Chương 1 - Chiếc Mặt Nạ Hồ Ly Đỏ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trước cuộc săn mùa xuân cung nhân phát cho mỗi khuê tú chưa xuất giá một chiếc mặt nạ hình thú.

Của ta là hồ ly đỏ, của trưởng tỷ là hươu trắng.

Tỷ ấy chê mặt nạ hươu trắng khiến sắc mặt mình trông nhợt nhạt, trước khi ra cửa liền cười nói muốn đổi với ta.

Buổi chiều hôm ấy, trời bất chợt đổ mưa lớn. Trưởng tỷ và thế tử Túc Vương cùng bị mắc kẹt trong một hang đá trú mưa.

Mưa kéo dài suốt hai canh giờ.

Ai cũng cho rằng cô nam quả nữ bị nhốt chung một chỗ, ít nhiều cũng phải nảy sinh vài phần tình ý.

Nhưng sau khi trở về, trưởng tỷ lạnh mặt tháo chiếc mặt nạ hồ ly đỏ xuống.

“Đầu óc thế tử Túc Vương có bệnh.”

Thì ra trong hang chỉ còn một chỗ khô ráo, hai người vì tranh xem ai được ngồi mà cãi nhau suốt hai canh giờ.

Trưởng tỷ chê hắn không biết thương hoa tiếc ngọc, thế tử lại chê tỷ ấy chẳng giống nữ tử.

Trước khi rời đi, trưởng tỷ còn giẫm hắn một cái.

Ta che miệng cười trộm.

Nào ngờ bảy ngày sau, thế tử Túc Vương lại đích thân đến nhà cầu thân với ta.

Trưởng tỷ vui mừng khôn xiết, tiễn ta xuất giá.

Sau khi thành thân, thế tử luôn cố ý trêu chọc, chọc giận ta, muốn nhìn ta giở tính khí.

Nhưng từ nhỏ ta đã tuân thủ phép tắc, ngay cả nói lớn tiếng cũng không dám.

Lần nào ta cũng chỉ cúi đầu đáp:

“Thế tử nói phải.”

Một năm sau, cuối cùng hắn cũng mất kiên nhẫn, nạp một quý thiếp có tính tình khá đanh đá.

Cho đến khi trưởng tỷ tới phủ thăm bệnh, hắn chỉ thuận miệng sai bảo một câu.

Trưởng tỷ buột miệng nói:

“Ngươi không có tay sao?”

Phu quân ta lập tức hiểu ra.

“Người ở dưới chiếc mặt nạ hồ ly đỏ hôm ấy không phải nàng, mà là cô…”

Trở lại trước cuộc săn mùa xuân trưởng tỷ đã tháo chiếc mặt nạ hươu trắng xuống, cười rồi chìa tay về phía ta.

“Muội muội, đổi mặt nạ nhé?”

Lần này, ta siết chặt chiếc mặt nạ hồ ly đỏ hơn, lí nhí đáp:

“Không đổi.”

1

Trưởng tỷ sửng sốt, dường như không ngờ ta sẽ từ chối.

Một lát sau, tỷ ấy kéo tay áo ta, lắc hai cái.

“Thanh Yểu ngoan, màu trắng khiến tỷ trông không có tinh thần, tỷ không thích.”

“Chẳng phải muội luôn chê màu đỏ quá phô trương sao? Chúng ta đổi cho nhau, như vậy không phải vừa hay ư?”

Quả thực ta không thích những thứ quá rực rỡ.

Mẫu thân thường nói nữ tử chưa xuất giá phải trinh tĩnh đoan trang, váy áo không được chói mắt, lời nói không được khinh bạc, ngay cả bước đi cũng phải vững vàng.

Ban đầu, những quy củ ấy đều được bà dạy cho trưởng tỷ.

Trưởng tỷ là đích trưởng nữ, mẫu thân đặc biệt nghiêm khắc với tỷ ấy.

Nhưng tỷ ấy trời sinh gan lớn.

Bị răn dạy thì ngoan ngoãn cúi đầu vâng lời, vừa quay đi vẫn tiếp tục trèo cây, cưỡi ngựa, vượt tường đi xem hội đèn.

Mẫu thân không làm gì được tỷ ấy, đành đặt toàn bộ kỳ vọng lên người ta.

Lâu dần, ta được dạy thành một người nghe lời, giữ lễ.

Chỉ cần trưởng tỷ kéo tay áo ta, gọi một tiếng “Thanh Yểu ngoan”, ta rất ít khi từ chối yêu cầu của tỷ ấy.

Kiếp trước cũng như vậy.

Ta đưa chiếc mặt nạ hồ ly đỏ cho tỷ ấy, còn mình đeo mặt nạ hươu trắng. Đến trường săn, ta cũng không đi lung tung, chỉ ở bên mẫu thân, nghe các phu nhân trong những phủ khác trò chuyện.

Trưởng tỷ lại cưỡi ngựa tiến vào rừng.

Buổi chiều, mưa lớn bất chợt trút xuống. Tỷ ấy không kịp trở về, đành cùng thế tử Túc Vương Tiêu Thừa Kiêu trốn vào một hang đá.

Hai người bị mắc kẹt trong hang suốt hai canh giờ.

Sau khi trở về, tóc trưởng tỷ ướt đẫm, sắc mặt khó coi, vừa mở miệng đã mắng:

“Đầu óc thế tử Túc Vương có bệnh.”

Thì ra trong hang chỉ có một tảng đá khô ráo, hai người không ai chịu nhường ai, tranh cãi suốt nửa canh giờ.

Tiêu Thừa Kiêu nói tỷ ấy không có dáng vẻ của nữ tử, tỷ ấy liền mắng hắn uổng công đọc sách thánh hiền, đến hai chữ nhường nhịn cũng không hiểu.

Trước khi đi, tỷ ấy còn cố ý giẫm hắn một cái.

Ta nghe mà dở khóc dở cười, chỉ coi đây là một chuyện thú vị.

Nào ngờ đến ngày thứ bảy sau cuộc săn mùa xuân Tiêu Thừa Kiêu đích thân tới cửa.

Hắn mang theo tròn tám mươi gánh sính lễ, khom người hành lễ trước mặt phụ thân và mẫu thân.

“Trong cuộc săn mùa xuân ta từng có duyên gặp mặt nhị cô nương nhà họ Thẩm.”

“Ta ái mộ nàng, nguyện dùng vị trí thế tử phi để cầu cưới.”

Cả sảnh đường im phăng phắc.

Ta trốn sau bình phong, ngơ ngác nhìn trưởng tỷ.

Tỷ ấy cong mắt cười, nhẹ nhàng huých vai ta.

“Thật không nhìn ra đấy.”

“Hôm đó hắn cãi nhau với tỷ dữ dội như vậy, hóa ra đã chú ý đến muội từ lâu.”

Hai má ta nóng bừng.

Thậm chí ta còn không nhớ mình từng gặp Tiêu Thừa Kiêu lúc nào.

Nhưng phụ mẫu vui mừng, trưởng tỷ tán thành, ngay cả phủ Túc Vương cũng dành đủ lễ nghĩa.

Tất cả mọi người đều nói đây là mối lương duyên trời ban.

Thế là ta xuất giá.

2

Đêm tân hôn.

Tiêu Thừa Kiêu vén khăn trùm đầu của ta lên, nhìn ta thật lâu.

Ánh nến lay động, đáy mắt hắn hiện lên vài phần hứng thú.

“Hôm đó chẳng phải nàng còn dám mắng ta có bệnh sao?”

“Sao bây giờ lại giả câm rồi?”

Ta sửng sốt.

“Thiếp không dám.”

Hắn chỉ nghĩ ta đang thẹn thùng, cong ngón tay khẽ gảy tua rua bên tóc mai của ta.

“Giả vờ cũng giống lắm.”

Sau khi thành thân, hắn luôn thích cố ý chọc ta.

Khi ta chép kinh dưới hành lang, hắn sai người dắt tới một con chó dữ, cố tình thả nó trước mặt ta.

Ta sợ đến trắng bệch mặt nhưng vẫn thu dọn giấy bút, thấp giọng nói:

“Nếu thế tử thích nuôi thì cứ nuôi đi.”

Hắn cưỡi ngựa đưa ta ra khỏi thành, cố tình chọn con đường núi khó đi nhất.

Lòng bàn tay ta bị dây cương mài rách nhưng cũng chỉ nói mình không sao.

Hắn cố ý làm loạn quân cờ của ta, đặt chén trà lên trang chữ ta mới viết được một nửa, thậm chí còn chế giễu ta đần độn, vô vị trước mặt mọi người.

Lần nào ta cũng cúi đầu.

“Thế tử nói phải.”

Ban đầu, hắn còn nheo mắt chờ ta nổi giận.

Về sau, sự mong đợi trong mắt hắn dần biến mất.

Thành thân được một năm, hắn nạp thứ nữ của phủ Tĩnh Viễn Hầu là Tần Ngọc Dung.

Tần thị có dung mạo diễm lệ, tính tình cũng nóng nảy.

Nàng ta dám ném chén, dám tranh cãi với Tiêu Thừa Kiêu, khi tức giận đến con chó cưng của hắn cũng dám đá ra khỏi viện.

Tiêu Thừa Kiêu bị nàng ta mắng không những không giận, trái lại còn tựa cửa mỉm cười.

Quay đầu nhìn thấy ta đang yên lặng đứng dưới mái hiên, ý cười trên mặt hắn liền nhạt đi.

“Đều là nữ tử, sao nàng lại sống vô vị đến thế?”

Ta siết tay áo, nhẹ giọng đáp:

“Không khiến thế tử yêu thích là lỗi của thiếp.”

Sắc mặt hắn trầm xuống, phất tay áo bỏ đi.

3

Cho đến khi ta nhiễm phong hàn, nằm liệt giường nhiều ngày.

Trưởng tỷ tới phủ thăm bệnh.

Hiếm khi Tiêu Thừa Kiêu bước vào viện của ta. Hắn ngồi bên bàn, thuận miệng bảo trưởng tỷ rót trà cho mình.

Trưởng tỷ đang sửa lại góc chăn cho ta, đầu cũng không quay lại.

“Ngươi không có tay sao?”

Tiêu Thừa Kiêu sửng sốt.

Trưởng tỷ xoay người, mất kiên nhẫn nhìn hắn.

“Muội ấy bệnh nặng như vậy, ngươi còn có tâm trạng ngồi uống trà?”

“Phủ Túc Vương không thuê nổi nha hoàn hay tay thế tử quý giá đến mức không thể cử động?”

Hắn đứng im không nhúc nhích.

Rất lâu sau, hắn nhìn chằm chằm vào mặt trưởng tỷ, giọng nói căng cứng.

“Ngày săn mùa xuân người đeo mặt nạ hồ ly đỏ…”

Trưởng tỷ nhíu mày.

“Là ta.”

“Chiếc mặt nạ ấy vốn là của Thanh Yểu. Ta chê mặt nạ hươu trắng không đẹp nên trước khi ra cửa đã đổi với muội ấy.”

Trong phòng im phăng phắc.

Tiêu Thừa Kiêu chậm rãi quay đầu nhìn ta đang nằm trên giường.

Ánh mắt ấy từ kinh ngạc chuyển thành bừng tỉnh, cuối cùng chỉ còn lại vẻ u ám gần như hoang đường.

Đêm hôm đó, hắn lục chiếc mặt nạ hồ ly đỏ từ trong rương ra.

“Tại sao nàng không nói cho ta biết?”

Ta bệnh đến mơ màng, cố gắng chống người ngồi dậy.

“Nói cho ngài biết chuyện gì?”

“Nói với ta rằng người trong hang đá không phải nàng.”

Giọng hắn mang theo sự giận dữ, cứ như người làm sai là ta.

Nhưng mãi đến lúc ấy, ta mới biết nguyên nhân hắn cưới mình.

Ta nhìn hắn, nhẹ giọng hỏi:

“Khi thế tử tới cửa cầu thân, ngài chỉ nói ái mộ ta.”

“Ngài chưa từng hỏi ta ngày săn mùa xuân có vào hang đá hay không.”

“Ta làm sao biết được thứ ngài muốn cưới chỉ là một chiếc mặt nạ?”

Tiêu Thừa Kiêu không trả lời.

Từ đó về sau, hắn không bước vào viện của ta nữa.

Ta cũng từng đề nghị hòa ly.

Hắn ngồi bên kia bàn nhìn ta, giọng điệu cứng nhắc:

“Phủ Túc Vương không thể mất thể diện này.”

Vì vậy, ta vẫn tiếp tục làm thế tử phi.

Bệnh thì uống thuốc, tỉnh lại thì chờ trời tối. Ngày tháng giống như nước nhỏ dưới mái hiên, từng giọt từng giọt giày vò ta.

Cho đến khi vương phủ bất ngờ xảy ra hỏa hoạn.

Khi khói đặc tràn vào phòng, ta đã không còn sức bước xuống giường.

Trước khi nhắm mắt, hình như bên ngoài có người đang đau đớn gào tên ta, hết lần này đến lần khác.

Nhưng những chuyện ấy đã không còn quan trọng.

Suy nghĩ trở về hiện tại.

Ta giữ lấy dây buộc của chiếc mặt nạ hồ ly đỏ, đeo nó chặt hơn.

“Quả thực ta không thích màu đỏ lắm. Nhưng khi trong cung phát mặt nạ, tên tuổi đều được ghi lại trong sổ. Ai nhận chiếc nào đều có căn cứ để tra.”

Ta ngẩng đầu nhìn trưởng tỷ.

“Nếu chúng ta tự ý đổi cho nhau, người khác nhận nhầm hai tỷ muội chúng ta thì không hay. Chúng ta cứ đeo mặt nạ của mình đi.”

4

Trong mắt trưởng tỷ hiện lên một chút thất vọng.

Tỷ ấy buông tay áo ta, lẩm bẩm:

“Keo kiệt.”

Nói xong, tỷ ấy ôm chiếc mặt nạ hươu trắng ngồi trước bàn trang điểm, cầm son của ta tô vài nét quanh mắt hươu.

Cảm thấy màu sắc chưa đủ, tỷ ấy lại tiếp tục tô lên trán.

Chẳng mấy chốc, chiếc mặt nạ hươu trắng tinh đã có thêm hai mảng màu rực rỡ.

Khi mẫu thân bước vào, bà vừa hay nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Bà nhíu chặt mày, nhanh chân đi tới giật lấy hộp son.

“Thẩm Minh Nghi, con lại làm loạn gì vậy? Đây là vật ngự ban, sao có thể tùy tiện nghịch phá!”

Trưởng tỷ giơ mặt nạ lên cạnh mặt, hùng hồn đáp:

“Nó trắng chẳng khác nào chuẩn bị đi chịu tang. Con chỉ làm cho nó đẹp hơn một chút, sao lại thành không có quy củ?”

“Con còn dám cãi lại!”

Mẫu thân giơ tay định đánh tỷ ấy.

Trưởng tỷ cười rồi né đi, xoay người nắm cổ tay ta, kéo ta chạy ra ngoài.

“Mẫu thân bớt giận, chúng con tới trường săn ngay đây!”

Ta bị tỷ ấy kéo đến bước chân lảo đảo. Khi ngoảnh đầu lại, ta vừa hay nhìn thấy mẫu thân vịn vào góc bàn, tức đến hồi lâu không nói nên lời.

Gió dưới hành lang thổi thẳng vào mặt, tiếng cười của trưởng tỷ vang suốt dọc đường.

Nhìn dải lụa buộc tóc đang lay động của tỷ ấy, ta bỗng có chút hoảng hốt.

Thật ra quan hệ giữa ta và trưởng tỷ rất tốt.

Tính ta yên tĩnh, không thích tranh cãi với người khác.

Khi còn nhỏ, mỗi lần ta chịu ấm ức, thường ta còn chưa kịp mở miệng, tỷ ấy đã đòi lại công bằng giúp ta.

Cho dù vì thế mà bị mẫu thân trách phạt, tỷ ấy cũng chỉ lén nháy mắt với ta, bảo ta đừng để trong lòng.

Kiếp trước, tỷ ấy vui vẻ tiễn ta xuất giá, chưa từng nghĩ Tiêu Thừa Kiêu đã nhận nhầm người.

Sau khi biết được chân tướng, một người hoạt bát, phóng khoáng như tỷ ấy lại cạo tóc xuất gia, sống cả đời bên ngọn đèn xanh và kinh Phật.

Cho đến chết, hai tỷ muội ta cũng không gặp lại nhau.

Hiện giờ, chiếc mặt nạ hồ ly đỏ vẫn ở trên mặt ta.

Kết cục liệu có khác kiếp trước hay không?

5

Cuộc săn mùa xuân được tổ chức tại biệt uyển hoàng gia.

Giống kiếp trước, ta không theo mọi người vào rừng mà chỉ ở bên mẫu thân, nghe vài vị quý phu nhân trò chuyện.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)