngón tay Chung Ly gõ mạnh xuống bàn vẽ.
“Thứ không biết trời cao đất dày!”
Đến lúc tôi kể bọn họ gào thét đòi chia đôi chiếc vòng, bắt tôi ra đi tay trắng, khóe miệng Chung Ly nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy chế giễu.
“Tham lam là tội nguyên thủy của con người.”
Đợi tôi kể xong, căn phòng rơi vào một khoảng lặng dài.
Tôi bình tĩnh nhìn Chung Ly, chờ đợi “phán quyết” của ông.
Rất lâu sau, ông mới chậm rãi lên tiếng, hỏi tôi một câu.
“Cô gái nhỏ, cháu muốn làm gì?”
Câu hỏi của Chung Ly, như một viên đá ném vào mặt hồ yên ả trong lòng tôi.
Tôi muốn làm gì?
Trên đường tới đây, trong vô số những đêm trằn trọc không ngủ nổi, tôi đã từng vẽ ra hàng nghìn cách để trả thù.
Nhưng khoảnh khắc này, đứng trước một vị trưởng bối đã thấu tỏ sự đời, những suy nghĩ đầy bạo lực kia lại bỗng trở nên thật ấu trĩ và nông cạn.
Tôi ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt sắc bén của ông, giọng rõ ràng và kiên định.
“Ông Chung, cháu không muốn trả thù.”
Câu trả lời của tôi khiến cả Chung Ly và Tề Việt đều khẽ sững sờ.
“Cháu chỉ muốn lấy lại những thứ vốn dĩ thuộc về mình, cùng với tôn nghiêm của cháu và mẹ, thứ đã bị bọn họ dẫm đạp dưới chân.”
“Cháu không phải người nhà quê, mẹ cháu cũng không phải bà già nông thôn để bọn họ tùy ý sỉ nhục.”
“Cháu muốn cho họ biết, cái thứ mà họ khinh thường, phỉ nhổ, rốt cuộc là cái gì.”