Chương 16 - Chiếc Vòng Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Toàn thân bà chấn động, trong mắt ngập tràn sự xúc động và không dám tin.

Ba mươi năm rồi.

Đã hơn ba mươi năm qua không có ai gọi bà bằng danh xưng “đồng chí Chu” nữa.

Bà nắm chặt tay tôi, móng tay như ghim vào da thịt tôi, nhưng tôi cảm nhận được, bà đang dùng cách này để xoa dịu những cơn sóng cuộn trào trong lòng mình.

Chúng tôi bước vào phòng.

Ánh sáng trong phòng hơi mờ, cách bài trí vô cùng đơn giản.

Đối diện cửa là một chiếc bàn vẽ lớn bằng gỗ hoa lê, trải sẵn giấy Tuyên, đầy đủ bút, mực, giấy, nghiên.

Cạnh chiếc bàn, một cụ ông mặc áo dài màu xám đen, đang chắp tay sau lưng đứng bên cửa sổ.

Ông vóc dáng gầy gò, mái tóc đã bạc trắng, chải chuốt gọn gàng, búi thành một lọn nhỏ sau gáy.

Tuy chỉ là một bóng lưng, nhưng lại toát lên khí chất phi phàm, thoát tục.

Có lẽ, đây chính là Chung gia.

Bên kia chiếc bàn, là chàng thanh niên vừa dẫn chúng tôi vào. Cậu ta đang cúi đầu pha trà, động tác thuần thục, ánh mắt vô cùng chuyên tâm.

Trong phòng, hương trà và hương mực đan quyện vào nhau, làm lòng người thanh tĩnh.

Chung gia chậm rãi xoay người lại.

Ông trông ít nhất cũng khoảng tám mươi tuổi, trên khuôn mặt in hằn những nếp nhăn sâu, nhưng đôi mắt lại sáng rực lạ thường.

Đó không phải là đôi mắt đục ngầu của người già, mà sắc bén như mắt chim ưng, tựa hồ có thể nhìn thấu tâm can con người.

Ánh mắt ông rơi xuống khuôn mặt mẹ tôi, đánh giá tỉ mỉ, như thể đang thẩm vấn, lại như đang tìm kiếm dấu vết của thời gian trên khuôn mặt người cố nhân.

“Già rồi.”

Ông nhìn hồi lâu, mới chậm rãi buông hai chữ.

Trong giọng nói mang theo một tia cảm thán và xót xa khó lòng nhận ra.

Khóe mắt mẹ tôi lập tức đỏ hoe.

“Chung gia, ngài…”

“Ngồi đi.” Chung gia phất tay, chỉ vào hai chiếc ghế thái sư đối diện bàn vẽ.

Tôi và mẹ nghe theo, ngồi xuống.

Người thanh niên rót cho mỗi người một chén trà, nước trà trong vắt, mùi hương thơm ngát.

“Lão phu họ Chung, tên một chữ Ly.” Chung gia chậm rãi cất lời, “Đứa học trò không có tiền đồ này, tên là Tề Việt.”

Đây là ông đang chính thức giới thiệu bản thân.

“Lão phu chính là cái lão già mà bà muốn tìm.”

Ánh mắt ông lại dừng trên người mẹ tôi.

“Văn Bác… vẫn khỏe chứ?” Ông nhẹ nhàng hỏi.

Nghe đến hai chữ “Văn Bác”, mẹ tôi không kìm nén nổi cảm xúc nữa, nước mắt trào ra.

Bà lắc đầu, giọng nghẹn ngào.

“Tôi không biết, chúng tôi đã ba mươi năm nay không liên lạc rồi.”

Đôi mắt Chung Ly tối lại, trên mặt hiện lên một nỗi buồn thấu tỏ.

“Lúc cậu ấy đi, lão phu có đến thăm.” Giọng Chung Ly trầm xuống, “Đó là chuyện của mười năm trước rồi.”

“Ung thư gan, giai đoạn cuối.”

“Cậu ấy không cho báo với ai, cứ thế âm thầm lặng lẽ mà ra đi.”

Tin tức này như một nhát búa tạ, đập mạnh vào tim mẹ tôi.

Sắc mặt bà chớp mắt trắng bệch, cơ thể lảo đảo chực ngã.

Tôi vội vã đỡ lấy bà.

“Mẹ! Mẹ sao rồi?”

Mẹ tôi không đáp lời, chỉ liên tục rơi nước mắt, đó là nỗi bi thương thầm lặng nhưng đã bị kìm nén suốt mấy mươi năm qua.

Người đàn ông đã cứu bà, làm thay đổi cả cuộc đời bà, người khiến bà canh cánh trong lòng suốt mấy mươi năm, thì ra đã không còn trên cõi đời này nữa.

Chung Ly lặng lẽ nhìn bà, không nói lời an ủi, chỉ đưa qua một chiếc khăn tay.

“Trước lúc đi, cậu ấy vẫn còn lẩm nhẩm nhắc đến bà.”

“Cậu ấy bảo, đời này, người cậu ấy có lỗi nhất, chính là bà.”

“Cậu ấy bảo, năm đó đưa bà về quê, là muốn bà tránh xa thị phi, sống những ngày tháng bình an, nhưng không biết rằng, cuộc sống như vậy, đối với bà, có phải là một sự đày đọa khác hay không.”

“Cậu ấy còn dặn, chiếc huy hiệu và chiếc vòng đó, là bùa hộ mệnh cậu ấy để lại cho bà, cũng là lời hứa cậu ấy nợ bà.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)