Chương 4 - Cậu Út Và Những Bí Mật Chưa Kể
Tôi ngừng một chút.
“Nếu chị không muốn sang công ty cậu em thì mấy công ty này đãi ngộ cũng khá tốt…”
Tôi kể ra vài công ty lớn. Mức lương cho vị trí tương đương là tôi hỏi trực tiếp mấy cậu chủ nhà họ.
“Chị còn có bốn năm kinh nghiệm, nói không chừng thương lượng được mức lương cao hơn.”
Nói tới đây, Tô Kiến Nguyệt đột nhiên nhìn tôi với anh trai rồi bật cười.
“Hai đứa có chuẩn bị mà tới đúng không? Chuyên môn tới tìm chị?”
“…”
Không giả vờ nổi nữa, tôi và anh trai thành thật gật đầu.
Chị Tô rất tốt bụng, dẫn chúng tôi tới nhà hàng ăn trưa.
“Hai bạn nhỏ, chị biết hai đứa có ý tốt, nhưng thế giới người lớn khá phức tạp, không thể nói nhảy việc là nhảy ngay được…”
“Vì bạn trai chị sao?”
Tôi chống cằm hỏi.
Biểu cảm Tô Kiến Nguyệt cứng lại, không trả lời ngay.
Tôi tiếp tục:
“Chị rất thích anh ta à? Nhưng em thấy anh ta đối xử với chị không tốt. Tối qua trước buổi đấu giá, em với anh trai nghe thấy hai người cãi nhau.”
Rõ ràng Tô Kiến Nguyệt không ngờ tới chuyện này, đôi mắt xinh đẹp hơi mở lớn.
7
Vẻ mặt tôi đầy phiền não:
“Chị, người lớn các chị cứ nói bọn em không hiểu tình cảm, nhưng một người thật sự yêu chị sẽ không nỡ để chị chịu ấm ức đâu.”
Tô Kiến Nguyệt mỉm cười với tôi:
“Cảm ơn hai đứa đã quan tâm chị, chị sẽ suy nghĩ.”
Lời cô rất qua loa, nghe chẳng khác lúc cậu út dỗ hai đứa tôi.
Thời gian buổi trưa không đủ để trò chuyện quá nhiều.
Sau khi thanh toán, Tô Kiến Nguyệt vội vàng quay lại làm việc. Đương nhiên trước khi đi, cả tôi và anh đều thêm thông tin liên lạc của cô.
Vốn dĩ hai đứa định về rồi, ai ngờ vừa đi được vài bước thì thấy một chiếc xe sang chạy ngang trước mặt.
Cửa kính xe vừa hay đang mở.
Người đàn ông ngồi ghế lái rất quen mắt, chính là Hứa Tri Hành, tên đã cướp người cậu út tôi thích.
Ghế phụ bên cạnh anh ta là một cô gái trẻ xinh đẹp, nhưng không phải Tô Kiến Nguyệt.
Tôi và anh trai lập tức chặn một chiếc taxi ven đường.
“Chú tài xế, phiền chú bám theo chiếc Cullinan màu đen phía trước, bọn cháu đi bắt gian.”
Lời vừa dứt, tài xế không nói hai lời lập tức đuổi theo, còn không quên hóng chuyện mấy câu.
Xe Hứa Tri Hành chạy vào bãi đỗ của một trung tâm thương mại. Sau đó hai người xuống xe. Nhìn ngôn ngữ cơ thể của họ thì chẳng ai có thể nói ra hai chữ “trong sạch”.
Tôi và anh trai cứ thế nhìn người ta hẹn hò suốt cả buổi chiều.
Đi dạo mua sắm, nắm tay ôm eo hôn má, còn uống chung một cốc nước.
Nhìn thế nào cũng là một đôi yêu nhau mặn nồng.
Thế mà tối hôm trước nam chính còn ở trước mặt chúng tôi thể hiện tình cảm với một cô gái khác.
Gần tới giờ tan làm, hai người cuối cùng cũng vào một nhà hàng chuẩn bị ăn tối.
Tôi gửi địa chỉ cho Tô Kiến Nguyệt, kèm một tin nhắn:
【Chị, có muốn tới bắt gian không?】
Hai mươi phút sau, tôi và anh trai đợi được Tô Kiến Nguyệt với vẻ mệt mỏi đậm chất dân công sở. Tôi không nhịn được tặc lưỡi. Theo một ông chủ như thế, yêu một người bạn trai như thế, mấy năm nay không biết cô đã chịu bao nhiêu ấm ức.
Qua vách kính, cô nhìn rõ bạn trai mình đang trò chuyện vui vẻ với vị hôn thê trên danh nghĩa. Hai người ngồi sát cạnh nhau, ngay cả lúc ăn cũng không nhịn được tiếp xúc cơ thể.
Câu “anh chỉ coi cô ấy như em gái” đúng là trò cười.
“Chị, chị muốn ăn ở nhà hàng này không? Em với anh trai mời chị.”
Nếu là tôi, giờ tôi sẽ xông vào tát tên kia một cái, à cô gái kia cũng tát luôn, dù sao tôi đền nổi.
Nhưng chị Tô nhìn đôi nam nữ bên trong, im lặng rất lâu rồi mới mỉm cười ngẩng đầu nói với chúng tôi:
“Thư Yểu, Nghiễn Trì, chúng ta đổi nhà hàng khác đi.”
Được thôi được thôi.
Vẫn quá thể diện rồi.
Thế nhưng sau bữa tối, khi chúng tôi rời trung tâm thương mại và nhìn thấy cậu út đang mặt không cảm xúc đứng bên đường chờ, hai đứa vẫn ai oán nhìn người bên cạnh:
“Chị, sao chị lại mách cậu vậy?”
Trên mặt Tô Kiến Nguyệt hiện vẻ chột dạ, nhưng cô còn chưa nói thì cậu út đã sải bước tới, đá một cú vào mông anh trai tôi.
“Hai đứa nhóc khốn kiếp, ngày nào cũng chỉ biết làm loạn!”
Anh trai xoa mông gào khan:
“Cậu út, cậu quá đáng rồi đấy, cháu đang làm việc tốt mà!”
Tô Kiến Nguyệt cũng ngăn cậu tôi:
“Tổng giám đốc Lục, đừng đánh trẻ con.”
Cậu út hít sâu, nhìn cô một cái rồi lại nhìn chúng tôi, ra lệnh:
“Lên xe cho cậu.”
Thông thường vào lúc thế này, đứa trẻ nghịch đến đâu cũng nên ngoan ngoãn.
Tôi và anh trai lên xe rồi quay đầu nhìn, thấy cậu út và Tô Kiến Nguyệt đứng cạnh nhau, không biết đang nói chuyện gì.
Nhưng trông quả thật rất xứng đôi.
Cậu út tự lái xe tới. Anh trai tôi từ ghế sau bò lên trước, thuận lợi ngồi vào ghế lái.
Đạp chân ga.
Chạy mất.
Hê hê.
8
Phía sau, cậu út chạy đuổi theo xe vài bước rồi nhanh chóng bỏ cuộc.
Hai đứa tôi đúng là hao tâm tổn sức để tạo cơ hội ở riêng cho họ.
Không phải tôi chưa có bằng lái, chủ yếu vì da thịt anh tôi dày, chịu đòn tốt hơn.
Cậu út mãi đến khuya mới về.
Hiển nhiên giữa hai chuyện đánh cháu và ở bên bạch nguyệt quang, cậu ưu tiên vế sau.
Thời gian hạ nhiệt lâu như vậy, tức giận kiểu gì cũng phải nguôi một nửa rồi.