Chương 7 - Chiếc Váy Cưới Bị Đánh Cắp
Tối hôm sau Hà Kiều lại đến, kéo anh ra ngoài đến quán bar.
Trong quán bar đèn màu rực rỡ, tiếng nhạc rung đến mức rượu trong ly cũng lay động.
Bùi Trạch uống hết ly này đến ly khác, trước mặt đã có năm sáu chiếc ly trống.
Anh dựa vào lưng sofa, trước mắt chập chờn toàn là bóng dáng Tô Tinh Thần.
Anh nhớ đến rất lâu trước đây.
Khi còn nhỏ, anh nắm tay cô, nói sẽ bảo vệ cô cả đời.
Sau khi lớn lên, chiếc mô tô đầu tiên của anh cũng dùng để chở cô. Khi cô ngượng ngùng vòng tay ôm eo anh, anh đã rất vui.
Sau đó nữa, cô cùng anh gây dựng sự nghiệp. Cho dù vào thời điểm khó khăn nhất, cô cũng chưa từng bỏ anh, nhưng bây giờ anh lại không tìm thấy cô nữa.
Có người bên cạnh nhận ra anh không ổn, dùng khuỷu tay huých anh: “Cậu làm sao vậy? Hôm nay trạng thái không đúng chút nào.”
Bùi Trạch không trả lời, lại uống cạn một ly.
Hà Kiều ngồi cạnh đột nhiên đá vào bắp chân anh, bực bội nói: “Bộ dạng sống dở chết dở này của cậu làm cho ai xem? Ra ngoài chơi thì vui lên!”
Lúc này, trong góc có người thấp giọng nói: “Bùi Trạch không phải thật sự yêu cô gái ngoan ngoãn kia rồi đấy chứ?”
Giọng không lớn, nhưng Hà Kiều nghe thấy.
Sắc mặt cô ta trầm xuống, cầm ly rượu trước mặt nặng nề đặt lên bàn.
Sau khi cuộc vui tối đó kết thúc, Bùi Trạch lại không ngủ ngon.
Mấy ngày liên tiếp đều như vậy. Khi trời sáng, anh nằm trên giường mở mắt, đầu óc như có thứ gì đang quay không ngừng bên trong, không thể dừng lại.
Sau đó anh đến bệnh viện một chuyến, ngồi trong phòng khám. Bác sĩ hỏi một số vấn đề về giấc ngủ và cảm xúc, cuối cùng đặt bút xuống.
“Đây là phản ứng căng thẳng tâm lý.”
Bác sĩ nói: “Về lý trí, cậu không chịu thừa nhận mình quan tâm một người, nhưng giấc ngủ, cảm xúc và phản ứng cơ thể của cậu đều đang đau buồn thay cậu.”
Bùi Trạch không nói gì.
Anh ngồi trên ghế, nhìn tờ đơn thuốc trên bàn, rất lâu không nhúc nhích.
Anh không hiểu.
Mình thật sự quan tâm Tô Tinh Thần đến vậy sao?
Người anh yêu chẳng phải là Hà Kiều sao?
CHƯƠNG 9
Bác sĩ đẩy tờ đơn thuốc sang, ngẩng mắt nhìn Bùi Trạch: “Nhớ uống thuốc đúng giờ, nhưng nếu không tháo gỡ được khúc mắc trong lòng thì chỉ dựa vào những thứ này cũng không chống đỡ được bao lâu. Tâm bệnh vẫn cần tâm dược chữa.”
Bùi Trạch đưa tay cầm đơn thuốc, gấp lại rồi bỏ vào túi, không đáp.
Sau khi trở về, anh ngồi trong văn phòng. Trợ lý đứng trước bàn, cầm máy tính bảng lật đi lật lại xem mấy lần.
“Tổng giám đốc Bùi, tạm thời vẫn chưa tìm được tung tích của phu nhân.”
“Không có hồ sơ chuyến bay, phía xuất nhập cảnh chúng tôi cũng đã hỏi, không thấy tên cô ấy.”
Bùi Trạch dựa vào lưng ghế, ngón tay gõ hai cái lên mặt bàn: “Được, tôi biết rồi.”
Trợ lý đi ra, văn phòng trở nên yên tĩnh.
Anh nhìn màn hình máy tính ngẩn người một lúc, nghĩ có lẽ chỉ là bản thân không nuốt trôi chuyện mất mặt.
Ngày cưới cô dâu bỏ trốn, đổi lại là ai cũng phải canh cánh trong lòng vài ngày, không liên quan đến thích hay không thích.
Nghĩ như vậy, anh lại thấy nhẹ nhõm hơn một chút, họp thì họp, xã giao thì xã giao.
Cho đến bữa rượu tối hôm đó.
Đối tác là người quen cũ, họ Trần, đã hợp tác với anh vài lần.
Sau ba tuần rượu, Tổng giám đốc Trần nhìn sang phía anh, đột nhiên hỏi: “Ơ, cô gái nhỏ trước đây luôn đi cùng cậu đâu rồi? Lần này sao không đến?”
“Trước đây trên bàn rượu, cậu uống nhiều là cô ấy uống thay. Mặt cô ấy trắng bệch rồi mà vẫn nói không sao. Lần đó xuất huyết dạ dày khiến bọn tôi sợ chết khiếp.”
Đôi đũa của Bùi Trạch dừng giữa không trung.
Lúc này anh mới nhớ ra dạ dày cô không tốt.
Trước đây khi đi xã giao, cô từng uống thay anh. Lần đó cô uống đến xuất huyết dạ dày, nửa đêm bị đưa vào phòng cấp cứu.
Chính anh đã canh trước giường bệnh suốt một đêm.
Nhưng sau đó anh lại quên mất!
Hôm ở quán bar, vì sợ Hà Kiều không vui, anh lại ép cô uống rượu!
Anh đặt đũa xuống, không chạm vào ly rượu trước mặt nữa.
Suốt bữa rượu, anh gần như không nói thêm câu nào. Tổng giám đốc Trần nói với anh, anh cũng không nghe lọt, trong đầu cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng đó.
Khi tan cuộc, anh đứng dậy quá nhanh, chân ghế cào xuống mặt đất phát ra một tiếng chói tai.
Anh gọi xe đến nhà họ Tô.
Mẹ Tô ngồi trên sofa, sắc mặt không được tốt lắm.
“Dì, Tinh Thần đã về chưa?”
Mẹ Tô lắc đầu, giọng nhuốm tiếng khóc.
“Từ nhỏ con bé đã ngoan ngoãn, chưa bao giờ như thế này. Tối trước ngày cưới, nó còn nói với dì vài lời. Lúc đó dì không nghĩ nhiều, bây giờ nhớ lại hình như không đúng lắm.”
Lưng Bùi Trạch căng lên: “Cô ấy nói gì?”
Mẹ Tô rũ mắt: “Cũng không có gì, chỉ nói cảm ơn dì đã nuôi dưỡng nó suốt những năm qua bảo dì chú ý sức khỏe. Khi ấy dì còn cười nó, nói lấy chồng rồi chứ đâu phải không trở về nữa.”
Bà còn chưa nói hết, phía sau đã vang lên tiếng động.
Một người đàn ông xa lạ dìu Hà Kiều từ bên ngoài vào. Áo sơ mi của Hà Kiều rơi mất hai chiếc cúc, mặt đỏ bừng.
Người đàn ông kia nói cô ta uống say, anh ta tiện đường đưa về.
Mẹ Tô nhíu mày: “Hai đứa, chẳng đứa nào khiến người ta bớt lo. Đêm hôm khuya khoắt còn uống thành thế này.”