Chương 8 - Chiếc Giỏ Tre Trong Tuyết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Truyền chỉ — tước bỏ tước vị Trấn Quốc công của Thẩm Viễn Đạo, giáng làm thứ dân, tịch biên gia sản. Thẩm Chiêu Diên tham dự chuyện vứt bỏ trẻ sơ sinh, tước mọi công danh, vĩnh viễn không được bổ dụng. Liễu di nương thân là thiếp thất lại làm chuyện lấy thứ tráo đích, trượng ba mươi, trục xuất khỏi kinh thành. Thẩm Thanh Uyển giả mạo thân phận đích nữ — niệm khi còn nhỏ không biết chuyện, không truy cứu, nhưng từ hôm nay không được phép dùng danh nghĩa đích nữ Thẩm thị nữa.”

Thánh chỉ ngay trong ngày được ban xuống.

Đại môn Thẩm phủ bị quan binh niêm phong.

Đội ngũ tịch biên trùng trùng điệp điệp tiến vào, vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc, đồ cổ tranh chữ, hết xe này đến xe khác được chở ra.

Khi Liễu di nương bị kéo ra, bà ta khóc trời gọi đất.

“Quốc công gia cứu thiếp! Cứu thiếp —”

Thẩm Viễn Đạo đến bản thân còn chẳng cứu nổi.

Ông ta bị tháo quan mạo, lột triều phục, mặt mày xám xịt bị áp giải ra khỏi phủ Trấn Quốc công — không, nơi này đã chẳng còn được gọi là phủ Trấn Quốc công nữa.

Từ hôm nay, đây chỉ là một tòa nhà bị niêm phong.

Khi tin truyền đến Đông cung, ta đang chỉnh lý sách vở.

Tiêu Hành bước vào.

“Tất cả kết thúc rồi.”

Ta đặt bút xuống.

“Chưa.”

“Hửm?”

“Chuyện truyền quốc ngọc tỷ — Thẩm Viễn Đạo vẫn chưa khai.”

Tiêu Hành ngồi xuống đối diện ta.

“Nàng biết rồi?”

“Ngoại tổ mẫu nói cho ta.” Ta ngước nhìn chàng. “Dấu bớt hoa mai của đích nữ Thôi thị không chỉ là tộc huy — nó là chìa khóa mở mật tàng của Thôi thị. Năm ấy Thẩm Viễn Đạo tráo ta không chỉ vì Liễu di nương. Hắn còn vì truyền quốc ngọc tỷ.”

Ánh mắt Tiêu Hành sâu xuống.

“Ngọc tỷ ấy… thất lạc khi tiền triều diệt vong, trăm năm chưa ai biết tung tích. Nếu thật sự nằm trong Thôi gia —”

“Nó không ở Thôi gia.” Ta ngắt lời chàng. “Ngoại tổ mẫu nói, manh mối về ngọc tỷ nằm trong dấu bớt. Nhưng ngay cả bà cũng không biết cụ thể là gì — bởi bí mật này chỉ có mẫu thân của đích mạch Thôi thị truyền cho nữ nhi khi cập kê.”

“Mẫu thân nàng mất ngay ngày nàng chào đời.”

“Phải. Cho nên không ai nói cho ta biết.”

“Vậy Thẩm Viễn Đạo biết chuyện ấy bằng cách nào?”

Ta im lặng một lát.

“Đó chính là điều ta muốn điều tra.”

Tối hôm ấy, ta đến Thôi trạch thăm ngoại tổ mẫu.

Thôi lão thái quân cho hạ nhân lui xuống, kéo tay ta vào nội thất.

“A Đường, có một chuyện — ngoại tổ mẫu vẫn luôn giấu con.”

“Chuyện gì?”

“Mẫu thân con… không phải chết vì băng huyết sau sinh.”

Bàn tay ta lập tức siết chặt.

Lời trong lá thư nặc danh kia —

“Mẫu thân ngươi không chết vì bệnh.”

“Con bé bị người ta hại chết.” Giọng Thôi lão thái quân khàn khàn. “Băng huyết sau sinh chỉ là biểu tượng bên ngoài. Sau đó lão thân từng âm thầm điều tra, trong thức ăn của mẫu thân con có người hạ loại thuốc cực độc. Thứ thuốc ấy thúc sinh, khiến máu chảy dữ dội hơn, chuyên dùng để lấy mạng sản phụ.”

“Ai hạ thuốc?”

“Liễu di nương.”

Toàn thân ta lạnh buốt.

“Thẩm Viễn Đạo biết không?”

Ánh mắt Thôi lão thái quân tối xuống.

“Con nghĩ sao? Nếu không có sự ngầm cho phép của hắn, một di nương sao dám ra tay với chính thất?”

Ta nhắm mắt.

Phụ thân không chỉ tráo thân phận của ta —

Ông ta còn giết mẫu thân ta.

“Ngoại tổ mẫu, lá thư nặc danh năm ấy — lá thư nói cho ta biết mẫu thân không chết vì bệnh — là người sai người gửi sao?”

Thôi lão thái quân lắc đầu.

“Không phải lão thân.”

“Vậy là ai?”

“Đây chính là chuyện thứ hai lão thân muốn nói cho con.”

Thôi lão thái quân lấy từ dưới gối ra một vật.

Một miếng ngọc bội.

Ngọc toàn thân xanh biếc, điêu khắc tinh xảo, bên trên khắc một chữ “Thần”, mang nghĩa cung cấm của đế vương.

“Miếng ngọc bội này được gửi tới Thôi gia cùng lá thư nặc danh ấy.”

Ta nhìn chằm chằm chữ kia.

Đó là chữ tượng trưng cho nơi ở của đế vương.

“Đây… là đồ trong cung?”

Thôi lão thái quân gật đầu.

“Người có thể dùng chữ ấy chỉ có một người.”

Tim ta đập mạnh.

Hoàng đế.

Là Hoàng đế sai người gửi thư?

“Không.” Thôi lão thái quân nhìn ra suy nghĩ của ta. “Không phải đương kim Thánh thượng. Niên đại của miếng ngọc bội này — thuộc triều tiên đế.”

Ngọc bội thời tiên đế.

Hoa văn mang chữ của đế vương.

Một ý nghĩ chợt lóe qua đầu ta.

“Hoàng hậu của tiên đế — Thần phi —”

“Ngoại tổ phụ của con.” Thôi lão thái quân chậm rãi nói. “Ngoại tổ phụ con, Thôi Giác, năm ấy là tâm phúc trọng thần của tiên đế. Trước khi tiên đế băng hà, người ban ngọc bội này cho ông ấy, nói rằng sau này nếu Thôi gia gặp bất trắc, có thể dựa vào ngọc bội này vào cung diện thánh.”

“Vậy vì sao miếng ngọc này lại xuất hiện cùng một lá thư nặc danh?”

“Lão thân cũng trăm mối không sao hiểu nổi. Ngoại tổ phụ con đã mất mười tám năm trước. Miếng ngọc bội này đáng lẽ phải nằm trong phần mộ của ông ấy — nhưng nó lại xuất hiện.”

Ta siết ngọc bội trong tay, cảm nhận hơi lạnh của ngọc thạch.

“Có người đào trộm mộ ngoại tổ phụ?”

“Hoặc là — trước khi ông ấy được hạ táng, đã có người lấy ngọc bội đi.”

Ánh mắt Thôi lão thái quân lập tức sắc bén.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)