Chương 3 - Cậu Út Và Những Bí Mật Chưa Kể
“Bọn cậu là bạn học cấp ba. Sau khi thi đại học xong, cậu tỏ tình với cô ấy. Cô ấy nói tạm thời không nghĩ tới chuyện tình cảm nên từ chối.”
Sau kỳ thi đại học…
Chuyện bảy tám năm trước rồi. Khi đó tôi với anh trai đầu óc còn chưa khai sáng, đúng là không nhận ra tâm sự thiếu nam của cậu út.
Tôi cũng không ngờ cậu lại là một người si tình.
“Bọn cậu học cùng trường đại học, cả Hứa Tri Hành cũng vậy.”
Cậu út nói tới đây thì ngừng một chút.
“Hoàn cảnh gia đình cô ấy không tốt, mẹ bị bệnh nặng, thời đại học vừa bận học vừa làm thêm, quả thực không yêu đương.”
Theo lời cậu kể, hai người học khác chuyên ngành, cơ hội gặp nhau ít đi rất nhiều. Sau khi tốt nghiệp lại mỗi người một nơi, thậm chí từng mất liên lạc một thời gian.
Ai ngờ lần gặp lại, cô ấy đã trở thành bạn gái của người khác.
Điều này cũng bình thường, dù sao người ta chưa từng hứa hẹn gì với cậu út.
Tôi nghĩ nếu đối phương thật sự sống tốt thì cậu cũng chẳng đến mức canh cánh trong lòng như vậy.
“Cậu út, cho dù hai người không ở bên nhau thì chị ấy ở bên tên họ Hứa kia chắc chắn cũng chẳng có kết quả tốt.”
Anh tôi càng nghe càng thương cảm.
“Tên đó có vị hôn thê mà! Người đàn ông tốt nào lại nỡ để cô gái mình thích mang danh kẻ thứ ba chứ?”
Tôi cũng bổ sung:
“Đúng vậy. Theo cháu thấy, tên kia chẳng có gì hơn cậu. Chẳng qua chỉ từng sắp xếp bác sĩ phẫu thuật chính cho mẹ chị ấy rồi ứng trước viện phí. Chẳng lẽ dựa vào ân tình này bắt chị ấy trả cả đời sao…”
Tôi với anh trai đang hăng say phàn nàn, quay đầu lại mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào cậu út đã rơi vào im lặng.
“Cậu út, sao vậy?”
Vẻ mặt cậu hơi thất thần.
Cậu hỏi:
“Hai đứa có biết Hứa Tri Hành sắp xếp bác sĩ phẫu thuật cho mẹ Tô Kiến Nguyệt vào lúc nào không?”
Hả?
“Theo cậu biết, mấy năm gần đây mẹ cô ấy chỉ trải qua một ca đại phẫu, vào đúng năm cô ấy tốt nghiệp. Khi ấy tình hình khá khẩn cấp, phần lớn bác sĩ trong nước có khả năng thực hiện ca phẫu thuật đó đều kín lịch. Lúc ấy có một bác sĩ đang ở nước ngoài, cậu đích thân đi mời ông ấy về. Chi phí phẫu thuật rất cao, một người vừa tốt nghiệp như cô ấy không thể gánh nổi, nên cậu ứng trước.”
?
Trên đời có rất nhiều chuyện trùng hợp, nhưng chuyện này thật khó mà không nghĩ nhiều.
“Cậu út, cậu sắp xếp bác sĩ phẫu thuật cho người ta, còn ứng một khoản viện phí lớn mà không nói cho chị ấy biết?”
Trên mặt cậu xuất hiện vẻ chần chừ, sau đó lắc đầu.
“Cậu không cần cô ấy trả.”
“…”
Ha ha.
Tình yêu thuần khiết quá cơ.
Đây là kịch bản máu chó gì vậy? Ai dạy cậu làm việc tốt không để lại tên, rồi công lao bị thằng khốn khác nhận hết thế?
Tức chết tôi rồi!
6
Mặc dù suy đoán này chỉ có xác suất bảy phần, nhưng trong mắt tôi đã gần như mười phần.
Tính theo thời gian, năm đó cậu út bận bay khắp cả nước, không có thời gian lo chuyện tình cảm riêng cũng hợp lý.
Cuối cùng cậu nói:
“Chuyện này cậu sẽ điều tra rõ, nhưng không phải việc hai đứa nên xen vào. Không được làm loạn.”
“…”
Hai đứa tôi mà biết nghe lời thì bố mẹ đâu đến mức ném cả hai sang cho cậu trông?
Ngoài mặt nghe lời, sau lưng làm ngược, đó là sở trường của chúng tôi.
Ngày hôm sau sau khi biết cậu út bị người ta cướp mất người mình yêu, tôi và anh trai ra ngoài.
Muốn tình cờ gặp một người giữa thành phố phồn hoa rất khó, trừ khi cố tình sắp đặt.
Địa chỉ công ty nhà họ Hứa cũng chẳng phải bí mật. Tôi và anh không vào được tòa nhà văn phòng của họ nên đi loanh quanh gần đó cả buổi sáng. Đến giờ nghỉ trưa, cuối cùng cũng trông thấy Tô Kiến Nguyệt xuống cửa hàng tiện lợi dưới tầng mua đồ ăn.
Cô trang điểm nhẹ, mặc sơ mi nữ và quần âu đen, trông rất giỏi giang.
“Chị ơi, trùng hợp quá, còn nhớ bọn em không?”
Ánh mắt Tô Kiến Nguyệt dừng trên mặt hai đứa tôi, một lúc sau cô mỉm cười:
“Hai em là cháu của Tổng giám đốc Lục phải không?”
Tổng giám đốc Lục?
Cách gọi xa cách quá.
Nhưng tôi và anh trai không biểu hiện ra mặt.
Anh tôi hỏi:
“Chị làm việc ở đây à?”
“Ừ.”
“Em với em gái nghỉ hè chán quá, muốn tìm chỗ thực tập. Công ty chị thế nào?”
“Tìm thực tập?”
Tô Kiến Nguyệt theo bản năng tưởng hai đứa tôi là sinh viên đại học.
“Hai em đang học năm mấy?”
“Khai giảng là năm tư.”
Anh tôi nói dối mà mắt còn chẳng chớp.
Người chị hiền lành trước mặt dường như đang nhớ lại các vị trí thực tập công ty tuyển. Chưa kịp nhớ xong, tôi đã hỏi:
“Chị làm vị trí gì vậy? Lương và phúc lợi thế nào?”
Có lẽ vì mang danh cháu của cậu tôi nên chị Tô không đề phòng chúng tôi quá nhiều.
Cô nói:
“Chị là trợ lý tổng giám đốc, lương cơ bản chín nghìn, cộng các khoản phụ cấp và thưởng thì mỗi tháng thực nhận hơn mười nghìn.”
“Chị làm bao nhiêu năm rồi?”
“Hơn bốn năm.”
“Luôn làm ở đây sao?”
Tô Kiến Nguyệt gật đầu.
“…”
Làm thuê cho bạn trai bốn năm mà mức lương này có phải hơi keo kiệt rồi không?
Còn triển vọng thăng tiến hình như cũng chẳng sáng sủa cho lắm.
“Chị có nghĩ đến chuyện nhảy việc không?”
Tôi chân thành hỏi.
“Hả?”
“Chị sang công ty cậu út em đi. Em hỏi rồi, lương cơ bản thấp nhất của trợ lý và thư ký bên cậu em cũng cao hơn bên chị khá nhiều.”