Chương 5 - Chị Em Đối Đầu
Tôi lạnh cả người. Người có thể tùy tiện cho người lạ vào nhà chỉ có thể là Từ Lan. Tôi còn chưa tìm chị ta tính sổ thì chị ta đã chuẩn bị sẵn kịch bản rồi.
Từ Lan và chủ nhà lần lượt bước vào đồn cảnh sát. Vừa thấy tôi, Từ Lan đã mắng xối xả:
“Từ Oánh Oánh, cô hèn hạ đến mức này sao?”
“Tôi chỉ đi công tác vài ngày, cô dám dẫn hạng người đó về nhà, còn để họ nằm trên giường tôi…”
“Muốn chuyển đi thì cứ đi, sao lại làm chuyện kinh tởm này để ghê tởm tôi?”
Bà chủ nhà cũng vô cùng giận dữ:
“Cả đời tôi chưa thấy ai tâm địa độc ác như cô!”
“Tôi tốt bụng cho thuê nhà, có chuyện gì hai người tự giải quyết! Giờ biến nhà tôi thành cái ổ gà rồi! Cả khu chung cư đều biết, sau này tôi cho ai thuê nữa?”
Nói rồi bà nhìn Từ Lan:
“Bây giờ đuổi nó ra khỏi nhà tôi ngay lập tức! Còn cái phòng đó, từng viên gạch từng mảng tường phải sửa lại hết!”
“Người cô dẫn về, chuyện này phải cho tôi một câu trả lời thỏa đáng! Nếu không, chúng ta gặp nhau ở tòa!”
Tôi hiểu ngay ý tứ trong lời nói, vội vàng giải thích:
“Cô ơi, cháu không quen những người đó, không liên quan đến cháu.”
Từ Lan lập tức nhảy bổ vào:
“Từ Oánh Oánh, cô có câu nào nói thật không?”
“Đây chẳng phải là cách cô trả thù sao?”
“Vì để xả giận mà cô vứt bỏ liêm sỉ, dẫn hạng người không ra gì về nhà!”
“Đó là giường của tôi! Tôi là chị cô! Đồ súc vật!”
“Cô bảo không phải cô, vậy cô không biết tôi không có bạn trai sao? Đêm nào cũng nghe tiếng động thế mà không thấy lạ? Không phải cô làm thì sao không báo cảnh sát?”
Những câu hỏi của Từ Lan khiến tôi cứng họng, không biết trả lời sao. Chủ nhà xua tay:
“Ân oán của hai cô tôi không quản, nhưng yêu cầu của tôi không đổi! Không xử lý xong thì cứ đợi đấy!”
Nói xong bà hậm hực bỏ đi. Từ Lan thừa thắng xông lên mắng tôi:
“Đi đi! Còn chưa đủ nhục sao? Hay muốn bố mẹ cô phải đích thân đến đón cô ra khỏi đây?”
Không cho tôi cơ hội nói, chị ta theo chân chủ nhà ra khỏi đồn, để mặc tôi đứng ngơ ngác.
Trên đường về, tôi bình tĩnh xâu chuỗi lại mọi chuyện. Người bị đưa về đồn cùng tôi là một cặp đôi. Theo lời khai, họ lần đầu đến đây vì thấy trên mạng có bài đăng cho ở miễn phí, được cung cấp mật khẩu cửa nên họ đến. Cảnh sát đã xác minh danh tính của họ. Còn bài đăng đó, khi kiểm tra lại thì tài khoản đã bị xóa. Rõ ràng đây là một cái bẫy, và việc báo cảnh sát là một phần của kế hoạch.
Mà người tổn thương nhất lại là tôi. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể là vở kịch do Từ Lan tự đạo tự diễn. Ngặt nỗi tôi không có bằng chứng.
Khi về đến nhà, Từ Lan đã “tốt bụng” vứt hết hành lý của tôi ra ngoài hành lang, đồ đạc vương vãi khắp nơi. Chị ta cũng thay mật khẩu khóa cửa và xóa vân tay của tôi. Đúng lúc đó bố mẹ tôi gọi điện, bảo là bác trai bác gái đang dẫn một đám người đến hỏi tội.
Tôi cười lạnh, nhìn chằm chằm cánh cửa đóng kín, thầm vỗ tay cho Từ Lan. Chiêu này hay thật, giờ thì chẳng ai còn quan tâm chuyện chị ta ăn chặn tiền nhà nữa. Cứ dồn dập như vậy là muốn tôi loạn trận. Nhưng tôi không dễ bị khuất phục thế đâu.
Tôi lập tức liên hệ với môi giới trước đó. May mắn là căn nhà tôi ưng ý vẫn còn. Tôi gọi công ty chuyển nhà, dọn vào ở ngay trong đêm. Không ngờ tôi chưa kịp ra tay, Từ Lan vì quá vội vã muốn dẫm chết tôi mà tự tay dâng cơ hội lật kèo cho tôi.
Hôm sau, tôi đi làm như bình thường. Vừa ngồi vào chỗ, một nam đồng nghiệp bóng bẩy, sỗ sàng tiến lại gần. Hắn cố tình hạ giọng, khiến tôi buồn nôn:
“Từ Oánh Oánh, không ngờ cô giấu kỹ thế nhỉ?”
“Làm môi giới kiếm được nhiều lắm đúng không? Có ai xinh không, đồng nghiệp với nhau cho tôi giá nội bộ đi.”
Hắn vừa nói vừa nhướng mày, khiến tôi sôi máu. Tôi nén giận, nặn ra một nụ cười giả tạo:
“Anh nói gì thế? Tôi không hiểu.”
Hắn càng đắc ý, ghé sát hơn:
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: