Chương 1 - Câu Chuyện Của Những Miếng Thịt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Chị dâu con mang đến là táo hạng đặc biệt, còn cái đống rác rưởi này của con đáng bao nhiêu tiền chứ?”

Giọng mẹ tôi đầy khó chịu, bà giơ chân đá bay hộp yến sào tôi mua ra khỏi cửa.

Tôi nhìn hộp quà lăn lóc giữa nền tuyết.

Bao bì tinh xảo, mỗi tổ yến đều có tem chống hàng giả.

“Đáng lẽ phải vứt đi từ sớm.” Mẹ tôi lại nói, “Để chiếm chỗ, nhìn ngứa cả mắt.”

Tôi không lên tiếng.

“Chị dâu con nhà toàn người làm quan, người ta tặng cọng cỏ cũng là có lòng.”

“Còn con thì khác, lấy cái thằng nghèo rớt mồng tơi kia, làm gì có đồ tốt? Sau này đừng mang mấy thứ hàng giả về làm mất mặt nữa.”

Tôi bật cười.

“Được.” Tôi gật đầu, “Vậy từ nay con sẽ không mang gì về nữa.”

Mẹ tôi sững lại.

Bà không ngờ đứa con từng cúi đầu khép nép để lấy lòng gia đình như tôi, lần này lại cứng rắn như vậy.

“Sao còn đứng ngây ra đó? Không mau nhặt cái đống rác của mày đi?”

Giọng mẹ tôi kéo tôi về thực tại.

Gió lớn thổi khô vệt bùn trên hộp yến sào.

Tôi vẫn không nhúc nhích.

“Điếc à?”

Mẹ tôi gào lên, mắt thì cứ liếc ra cổng.

“Chốc nữa chị dâu mày tới mà thấy rác đầy sân thì ra cái thể thống gì?”

“Rác à?”

Tôi chỉ vào đống tổ yến bị vỡ nát trên đất.

“Đây là yến thượng hạng, anh Trần Cương phải nhờ người quen mua hộ.”

“Thì cũng là cái đồ lăn lộn với heo lợn.”

Mẹ tôi bĩu môi.

“Làm gì sạch sẽ cho nổi? Cũng là thứ từng đặt trên thớt mổ heo thôi mà.”

Nói xong, bà quay lưng vào nhà, cầm ra một chai xịt phòng mùi hoa giả giá năm tệ xịt thẳng vào tôi.

“Khử mùi đi.”

Vừa xịt bà vừa phẩy tay tỏ vẻ ghê tởm.

“Đừng mang mùi heo của mày vào nhà, lỡ làm chị dâu mày bị sặc, ảnh hưởng tới cháu đích tôn trong bụng nó thì sao.”

Lúc này, Trần Cương bước vào sân.

Anh mặc áo bông dày cộp, tóc rối vì gió, vai vác nửa con heo.

“Mẹ, chúc mẹ năm mới vui vẻ.”

Anh cười ngây ngô, định đưa thịt cho mẹ tôi.

Bà không nhận, còn lùi lại hai bước, bịt mũi.

“Đặt xuống đất! Mau đặt xuống đất!”

Mẹ tôi hét toáng lên.

“Máu me nhỏ đầy ra, bẩn chết đi được!”

Tay Trần Cương khựng lại giữa không trung.

Miếng thịt được xử lý rất sạch, anh dậy từ ba giờ sáng để tự tay lọc xương, dọn gọn.

Vì muốn theo tôi về nhà mẹ đẻ, anh còn cố mặc bộ đồ mới, sợ bị dơ nên khoác thêm áo bông bên ngoài.

“Mẹ ơi, thịt này mới mổ, còn tươi lắm…”

“Tôi biết là mới mổ!”

Mẹ tôi ngắt lời.

“Làm cái nghề sát sinh, đầu năm đầu tháng không thấy xui à? Để vào góc tường, đừng để dính vào khung cửa.”

Trần Cương nhìn tôi.

Tôi cũng nhìn anh.

Ánh sáng trong mắt anh chợt tối lại, nhưng rồi nhanh chóng sáng lên, cười hì hì.

“Vâng, nghe mẹ vậy.”

Anh xách thịt đặt vào góc tường sân, nơi chất đầy rác vụn và than tổ ong.

Hai miếng thịt heo thượng hạng bị ép nằm giữa đống bụi than.

Tôi không nói gì, cúi xuống nhặt lại đống yến sào trên đất.

“Đừng nhặt nữa.”

Trần Cương bước tới, tay anh vẫn còn ấm, nắm lấy cổ tay tôi.

“Bẩn rồi thì thôi, về anh mua lại cho em cái mới.”

“Hai vạn tệ đó.”

Tôi nhìn anh.

“Tiền bạc chỉ là giấy lộn, hết thì kiếm lại.”

Anh phủi tuyết trên tà áo tôi.

“Chỉ cần em không chê anh là được.”

Đúng lúc đó, một chiếc ô tô màu trắng rẽ vào hẻm.

Xe chưa dừng hẳn, nét mặt mẹ tôi đã thay đổi.

Vẻ chán ghét, cay nghiệt, khó chịu vừa nãy lập tức biến mất.

“Ối chà, Niệm Niệm về rồi à! Văn Bá cũng về rồi!”

Chiếc xe là loại hạng phổ thông, mua trả góp, hơn chục vạn.

Nhưng trong mắt mẹ tôi, nó chẳng khác gì xe ngựa hoàng gia.

Chị dâu Lâm sớm xuống xe.

Chị mặc áo lông vũ màu hồng nhạt, bụng chẳng khác gì bình thường.

Dù mới ba tháng chưa rõ bụng, nhưng chị ta vẫn một tay đỡ lưng, đi kiểu như thái hậu vi hành.

Anh trai tôi – Lý Văn Bá đi sau, xách hai thùng sữa.

“Mẹ ơi, mệt chết con rồi, đường khó đi quá.”

Chị dâu nhỏ nhẹ than thở.

“Phải rồi phải rồi, khổ con rồi.”

Mẹ tôi vội vàng ra đón, đưa tay đỡ lấy cánh tay chị dâu.

“Mau vào nhà, trong nhà có sưởi ấm.”

Ba người ríu rít dắt nhau vào nhà.

Tôi và Trần Cương vẫn đứng trong sân, gió lạnh rít từng cơn.

Không ai mời chúng tôi vào.

Thậm chí không ai ngoái đầu nhìn lấy một lần.

Trần Cương hít mũi một cái.

“Vợ à, mình cũng vào đi, gió lớn quá.”

Tôi nhìn mẹ mình gần như bế chị dâu qua bậc cửa, chân giẫm lên đống yến sào vỡ tôi còn chưa kịp nhặt hết.

“Đi thôi.”

Tôi kéo tay Trần Cương.

“Vào nhà.”

Trong nhà đúng là ấm thật.

Chiếc bàn tròn lớn đặt giữa phòng, trên bàn đã có vài món nguội.

Chị dâu ngồi ghế chính đối diện cửa, đang bóc hạt dưa.

Anh tôi ngồi bên cạnh, chân vắt chéo chơi điện thoại.

Mẹ tôi bận rộn trong bếp, bê ra từng đĩa đồ hầm nghi ngút khói.

Thấy tôi và Trần Cương bước vào, không khí trong nhà như ngưng lại một nhịp.

“Ồ, Tiểu Vãn về rồi à.”

Chị dâu chẳng buồn ngẩng đầu, nhè nhẹ nhổ vỏ hạt dưa.

“Nghe nói em rể làm ăn cũng ổn lắm? Dạo này bán thịt lời phải biết? Tôi thấy mấy người bán thịt ở chợ ai cũng béo tốt lắm.”

Trần Cương gãi đầu cười thật thà: “Cũng được, mà vất vả lắm.”

“Đúng là cực thật.”

Chị dâu cười nhạt, ánh mắt lướt một vòng trên chiếc áo bông lính của Trần Cương.

“Mùi cũng nồng đấy.”

Mẹ tôi đúng lúc bưng bát canh gà ra.

“Thôi, đừng nói nữa, rửa tay ăn cơm đi.”

Bà đặt bát canh ngay trước mặt chị dâu, rồi chỉ về phía nhà bếp.

“Tiểu Vãn, con với Trần Cương vào bếp ăn.”

Tôi sững lại.

“Vì sao ạ?”

“Bàn chật.”

Mẹ tôi đáp tỉnh bơ, giọng chắc nịch.

“Với lại chị dâu con ngửi mùi lạ là buồn nôn.”

“Người Trần Cương toàn mùi lợm, đừng để chị con ngửi thấy.”

Chiếc bàn tròn đủ rộng cho mười người, mà giờ chỉ có ba người ngồi.

Còn trong bếp thì chỉ có cái bàn thấp dùng để thái rau, chất đầy vỏ rau hỏng và đồ lặt vặt.

Mặt Trần Cương đỏ bừng.

Anh theo phản xạ kéo gấu áo, như muốn lùi lại.

“Không sao đâu vợ, anh ăn đâu cũng được…”

“Không giống nhau.”

Tôi buông tay anh ra, kéo thẳng một cái ghế ở bàn tròn.

“Ngồi xuống.”

“Tiểu Vãn!”

Mẹ tôi đập đũa lên bàn cái “chát”.

“Con định làm gì đấy? Mùng một Tết mà muốn gây chuyện à?”

“Cả nhà ăn cơm, sao phải chia hai bàn?”

Tôi nhìn thẳng bà.

“Trần Cương vừa tắm xong, thay đồ mới, người chỉ có mùi xà phòng. Còn cái phòng này…”

Tôi hít một hơi, ánh mắt rơi xuống thùng táo thối trên bàn thờ.

“Cái mùi trái cây thối rữa nồng nặc này, còn khó ngửi hơn chuồng heo.”

Mặt chị dâu lập tức sa sầm.

“Lý Tiểu Vãn, ý em là gì đấy?”

Chị chỉ vào thùng táo.

“Đó là quà đơn vị phát! Em đang ghen tị thì có!”

“Loại táo hỏng đặc biệt à?” Tôi bật cười.

“Thôi đủ rồi!”

Mẹ tôi lao tới, hất mạnh cái ghế tôi vừa kéo ra.

“Muốn ăn thì ăn, không ăn thì cút! Đó là tấm lòng hiếu thảo của chị dâu mày, mày biết cái gì!”

Bà quay sang trừng mắt với Trần Cương.

“Còn mày, muốn ăn thì vào bếp mà ngồi xổm, đừng có lảng vảng ở đây, mùi hôi của mày làm người ta buồn nôn!”

Trần Cương cúi đầu, tay siết chặt trong tay áo.

Nhưng anh không nổi giận.

Vì anh sợ tôi khó xử.

Anh liếc nhìn tôi, ánh mắt đầy nhẫn nhịn.

“Tiểu Vãn, thôi đi.”

Anh nói nhỏ.

“Mùng Một đầu năm mà.”

Chỉ vì bốn chữ đó, mà biết bao người đã nhẫn nhịn cả đời.

Tôi hít sâu một hơi.

Nhìn gương mặt đầy uất ức của Trần Cương.

“Được thôi.”

Tôi nói.

“Vào bếp.”

Chúng tôi bưng hai bát cơm, chen nhau ngồi ở góc bếp.

Cái bàn thấp quá, Trần Cương cao mét tám lăm, phải co gối ngồi khom người.

Tiếng cười nói từ phòng ngoài vọng vào từng tràng.

“Nào nào, Niệm Niệm, ăn cái đùi gà đi, mẹ hầm gà ta đặc biệt cho con đấy.”

“Cảm ơn mẹ, vẫn là mẹ thương con nhất.”

“Phải rồi, táo con tặng mẹ ngọt thật, đúng là chuẩn vị, không hổ danh là đồ đơn vị phát.”

“Đúng thế, đó là mùi vị của đặc quyền đấy.”

Giọng anh trai tôi vang lên.

Tôi cúi đầu và ăn cơm.

Cơm trong bát hơi sống, còn sượng sượng.

Trần Cương gắp mấy miếng thịt trong bát mình cho tôi.

“Ăn nhiều vào nhé, vợ.”

Anh nói nhỏ.

“Về nhà anh làm thịt kho tàu cho em.”

Tôi nhai miếng thịt, cổ họng nghèn nghẹn như có cục bông mắc lại.

Ăn xong, chị dâu bắt đầu khoe đồ.

Chị lấy từ túi ra một đôi găng tay.

Xám xịt, trông giống đồ bảo hộ lao động.

“Mẹ ơi, mẹ xem nè đây là găng tay đơn vị phát cho bọn con khi đi thị sát công trình đấy.”

Chị cầm đôi găng tay khoe khoang.

“Găng tay bảo hộ xịn đấy nhé, chống cắt chống đâm, ngoài thị trường không mua được đâu.”

Mẹ tôi cầm lấy, xoay tới xoay lui, quý như báu vật.

“Ôi giời ơi, cái chất này, sờ vào là biết bền rồi. Vẫn là đơn vị nhà nước tốt thật, phát cái gì cũng chất lượng.”

Bà đeo găng vào, giơ tay lên ngắm nghía đủ kiểu.

“Đâu như Tiểu Vãn, đừng tưởng là giám đốc gì ghê gớm, rốt cuộc vẫn chỉ là nhân viên hợp đồng, làm sao so với Niệm Niệm có công việc nhà nước, vừa thể diện vừa ổn định.”

Tôi liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên yên xe ngoài sân vẫn còn vứt đó một đôi găng tay da thật.

Đó là quà Trần Cương đặt may riêng bên Ý, lót lông cừu, giá mười hai ngàn.

Năm ngoái tặng mẹ tôi.

Vậy mà còn không đủ tư cách bước chân vào nhà.

Còn giờ, mẹ tôi đeo đôi găng tay lao động mười mấy tệ một đôi, cười tít mắt không thấy tổ quốc đâu.

Đúng lúc ấy, ngoài sân chó sủa vài tiếng.

Tôi sực nhớ ra — miếng thịt để ngoài sân, lỡ bị chó ăn mất thì tiếc lắm.

Tôi lên tiếng:

“Mẹ ơi, để con mang thịt vào cất tủ lạnh nhé!”

Mẹ tôi chậm rãi trả lời.

“Không cần đâu, vừa nãy mẹ thấy chỗ thịt đó chiếm chỗ quá, vướng víu, nên mẹ ném luôn vào ổ chó rồi. Cho Đại Hoàng ăn dần.”

Trong bếp, Trần Cương đột ngột ngẩng đầu lên.

Tôi cũng ch/t sững tại chỗ.

“Mẹ, mẹ nói gì cơ?”

Tôi lao ra ngoài.

Ở góc sân, con chó vàng đang nằm gặm một miếng thịt đỏ au.

Miếng thịt cắt vuông vức, vân thịt rõ nét, óng ánh.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)