Chương 8 - Chiếc Váy Cưới Bị Đánh Cắp

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hà Kiều dựa vào khung cửa đứng vững, say khướt cười: “Chơi hai ván với mấy anh em, vui mà.”

Nói xong, cô ta quay đầu, lúc này ánh mắt mới rơi lên người Bùi Trạch, sững lại: “Sao cậu lại đến?”

Bùi Trạch nhìn cô ta, không khỏi nhíu mày.

Cô ta luôn tỏ ra quan tâm Tô Tinh Thần, nhưng bây giờ Tô Tinh Thần đã biến mất nhiều ngày như vậy, cô ta chưa từng hỏi một câu em gái mình đi đâu, cũng chẳng thấy cô ta sốt ruột.

“Đến hỏi xem cô ấy đã về chưa.” Bùi Trạch thu ánh mắt lại. “Bây giờ không có chuyện gì nữa, tôi về đây.”

Anh xoay người rời đi.

Đêm đó anh mơ một giấc mơ, mơ thấy Tô Tinh Thần mặc váy cưới đi về phía mình.

Vạt váy trắng kéo trên mặt đất, cô đi rất chậm, trên mặt mang theo nụ cười.

Anh đưa tay muốn giữ lấy cô, nhưng khi đầu ngón tay sắp chạm tới, cả người cô lại tan ra như sương mù.

Anh đột ngột mở mắt, lồng ngực đau thắt dữ dội.

Chẳng lẽ anh thật sự đã yêu cô?

CHƯƠNG 10

Anh cúi đầu ấn lên vị trí xương ức, hít sâu một hơi rồi đứng dậy rửa mặt, thay quần áo.

Trong gương, quầng mắt anh xám xanh Anh nhìn hai giây rồi dời mắt đi.

Khi đến công ty, trưởng phòng nhân sự đang đứng ở quầy lễ tân dặn dò gì đó. Thấy anh bước vào, ông gật đầu: “Chào buổi sáng, Tổng giám đốc Bùi.”

Bùi Trạch đáp một tiếng rồi đi về phía văn phòng. Trưởng phòng đi theo hai bước, do dự một chút mới lên tiếng: “Tổng giám đốc Bùi, thủ tục nghỉ việc của Tô Tinh Thần… đã hoàn tất một tháng rồi. Bảng quyết toán lương và bảo hiểm xã hội cần anh ký.”

Bùi Trạch dừng bước.

Anh quay người, nhíu chặt mày: “Ông nói cô ấy nghỉ việc rồi? Chuyện khi nào?”

Trưởng phòng sững lại một nhịp: “Anh không biết sao? Nửa tháng trước cô ấy đã nộp đơn. Khi đó tôi có hỏi, cô ấy nói sẽ nói với anh…”

Giọng trưởng phòng càng nói càng nhỏ, có lẽ đã nhận ra sắc mặt Bùi Trạch không đúng.

Nửa tháng trước?

Bùi Trạch sững người.

Đó là ngày anh nghe lời Hà Kiều, đổi váy cưới của cô thành bộ đồ thú bông hình ếch.

Hóa ra từ lúc đó cô đã quyết định rời đi…

Lúc này, ngoài cửa vang lên một trận ồn ào.

Trong tiếng bảo vệ có lẫn giọng một người phụ nữ, càng lúc càng cao, như muốn xông thẳng từ ngoài vào.

“…Anh cản tôi làm gì? Bảo anh ta ra gặp tôi!”

Là Hà Kiều.

Bùi Trạch đứng tại chỗ nhìn về phía cửa. Vài giây sau mới lên tiếng: “Cho cô ấy vào.”

Khi Hà Kiều đẩy cửa bước vào, lớp trang điểm tinh xảo nhưng sắc mặt không được tốt lắm.

Cô ta giẫm giày cao gót đi vào, ném túi xách lên bàn anh: “Cậu có ý gì? Gọi điện không nghe, nhắn tin không trả lời, cậu định trốn tôi cả đời à?”

Bùi Trạch trở lại sau bàn làm việc ngồi xuống: “Tôi bận.”

“Bận?” Hà Kiều vòng qua bàn, giơ tay định kéo cánh tay anh. “Bận đến đâu cậu cũng phải trả lời tin nhắn của tôi. Cậu quên…”

Cô ta nói được một nửa thì dừng lại, bởi Bùi Trạch đã gạt tay cô ta ra.

Sắc mặt Hà Kiều thay đổi, giọng điệu cũng không đúng: “Bây giờ cậu có ý gì?”

Bùi Trạch ngước mắt nhìn cô ta: “Không có ý gì cả. Cậu về trước đi.”

Hà Kiều vẫn không chịu bỏ qua giơ tay kéo tai anh: “Bùi Trạch! Hôm nay cậu không cho tôi một lời giải thích thì sau này đừng đến tìm tôi nữa!”

Bùi Trạch theo bản năng đẩy cô ta ra: “Đủ rồi, cậu có biết bây giờ cậu rất phiền không?”

Hà Kiều lảo đảo lùi lại vài bước, đứng ngây tại chỗ. Biểu cảm từ kinh ngạc chuyển sang trắng bệch.

Cô ta nhìn anh rất lâu rồi thu lại vẻ mặt: “Bùi Trạch, vừa rồi tôi cũng vì sốt ruột, cậu đừng giận.”

Bùi Trạch xoa mi tâm, trầm giọng nói: “Bảo vệ đâu, mời người ra ngoài.”

Bảo vệ lập tức bước lên kéo Hà Kiều ra ngoài. Văn phòng trở lại yên tĩnh.

Trưởng phòng nhân sự đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi.

“Tổng giám đốc Bùi, có vài lời tôi không biết có nên nói hay không.”

Ông dừng lại rồi nói tiếp: “Những năm đó cô Tô luôn cùng anh gây dựng sự nghiệp. Cô ấy uống rượu thay anh, thức đêm làm dự án, xử lý những mớ hỗn độn không ai muốn nhận, chưa từng oán trách một lời. Anh không thể chỉ vì cô ấy luôn chiều theo anh mà đương nhiên cho rằng cô ấy sẽ không rời đi.”

Trưởng phòng nói xong lắc đầu, xoay người đi ra.

Bùi Trạch đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Rất lâu sau anh mới đi đến ngồi trước bàn làm việc, lồng ngực đau âm ỉ.

Mấy ngày tiếp theo, anh vận dụng tất cả các mối quan hệ để tìm tung tích Tô Tinh Thần.

Một tháng sau, trợ lý đưa một chiếc máy tính bảng tới: “Tổng giám đốc Bùi, tìm được người rồi.”

Trên màn hình là một bức ảnh đường phố. Tô Tinh Thần mặc chiếc áo khoác mỏng màu kaki, bước ra từ một tòa nhà màu trắng xám.

Địa chỉ ở San Francisco.

Bùi Trạch nhìn bức ảnh, các ngón tay bất giác siết lại.

Anh ngẩng mắt, giọng trầm xuống: “Đặt vé máy bay, tôi muốn đi tìm cô ấy.”

CHƯƠNG 11

Gió tháng chín ở San Francisco vừa khô vừa lạnh.

Khi Tô Tinh Thần kéo vali ra khỏi sân bay, trời đã nhá nhem tối.

Giáo sư nói nhà đã được thuê sẵn, là một căn hộ rất nhỏ gần phòng thí nghiệm. Sau khi thu dọn phòng, cô đi ngủ sớm.

Bảy giờ rưỡi sáng hôm sau, cô đến tòa nhà thí nghiệm.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)