VĂN ÁN:
Ta là một cây nhân sâm đã thành tinh.
Vừa mới ngủ dưới đất đủ lâu để hóa thành hình người, ta đã bị một con hồ ly lông đỏ đào lên.
Nàng “chụt” một cái, hôn thẳng lên trán ta.
Còn nói cuối cùng nàng cũng tìm được con mình.
Mẹ hồ ly vui mừng ôm lấy ta:
“Nhìn con của nương xem, trắng trẻo mập mạp, còn khỏe mạnh hơn những hồ ly con khác!”
Ngày nào mẹ hồ ly cũng nhét thịt sống đẫm máu vào miệng ta.
Ta cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi.
Nửa năm sau, nàng lo lắng đến mức rụng cả lông:
“Sao đứa nhỏ này càng nuôi lại càng héo hon thế?”
Một ngày nọ, một con hồ ly nhỏ lông đỏ giống nàng như đúc, nước mắt lưng tròng xuất hiện trước cửa động.
Nó u oán lên tiếng:
“Nương, hồ ly con của nương trở về rồi đây.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận