Chương 4 - Chị Em Đối Đầu
“Hơn nữa, không ở ghép thì không có chỗ ở sao? Oánh Oánh hoàn toàn có thể tự thuê nhà!”
Mẹ tôi cũng liếc xéo:
“Đúng đấy! Coi con gái tôi như đứa trẻ ba tuổi à?”
Tôi bình tĩnh bước lên:
“Thật hay giả, tôi gọi chủ nhà hỏi là biết ngay.”
Từ Lan lảo đảo hai bước, ánh mắt đờ đẫn. Tôi vừa định bấm số gọi thì chị ta bất ngờ phát điên, lao đến định cướp điện thoại của tôi. Tôi nhanh nhẹn né được. Từ Lan lúc này lật bài ngửa luôn:
“Gọi chủ nhà thì sao?”
“Tôi nói cho cô biết, tiền nhà của cô chính là ngần ấy!”
Tôi bị chị ta làm cho tức cười:
“Từ Lan, tiền nhà tổng cộng chỉ một triệu rưỡi, mỗi tháng tôi chuyển cho chị một triệu tám, chị đang đùa tôi à?”
Chị ta chẳng thèm quan tâm:
“Hợp đồng là tôi ký với chủ nhà, trên đó không có tên cô đúng không?”
“Vì không có tên cô, nên tôi muốn thu bao nhiêu tùy tôi, tôi bảo ba triệu sáu thì là ba triệu sáu!”
“Đúng là đồ vô ơn! Đã muốn đi thì cút ngay cho khuất mắt tôi!”
Nói xong, ba người nhà họ hiên ngang bước ra khỏi cửa như chưa có chuyện gì xảy ra, để lại gia đình tôi ngơ ngác nhìn nhau. Đã không nể mặt thì đừng trách tôi. Tôi mở nhóm chat gia đình, @ Từ Lan:
[Đây là cái gọi là người thân sao? Chị tính kế người nhà mình như thế này đấy à?]
Tôi định hỏi tiếp thì giây sau đã bị mời ra khỏi nhóm. Tiếp đó, bố mẹ tôi cũng bị kick sạch. Cả nhà tôi tức phát điên. Đoạn video gửi vào nhóm mà chẳng một ai lên tiếng, khác hẳn lúc họ xúm lại mắng tôi.
Đã thế thì tôi đổi ý. Nhà này tôi không chuyển đi nữa. Tôi đóng tiền nhà, tại sao phải đi?
Tối hôm đó Từ Lan về nhà, tôi thản nhiên nằm trên sofa. Vừa vào cửa, chị ta đóng rầm một cái, giọng đầy chán ghét:
“Sao vẫn chưa dọn đi? Chẳng phải tự nói là muốn đi sao? Giờ tôi bảo đi lại hối hận à?”
“Tôi nói rồi, tôi không muốn ở chung với loại vô ơn như cô, không hiểu tiếng người à?”
Tôi vẫn dán mắt vào điện thoại, không thèm nhìn chị ta, giọng khinh bỉ:
“Làm gì? Mỗi tháng tôi đóng tiền gấp đôi, tiền không thể phí được, tại sao phải chuyển đi?”
Từ Lan nổi đóa:
“Mơ hão gì thế? Tôi đã bảo rồi, giá tôi định là một triệu tám một tháng!”
“Muốn ở thì nộp tiền, không thì cút!”
Tôi chậm rãi đứng dậy, giọng hững hờ:
“Không hiểu, tôi chỉ biết tiền nhà chủ nhà thu là một triệu rưỡi.”
“Một là trả lại tiền tôi đóng dư, hai là tôi ở cho hết số tiền đó.”
Từ Lan lườm tôi, cảnh báo:
“Được! Vậy cô cứ như con chó ghẻ mà bám lấy đây đi! Đừng có hối hận!”
Những ngày sau đó, tôi và Từ Lan coi nhau như không khí. Tôi vẫn đi làm bình thường. Cứ thế trôi qua ba ngày, đột nhiên trong nhà chỉ còn lại mình tôi. Đang lúc thắc mắc thì nửa đêm hôm đó, tôi bị đánh thức bởi những âm thanh kỳ lạ.
Trong cơn ngái ngủ, tôi nghe thấy tiếng rên rỉ phát ra từ phòng bên cạnh. Là một nam một nữ. Tôi bật dậy ngay lập tức. Tôi chắc chắn tiếng động phát ra từ phòng Từ Lan. Nhưng chị ta làm gì có bạn trai?
Để an toàn, tôi chỉ dám ở trong phòng, khóa trái cửa rồi lấy gối bịt đầu. Không biết bao lâu sau tôi mới thiếp đi vì mệt. Tôi và Từ Lan đang chiến tranh lạnh, nên tôi biết thừa đây là chiêu trò chị ta cố tình làm ra để dọa tôi bỏ đi. Nhưng chị ta nhầm rồi.
Suốt nhiều đêm, phòng Từ Lan “ca hát” suốt đêm. Tôi chẳng quan tâm, sắm luôn một chiếc tai nghe chống ồn, không hề ảnh hưởng đến tôi mảy may. Cho đến một đêm nọ, cửa phòng tôi bị đạp tung, mấy anh cảnh sát xông vào. Tôi choàng tỉnh, ngơ ngác bị đưa về đồn.
Sau khi lấy lời khai, tôi mới biết mấy ngày qua người ở phòng bên cạnh không phải Từ Lan. Cảnh sát bảo có cuộc gọi nặc danh báo cáo nơi này có hoạt động mua bán dâm. Lúc này tôi mới biết, phòng Từ Lan mỗi ngày đều là những nam nữ khác nhau ra vào.