Chương 9 - Chiếc Mặt Nạ Hồ Ly Đỏ
Hắn cố chấp chắn trước mặt ta, đáy mắt cuộn trào cảm xúc mà ta không hiểu.
“Ta cũng nhớ lại rồi. Chuyện kiếp trước, ta đã nhớ lại tất cả.”
Ta giống như vừa nghe được một chuyện cười.
“Nhớ lại rồi sao?”
Ta ngẩng mắt nhìn hắn.
“Vậy thì sao? Thế tử muốn nói cho ta biết kiếp trước ngài bất đắc dĩ thế nào, hay muốn xin ta tha thứ vì ngài không phân biệt được người?”
“Ta biết hiện giờ ta nói gì nàng cũng không tin.”
Hắn cười khổ.
“Nhưng những lời ta nói đều là thật. Ta nhớ tất cả mọi chuyện sau khi nàng gả cho ta. Thật ra ta cũng có tình cảm với nàng. Thanh Yểu, nàng cho ta thêm một cơ hội được không?”
“Cơ hội sao?”
Ta giống như vừa nghe được chuyện cười.
“Thế tử muốn có cơ hội gì? Muốn cưới ta về lần nữa, sau đó vừa chê ta vô vị vừa nâng niu quý thiếp của ngài, cuối cùng để ta chết trong một trận hỏa hoạn không rõ nguyên nhân sao?”
“Không phải!”
Hắn vội vàng biện giải.
“Kiếp này sẽ không như vậy! Ta sẽ đối xử tốt với nàng, sẽ cho nàng tất cả những gì nàng muốn, ta…”
“Không cần.”
Ta ngắt lời hắn.
“Thứ thế tử có thể cho ta, người khác cũng có thể cho. Thứ thế tử không thể cho ta, người khác vẫn có thể cho. Lòng tốt của ngài, ta không nhận nổi, cũng chẳng cần.”
Ta vòng qua hắn, đi thẳng về phía trước.
Hắn chống gậy, không thể đuổi theo, chỉ có thể gọi lớn sau lưng ta:
“Thẩm Thanh Yểu! Nàng nhất định phải nói chuyện với ta như vậy sao? Nàng không hề nhớ tới tình xưa sao?”
Ta không quay đầu.
Tình xưa ư?
Giữa ta và hắn chỉ có nghiệt duyên, lấy đâu ra tình xưa?
18
Ta cứ tưởng mình đã nói rõ đến vậy, hắn nên từ bỏ.
Nào ngờ hắn lại làm loạn trong nhà, thề trước mặt Túc Vương và Túc Vương phi rằng đời này ngoài ta ra sẽ không cưới ai.
Lần này, tin đồn trong kinh thành lại đổi hướng.
Ai cũng nói thế tử Túc Vương là một kẻ si tình, vì người trong lòng mà ngay cả tính mạng cũng không cần.
Ta nghe xong chỉ cảm thấy hoang đường.
Mẫu thân lại vì thế mà động lòng. Bà nhiều lần tới Thọ An Đường khuyên ta, nói Tiêu Thừa Kiêu đã biết hối hận, lại thật lòng đối xử với ta, chi bằng…
Bà còn chưa nói hết đã bị ánh mắt sắc như dao của tổ mẫu ép trở về.
“Ta thấy ngươi hồ đồ rồi! Hôn sự của Thanh Yểu và Thính Tùng đã sớm được định đoạt, sao có thể để ngươi ở đây nói năng bậy bạ!”
Mẫu thân bị mắng đến không dám mở miệng nữa.
Nhưng những lời đồn đại ồn ào bên ngoài vẫn khiến người ta phiền lòng.
Bùi Thính Tùng trực tiếp vào cung cầu kiến hoàng thượng.
Ba ngày sau, một đạo thánh chỉ ban hôn được đưa tới nhà họ Thẩm.
Đạo thánh chỉ vàng rực ấy không chỉ ban hôn cho ta và Bùi Thính Tùng, còn khen Bùi Thính Tùng có phẩm hạnh đoan chính, ta dịu dàng hiền thục, hai người là một đôi trời sinh.
Lần này, mọi chuyện đã hoàn toàn được định đoạt.
Cho dù Tiêu Thừa Kiêu không cam lòng, hắn cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn ta chuẩn bị gả làm thê tử của người khác.
Hắn bệnh nặng một trận.
Nghe nói trong lúc bệnh, hắn còn thường xuyên nói mê, gọi tên ta.
Túc Vương và Túc Vương phi bị hắn hành hạ đến kiệt sức, lại sợ hắn tiếp tục làm ra chuyện khác người.
Cuối cùng họ dứt khoát đưa hắn tới biệt viện ở Giang Nam nghỉ dưỡng.
Đối ngoại chỉ nói thế tử sức khỏe yếu, cần tĩnh dưỡng, chưa định ngày trở về.
Tất cả mọi người đều hiểu ngày trở về ấy có lẽ phải đợi cả đời.
Cơn ác mộng dây dưa với ta suốt hai kiếp cuối cùng đã bị đưa đi thật xa.
Ngày đại hôn, trời trong khí mát.
Ta mặc áo cưới đỏ thẫm, trùm khăn đỏ, được trưởng tỷ dìu từng bước lên kiệu hoa.
Tiếng pháo nổ vang bên tai, vừa vui vẻ vừa náo nhiệt.
Ta không nhìn thấy con đường phía trước nhưng không hề hoảng sợ.
Bởi vì ta biết ở cuối con đường có một người đang chờ ta.
Kiệu hoa dừng lại, rèm kiệu được vén lên.
Một bàn tay với những khớp xương rõ ràng vươn tới trước mặt ta.
Ta đặt tay vào lòng bàn tay chàng.
Chàng siết chặt, vững vàng dắt ta bước xuống.
Vượt qua chậu lửa, bái lạy trời đất.
Trong động phòng, nến đỏ sáng rực.
Bùi Thính Tùng vén khăn trùm đầu của ta. Ánh nến phản chiếu trong đôi mắt chàng, sáng đến kinh người.
Chàng nhìn ta thật lâu rồi mới nhẹ giọng gọi:
“Thanh Yểu.”
“Ừm.”
“Cuối cùng ta cũng cưới được nàng.”
Trong giọng chàng mang theo một chút run rẩy khó nhận ra.
May mắn thay, kiếp này chúng ta không còn bỏ lỡ nhau.
Ngoài cửa sổ, tuyết nhẹ nhàng rơi. Trong phòng, hơi ấm hòa quyện.
Quãng đời còn lại, năm này qua năm khác, đều chỉ có niềm vui.
Hết truyện