Chương 8 - Chiếc Mặt Nạ Hồ Ly Đỏ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đúng lúc chàng thúc ngựa tăng tốc, chuẩn bị bắn mũi tên thứ ba, Tiêu Thừa Kiêu đang phi song song bỗng đưa tay phải quệt qua yên ngựa. Dường như có thứ gì đó được hắn búng ra khỏi đầu ngón tay.

Động tác ấy nhanh đến mức gần như không ai nhìn rõ.

Nhưng ta lại nhìn thấy rất rõ ràng.

Con ngựa Bùi Thính Tùng đang cưỡi đột nhiên hí lên đau đớn, hai vó trước giơ cao, hất cả người chàng xuống đất.

Mũi tên cuối cùng tuột khỏi tay, không biết bay về hướng nào.

Trên sân vang lên tiếng kinh hô.

Đầu óc ta ong lên, không còn để ý được gì nữa, xách váy chạy thẳng vào sân.

Tiêu Thừa Kiêu đã thắng.

Hắn ngồi trên lưng ngựa, đắc ý nhận lời chúc mừng của mọi người.

Hạ nhân dâng miếng ngọc bội phủ vải đỏ cho hắn.

Hắn nhận lấy ngọc bội, cưỡi ngựa tới trước mặt ta, cúi người đưa miếng ngọc ôn nhuận đến trước mắt ta.

“Nhị cô nương nhà họ Thẩm, phần thưởng thuộc về cô.”

16

Ta lại đẩy vai hắn ra, chạy thẳng tới bên cạnh Bùi Thính Tùng, ngồi xuống đỡ chàng.

“Chàng thế nào rồi? Có bị thương ở đâu không?”

Cánh tay chàng bị mặt đất cọ rách một mảng lớn, máu đang rỉ ra, y phục cũng dính đầy bụi đất.

Bùi Thính Tùng lắc đầu, chống tay xuống đất định đứng dậy nhưng vì đau mà nhíu chặt mày.

“Ta không sao.”

Giọng chàng hơi khàn.

Ta đỡ cánh tay chàng, hốc mắt cay xè.

Tiêu Thừa Kiêu ngồi trên lưng ngựa nhìn chúng ta, sắc mặt dần trầm xuống.

“Thẩm Thanh Yểu, cô có ý gì? Phần thưởng ta vất vả giành được cho cô, cô còn không thèm nhìn lấy một lần?”

Cuối cùng ta quay đầu nhìn hắn, ánh mắt lạnh như băng.

“Thế tử dùng thủ đoạn hèn hạ cố ý làm người khác bị thương mà cũng không biết xấu hổ, dám nói đây là thứ ngài giành được sao?”

Giọng ta không lớn nhưng đủ để những người xung quanh nghe rõ.

“Miếng ngọc bội này dính máu của người khác, vô cùng bẩn thỉu. Đừng nói ngài tặng cho ta, cho dù bị ném dưới đất, ta cũng chê nó chướng mắt.”

Sắc mặt Tiêu Thừa Kiêu hoàn toàn thay đổi, lúc xanh lúc trắng, giống như vừa bị người ta tát trước mặt mọi người.

“Cô…”

Hắn đang định nổi giận thì trưởng tỷ không biết đã đi tới từ lúc nào.

Tỷ ấy nhìn vết thương của Bùi Thính Tùng, sau đó lạnh lùng liếc Tiêu Thừa Kiêu.

“Thế tử Túc Vương thật có bản lĩnh. Thắng không quang minh chính đại thì thôi, bây giờ còn muốn làm khó một cô nương.”

Tỷ ấy bước lên, che chắn trước mặt ta.

“Sao vậy? Vài ngày trước quấn lấy ta không thành, bây giờ lại chuyển chủ ý sang muội muội ta sao? Chúng ta không nhận nổi sự ân cần của ngài.”

Lời trưởng tỷ giống như một con dao sắc bén, bóc sạch chút thể diện cuối cùng của Tiêu Thừa Kiêu.

Xung quanh vang lên tiếng bàn tán. Những ánh mắt ấy giống như kim châm vào người hắn.

Gân xanh nổi lên trên mu bàn tay đang giữ dây cương của Tiêu Thừa Kiêu.

Hắn tức giận ném miếng ngọc bội xuống đất. Ngọc va vào gạch xanh vang lên một tiếng giòn tan rồi vỡ thành nhiều mảnh.

“Không biết điều!”

Hắn nghiến răng thốt ra mấy chữ, quay đầu ngựa rồi phóng đi, bóng lưng tràn đầy chật vật.

17

Màn náo loạn này nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán mới nhất trong kinh thành.

Ban đầu, mọi người chỉ bàn luận chuyện thế tử Túc Vương thắng cuộc không vẻ vang.

Sau đó, câu chuyện lại chuyển sang việc hắn lần lượt ân cần với hai tỷ muội nhà họ Thẩm.

Có người nói ban đầu hắn để mắt tới trưởng tỷ đanh đá, sau khi bị từ chối lại quay sang quấn lấy ta hiền lành.

Cũng có người nói hắn vốn là kẻ đứng núi này trông núi nọ, muốn noi theo người xưa, thu cả hai tỷ muội vào phủ.

Tin đồn ngày càng khó nghe, ngay cả thanh danh của phủ Túc Vương cũng bị vấy bẩn.

Túc Vương phi không thể ngồi yên, lập tức bắt đầu thu xếp hôn sự cho Tiêu Thừa Kiêu.

Nhưng Tiêu Thừa Kiêu không vừa mắt bất cứ ai.

Hắn nổi trận lôi đình trong phủ, nói chuyện hôn sự của mình không đến lượt người khác làm chủ. Nói xong, hắn tức giận cưỡi ngựa bỏ đi.

Kết quả chưa chạy được bao xa khỏi cổng thành, hắn đã ngã xuống khỏi lưng ngựa, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Khi tin tức truyền tới Thẩm phủ, ta đang thay thuốc cho vết thương của Bùi Thính Tùng.

Cánh tay chàng chỉ bị trầy xước, không nghiêm trọng nhưng chàng nhất quyết bắt ta xem qua mỗi ngày.

Trưởng tỷ ngồi bên cạnh cắn hạt dưa. Nghe hạ nhân bẩm báo xong, tỷ ấy bĩu môi:

“Đúng là báo ứng.”

Ta cúi đầu, cẩn thận quấn băng sạch quanh vết thương của Bùi Thính Tùng, hoàn toàn không để ý đến sống chết của Tiêu Thừa Kiêu.

Hôn sự của ta và Bùi Thính Tùng đã được định đoạt.

Tổ mẫu và Bùi phu nhân đều gật đầu. Chỉ đợi vết thương trên tay chàng khỏi hẳn là có thể chọn ngày lành thành hôn.

Nửa tháng sau, vết thương của Bùi Thính Tùng đã lành hẳn.

Ta ra ngoài mua thêm vài loại chỉ thêu, chuẩn bị cho áo cưới của mình.

Nào ngờ vừa tới cửa hàng tơ lụa, ta đã bị một người chặn đường.

Là Tiêu Thừa Kiêu.

Hắn vừa khỏi bệnh nặng, sắc mặt vẫn còn hơi tái, người cũng gầy đi không ít nhưng ánh mắt lại nóng bỏng khác thường.

“Thanh Yểu.”

Hắn mở miệng, giọng nói khàn khàn.

“Chúng ta nói chuyện đi.”

Ta lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với hắn.

“Ta và thế tử không có gì để nói.”

“Không, có.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)