Chương 9 - Chiếc Tủ Cổ Và Những Bí Mật Bị Chôn Vùi
“Chị không biết ông nội có nhà cổ? Chị không biết căn nhà đó bị bán? Chị không biết tiền đưa cho anh?”
Ánh mắt chị lóe lên.
“Từ nhỏ đến lớn, có bao giờ chị nói giúp em một câu nào không?”
“Mỗi lần mẹ thiên vị, chị ở đâu?”
“Chị ở ngay bên cạnh.”
“Chị nhìn thấy hết.”
“Và chị không nói gì cả.”
“Vì chị cũng được hưởng lợi.”
“Vòng vàng, xe, 50 ngàn.”
“Chị nhận một cách thản nhiên.”
Chị cúi đầu.
Bác cả đứng dậy.
“Vợ thằng Hai.”
Bác nhìn mẹ tôi.
“Lúc thằng Hai còn sống, chị đã làm gì?”
Mẹ không nói.
“Bán nhà bố để lại cho cháu gái, giấu thằng Hai, giấu con Út. Ép con Út một mình chăm bố. Chia gia sản thì không cho con Út một xu. Cuối cùng ngay cả tiền cứu mạng thằng Hai chắt chiu, chị cũng muốn cướp.”
Giọng bác cả ngày một lớn.
“Chị có xứng đáng với thằng Hai không?”
Cuối cùng mẹ tôi cũng khóc.
“Tôi… tôi cũng là vì cái nhà này…”
“Vì cái nhà này?”
Bác cả cười lạnh.
“Chị vì con trai chị.”
“Từ đầu đến cuối, chị chỉ vì con trai chị.”
Tôi đứng dậy.
“Chuyện hôm nay, mọi người ở đây đều thấy, đều nghe.”
“300 ngàn, tôi không đưa một xu cho các người.”
“179 ngàn tiền viện phí, tôi cũng không đòi nữa.”
“Từ hôm nay trở đi.”
Tôi nhìn mẹ.
Nhìn anh.
Nhìn chị.
“Chuyện của các người không liên quan đến tôi.”
“Đừng tìm tôi.”
“Tôi cũng sẽ không tìm các người.”
Tôi cầm túi xách lên.
“Bác cả, con cảm ơn bác.”
Bác cả gật đầu, hốc mắt đỏ hoe.
Tôi đi ra cửa.
Phía sau, tiếng mẹ khóc gọi.
“Út! Con quay lại! Quay lại đây —”
Tôi không quay đầu.
Cánh cửa đóng sập lại sau lưng.
11.
Sau ngày hôm đó, chuyện lan ra khắp họ hàng.
Bác cả là người thẳng tính.
Bác không che giấu cho bất kỳ ai.
Những gì cần nói, bác nói hết.
Thái độ của họ hàng thay đổi chỉ sau một đêm.
Trước đây lễ Tết, ai cũng khen anh “có tiền đồ”, khen chị “gả vào nhà giàu”.
Không ai nhắc đến tôi.
Giờ thì khác rồi.
Con gái chú hai nhắn tin cho tôi: “Út, em chịu uất ức nhiều rồi.”
Cô gọi điện: “Út, sau này có việc gì cứ tìm cô.”
Anh họ nói một câu: “Anh chị cháu đúng là không ra gì.”
Còn về phía anh tôi —
Chị dâu cãi nhau một trận nảy lửa với anh.
Vì chuyện ghi âm.
Chị dâu cho rằng anh đã kéo chị ta vào vũng bùn.
“Anh cứ đòi lấy tủ, lấy tủ, giờ thì hay rồi, bị ghi âm hết sạch.”
“Ai bảo cô gọi cuộc điện thoại đó?”
“Anh bảo tôi gọi!”
“Anh bảo khi nào —”
“Anh bảo ‘bảo con Út trả lại cái tủ, cô gọi cuộc điện thoại này đi’, anh quên rồi à?”
Vợ chồng quay sang cắn xé nhau.
Phía chị gái cũng không dễ chịu.
Anh rể biết chuyện căn nhà cổ.
350 ngàn đưa cho anh trai mua nhà, anh rể không được một xu.
“Nhà cô đưa 350 ngàn cho anh trai? Vậy sính lễ của cô đâu? Mẹ cô chỉ cho cô 50 ngàn?”
“Anh trai chia 730 ngàn, cô chia 190 ngàn mà sao không nói sớm?”
“Nhà cô là cái kiểu người gì thế này?”
Anh rể bắt đầu tính sổ chuyện cũ.
Từ lúc kết hôn đến giờ, anh ta đã làm bao nhiêu việc cho nhà mẹ vợ, bỏ ra bao nhiêu tiền, chạy vạy bao nhiêu nơi.
Càng tính càng thấy lỗ.
Càng lỗ càng tức.
Chị gái không ngẩng đầu lên nổi trong nhà.
Còn mẹ.
Sau mùng ba, mẹ sống một mình trong căn nhà cũ.
Anh không về nữa.
Chị dâu không cho về.
“Anh về làm gì? Mẹ anh không nói anh là quan trọng nhất sao? Cứ để bà tự đi tìm con trai bà đi — ồ đợi đã, anh chính là con trai bà mà. Vậy anh về mà ở với mẹ anh, nhà chẳng phải cho anh rồi sao?”
Lời chị dâu như những nhát dao.
Anh bị kẹp ở giữa, hai đầu chịu áp lực.
Chị gái cũng không về.
Anh rể không cho.
“Chuyện nhà cô không liên quan đến tôi, cô bớt qua lại với mẹ cô đi.”
Mẹ sống một mình trong căn nhà 700 ngàn.
Ba phòng ngủ một phòng khách.
Trống rỗng.
Không ai nấu cơm.
Không ai nói chuyện.
Nghe nói bà thường ngồi thẫn thờ trong phòng khách.
Đôi khi bà đi đến góc nơi chiếc tủ từng đặt.
Chỗ đó giờ trống không.