Chương 6 - Chiếc Mặt Nạ Hồ Ly Đỏ
Giọng điệu của hắn giống như đang chọn một món đồ trang trí vừa mắt. Thích thì mang về phủ, không thích thì gác sang một bên.
Những ngày tháng kiếp trước hiện lên trong đầu, dạ dày ta lập tức cuộn lên vì buồn nôn.
“Xin thế tử tự trọng.”
Ta xoay người bỏ đi.
Thấy ta thật sự tức giận, cuối cùng Tiêu Thừa Kiêu cũng thu lại vài phần ý cười, giơ tay ngăn cản:
“Chỉ là một câu đùa, nhị cô nương nhà họ Thẩm cần gì phải coi là thật? Chỉ cần cô chịu đưa cây trâm cho Minh Nghi, ta sẽ…”
Tiếng bánh xe truyền đến từ đầu phố.
Một chiếc xe ngựa chạy tới, dừng ngay giữa ta và Tiêu Thừa Kiêu, hoàn toàn chặn lại những lời phía sau của hắn.
Rèm xe được vén lên, Bùi Thính Tùng ngồi bên trong. Ánh mắt chàng vượt qua ta, dừng trên mặt Tiêu Thừa Kiêu.
Hai người nhìn nhau một lát, không ai chịu dời mắt trước.
Bùi Thính Tùng quay sang nhìn ta.
“Nhị cô nương nhà họ Thẩm, thật trùng hợp.”
Chàng nhích sang bên cạnh, chừa ra một chỗ, giọng điệu tự nhiên như thật sự chỉ tình cờ đi ngang.
“Ta đang định tới hướng Thẩm phủ. Nếu cô nương không ngại, ta có thể tiện đường đưa cô trở về.”
“Ta không ngại.”
Ta gần như không hề do dự, giẫm lên ghế nhỏ rồi bước lên xe ngựa.
Trước khi rèm xe hạ xuống, ta ngoảnh đầu nhìn một lần.
Tiêu Thừa Kiêu vẫn đứng nguyên tại chỗ, chiếc hộp gỗ trong tay đã được đóng lại.
Hắn nhìn chằm chằm xe ngựa, trên mặt không còn nửa phần ý cười, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ.
13
Sau khi xe ngựa đi được một quãng, Bùi Thính Tùng mới hỏi:
“Vừa rồi cô có bị dọa không?”
Ta lắc đầu.
Giữa mày chàng vẫn nhíu chặt.
“Tiêu Thừa Kiêu ỷ mình là hoàng thân nên hành xử không biết chừng mực. Hắn không có nửa phần khí phách, lời nói lại khinh bạc phóng túng. Sau này nếu gặp hắn, cô cố gắng đừng một mình đối phó.”
Ta cúi đầu, cố ý tỏ vẻ buồn rầu.
“Ta cũng không muốn. Nhưng hiện giờ hắn đang quấn lấy trưởng tỷ. Trưởng tỷ không để ý đến hắn, hắn liền tới làm phiền ta.”
Sắc mặt Bùi Thính Tùng càng khó coi.
Ta khẽ thở dài.
“Hôm nay Bùi công tử có thể giúp ta một lần, nhưng không thể lúc nào cũng tới giúp ta.”
“Có thể.”
Chàng trả lời quá nhanh khiến ta sửng sốt, ngẩng mắt nhìn chàng.
Dường như Bùi Thính Tùng cũng nhận ra mình vừa nói gì. Hai má chàng dần đỏ lên nhưng sống lưng vẫn ngồi thẳng.
Chàng chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ, im lặng một lát rồi lại nghiêm túc nhìn ta.
“Chỉ cần cô không chê, sau này ta có thể ở bên cô.”
Ngón tay chàng giữ lấy vạt áo, giọng nói trầm ổn.
“Ta sẽ luôn bảo vệ cô.”
Nhìn dáng vẻ cố gắng tỏ ra bình tĩnh của chàng, cuối cùng ta không nhịn được mà nở nụ cười đắc ý.
“Được.”
Từ đó về sau, Bùi Thính Tùng quả nhiên thường xuyên tới tìm ta.
Ban đầu, chàng còn tìm những lý do đứng đắn.
Hôm nay thay Bùi phu nhân đưa sách cho tổ mẫu, ngày mai lại nhận lời nhờ vả của tổ mẫu, đi cùng ta chọn giấy mực.
Về sau, ngay cả lý do cũng không cần nữa.
Mỗi khi ta ra ngoài, luôn có thể nhìn thấy xe ngựa của chàng dừng ở góc phố.
Chàng không nói nhiều nhưng biết rất nhiều thứ.
Khi đi ngang hiệu thuốc, ta thuận miệng hỏi về vài vị dược liệu, chàng có thể nói rõ công dụng của từng loại.
Đi qua sạp sách cũ, ta không hiểu những tấm bia chữ bị thiếu, chàng liền đứng bên cạnh giải thích từng chữ cho ta nghe.
Đôi khi ta cố ý hỏi những chuyện vụn vặt, chàng cũng chưa từng qua loa.
Ngay cả khi con thỏ ta nuôi không chịu ăn, chàng cũng đặc biệt tìm người giỏi nuôi gia súc để hỏi, hôm sau mang tới cho ta một gói lá cỏ đã phơi khô.
Khi ở bên chàng, ta không cần suy đoán câu nói nào sẽ khiến người ta phật ý, cũng không cần lo lắng bản thân quá vô vị.
Số lần gặp nhau nhiều lên, cuối cùng vẫn không giấu được trưởng tỷ.
Hôm ấy, Bùi Thính Tùng đưa ta tới ngoài cửa phủ. Ta vừa bước vào viện đã nhìn thấy trưởng tỷ khoanh tay đứng dưới hành lang.
Tỷ ấy nhìn cây kẹo hồ lô trong tay ta, lại nhìn Bùi Thính Tùng ngoài cửa.
Tỷ ấy tức giận bước nhanh tới, véo mặt ta một cái.
“Hay lắm, Thẩm Thanh Yểu.”
“Hóa ra hai người đã lén lút ở bên nhau sau lưng tỷ từ lâu!”
Ta dở khóc dở cười.
“Không hề giấu tỷ.”
Bùi Thính Tùng lại căng thẳng hơn ta, vội vàng chắp tay.
“Đại cô nương nhà họ Thẩm hiểu lầm rồi. Ta và Thanh Yểu chỉ… chỉ…”
Ngày thường chàng luôn ung dung, hôm nay lại giống như bị ép đến mép vực, ngay cả vành tai cũng đỏ bừng.
“Ta thật lòng đối xử với nàng, không phải nhất thời nổi hứng. Nếu đại cô nương không yên tâm, ta có thể…”
“Có thể làm gì?”
Trưởng tỷ nhướng mày.
Vẻ mặt Bùi Thính Tùng nghiêm túc.
“Ta có thể lập giấy cam kết, cũng có thể thề với trời.”
Trưởng tỷ sửng sốt, sau đó bật cười.
“Được rồi, đừng căng thẳng.”
Tỷ ấy giơ tay vỗ vai Bùi Thính Tùng.
“Nếu ta không đồng ý, hôm nay ngươi còn có thể đứng ở đây sao?”
Bùi Thính Tùng ngơ ngác nhìn tỷ ấy.
Trưởng tỷ quay lại véo mặt ta.
“Còn muội nữa. Ngày thường buồn chán như một con chim cút, sao vừa gặp Bùi Thính Tùng đã ngày ngày chạy ra ngoài?”
Bị tỷ ấy nói đến nóng mặt, ta cúi đầu cắn một miếng kẹo hồ lô.
Bùi Thính Tùng nhìn ta, ý cười dần hiện trong mắt.
Trưởng tỷ thở dài.
“Quả nhiên là một con ngỗng ngốc.”
14