Chương 1 - Cánh Cửa Im Lặng
Kiếp trước, chỉ vì một lần mở cửa cứu người mà tôi bị tống tiền, bị vu khống là con trai đá bóng gây tai nạn khiến đối phương sảy thai, cuối cùng dẫn đến tan cửa nát nhà.
Kiếp này, tôi lạnh lùng đứng nhìn, tuyệt đối không mở cửa.
Để bọn họ tự nuốt lấy cái quả đắng do chính mình gieo trồng.
01
Ngón tay tôi khựng lại ngay tay nắm cửa.
Ngoài kia, người đàn bà đối diện đang co quắp trên sàn hành lang, tay ôm bụng. Mặt cô ta trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi vã ra như tắm, đôi môi mấp máy phát ra những tiếng cầu cứu đứt quãng:
“Cứu tôi… làm ơn cứu tôi… con tôi…”
Qua ống kính mắt mèo của cánh cửa, cơ thể cô ta bị biến dạng, trông như một mảnh giấy bị vò nát, cô độc nằm gục trước cửa nhà tôi.
Lúc đó là ba giờ chiều.
Ánh nắng từ cửa sổ cuối hành lang chiếu vào, hắt lên nền gạch một vệt sáng rực rỡ. Cô ta nằm ngay rìa vệt sáng đó, một tay ôm bụng, một tay với về phía cửa nhà tôi.
Bàn tay ấy chỉ còn cách cánh cửa đúng 30 centimet.
Nhưng ngón tay tôi đặt trên tay nắm cửa vẫn bất động.
Hạo Hạo đang xem tivi ở phía sau. Tiếng hoạt hình vang lên từ phòng khách, là chú heo hồng đang nói chuyện. Thằng bé sáu tuổi, mũm mĩm, ngồi trên sofa ôm gối cười hì hì. Tôi vừa mới cắt tóc cho con hôm qua tóc ngắn ngủn, để lộ cái gáy đen nhẻm.
Con trai tôi không biết gì cả.
Nó không biết ngoài cửa có người đang ngã. Không biết mẹ nó đang đứng sau cánh cửa, nhìn người kia lịm dần đi qua mắt mèo.
Và càng không biết rằng, kiếp trước, chính vì người này mà nó đã mất mẹ.
Kiếp trước cũng là một buổi chiều như thế này.
Trời âm u, hành lang xám xịt như bị phủ một lớp bông cũ. Cùng một khung cảnh, cùng một tiếng cầu cứu, tôi đã vội vã vứt con dao trên tay để lao ra ngoài.
Hạo Hạo đứng ở hành lang, quả bóng đá lăn đến trước cửa nhà đối diện. Người đàn bà kia lúc đó mang thai sáu tháng, một tay vịn khung cửa, một tay ôm bụng, vẻ mặt là một biểu cảm mà lúc đó tôi không tài nào hiểu nổi.
Chồng cô ta, Trương Minh Viễn, từ trong nhà xông ra, túm chặt cổ áo Hạo Hạo:
“Con trai cô đá bóng đụng trúng vợ tôi rồi!”
Tôi vội ôm Hạo Hạo vào lòng, thằng bé run rẩy, khóc không nên lời. Ngón tay nhỏ xíu của con túm chặt lấy áo tôi, móng tay bấm sâu vào cánh tay tôi qua lớp vải.
“Mẹ ơi con không có đụng… con chỉ đi nhặt bóng… con không có đá…”
Tôi tin con. Con trai tôi nói không đụng là không đụng.
Nhưng Trương Minh Viễn không nghe. Hắn đỡ vợ vào nhà, gọi 120, rồi đưa cho tôi xem một bức ảnh:
Trong ảnh, quả bóng của con trai tôi nằm trên sàn hành lang, bên cạnh là bóng lưng của người đàn bà kia, một tay vịn tường, một tay ôm bụng, người hơi khòm xuống.
“Nhìn đi,” Trương Minh Viễn nói, “bóng của con cô đá trúng vợ tôi.”
“Ảnh này chỉ chứng minh bóng nằm trên đất, chứ không chứng minh được…”
“Ý cô là vợ tôi tự ngã?”
Tôi im lặng. Hắn cười lạnh một tiếng rồi cất điện thoại: “Cứ chờ xem.”
Người đàn bà đó vào viện. Kiểm tra, uống thuốc, theo dõi… và cuối cùng đứa trẻ không giữ được. Tờ chẩn đoán ghi: “Thai kỳ trung hạn bị tác động ngoại lực vào vùng bụng, dọa sảy thai”.
Trương Minh Viễn cầm tờ chẩn đoán đến tìm tôi, đòi bồi thường 500 triệu. Tôi nói quá nhiều, tôi không có đủ tiền. Hắn đáp: “Vậy thì hẹn gặp ở tòa.”
Tôi không có tiền thuê luật sư giỏi. Hành lang khu nhà không có camera, là điểm mù. Lời khai của hàng xóm lại bất lợi cho tôi: chủ siêu thị dưới lầu nói thường thấy Hạo Hạo đá bóng ở hành lang, bà cụ đối diện nói đứa trẻ này nghịch ngợm, có lần còn làm đổ chậu hoa nhà bà.
Không một ai nhìn thấy buổi chiều hôm đó thực sự đã xảy ra chuyện gì. Nhưng ai cũng có thể nói một hai câu “phán xét”.
Vụ kiện kéo dài ba tháng. Tôi phải bán nhà. Mẹ tôi từ quê gửi toàn bộ tiền dưỡng già cả đời lên cho tôi. Lúc bà đặt tiền vào tay tôi, đôi bàn tay bà run rẩy: “Đừng sợ, còn có mẹ ở đây.”
500 triệu. Toàn bộ giao cho Trương Minh Viễn.
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện thế là kết thúc. Nhưng tôi đã nhầm.
Ba ngày sau khi bồi thường, cô giáo mầm non gọi điện cho tôi, giọng run bần bật: “Mẹ Hạo Hạo ơi, cô đến trường ngay đi… có người đến gây chuyện… họ cầm biển hiệu ghi Hạo Hạo là ‘đứa trẻ gây tai nạn’… còn mẹ cô… bà ấy…”
Tôi phóng xe điện điên cuồng đến trường, vượt ba đèn đỏ giữa cơn gió lớn. Đến cổng trường, tôi thấy một đám đông vây quanh.
Mẹ tôi ngã quỵ dưới đất. Hạo Hạo ngồi bên cạnh, nắm chặt tay bà, gọi “bà nội, bà nội” trong nức nở. Những người xung quanh thì giơ điện thoại lên quay phim, không một ai tiến lên giúp đỡ.
Trương Minh Viễn đứng đầu đám đông, tay cầm một tấm biển ghi bốn chữ: “ĐỨA TRẺ GÂY TAI NẠN”.
Mẹ tôi bị nhồi máu cơ tim cấp tính, ngay tại cổng trường mầm non, bà đã ngừng thở vài phút trước khi tôi đến.
Sau này tôi mới biết, ngày hôm đó Trương Minh Viễn dẫn người đến trường, chặn đường tôi và Hạo Hạo. Hắn giơ tấm biển đó lên, gào thét rằng chính đứa trẻ này đã khiến con hắn mất mạng. Mẹ tôi che chở cho Hạo Hạo, đứng ra lý luận với hắn, rồi bà ôm ngực, từ từ khuỵu xuống và ra đi.
Trương Minh Viễn không hề dừng lại. Hắn vẫn giơ cao tấm biển đó cho đến khi xe cấp cứu đến.
Tôi mất mẹ. Hạo Hạo mất bà. Đứa trẻ mỗi tối vẫn gọi video, hôn bà qua màn hình, giờ đây không còn bà nữa.
Chuyện vẫn chưa dừng lại. Trương Minh Viễn lại đến đòi tiền, nói 500 triệu không đủ, chi phí điều trị hậu phẫu còn nhiều. Tôi rút hết số tiền cuối cùng trong thẻ đưa cho hắn: 36 triệu. Hắn nhận lấy, rồi buông một câu: “Tháng sau tôi lại đến.”
Đêm đó, tôi dỗ Hạo Hạo ngủ. Con cuộn tròn trên giường, ôm khư khư quả bóng đá. Từ sau sự cố, con không bao giờ đá quả bóng đó nữa, nhưng ngày nào cũng phải ôm nó mới ngủ được.
Tôi ngồi bên giường nhìn con thật lâu, rồi ra ngoài, chạy xe đi giao hàng. Dù đời có khổ đến đâu, vì con, tôi phải gượng dậy. Tôi không được phép dừng lại.
Khi xe điện của tôi vượt một đèn đỏ, tôi thấy một luồng ánh sáng trắng chói mắt từ phía bên phải. Là đèn pha của một chiếc xe tải lớn.
Trong khoảnh khắc đó, tôi nghĩ đến rất nhiều điều. Nghĩ xem sau này Hạo Hạo sẽ ra sao. Nghĩ về biểu cảm của mẹ lúc bà ngã xuống. Nghĩ xem kiếp này mình đã làm sai điều gì.
Rồi, tôi chẳng cần nghĩ gì nữa.
“Mẹ ơi!”
Tiếng của Hạo Hạo vang lên từ phòng khách. Ngón tay tôi giật bắn ra khỏi tay nắm cửa như bị bỏng.
“Mẹ ơi lại đây xem này! Heo Peppa nhảy vào vũng bùn rồi!”
Tôi quay người lại. Hạo Hạo đang tì người trên lưng sofa, ló đầu nhìn tôi. Ánh nắng từ ban công chiếu vào, đậu trên mái tóc tơ của con. Thằng bé giơ điều khiển tivi, vẫy vẫy tôi.
“Mẹ đứng ở cửa làm gì thế?”
“Không có gì.”
Tôi đi về phòng khách, ngồi xuống cạnh con. Thằng bé lập tức leo lên đùi tôi, như một con vật nhỏ ấm áp. Sau gáy con tỳ vào cằm tôi, những sợi tóc ngắn đâm nhẹ làm tôi hơi ngứa.
“Mẹ nhìn xem, Peppa đang nhảy vũng bùn này.”
“Ừ.”
“Con cũng muốn nhảy.”
“Hôm nào mưa, dưới bồn hoa dưới lầu sẽ có vũng bùn.”
“Thật ạ! Thế lần tới mưa mẹ đưa con đi nhé!”
“Được.”
Tôi ôm chặt con vào lòng, tỳ cằm lên đỉnh đầu con. Nhịp tim của con truyền qua lớp áo mỏng, từng nhịp, từng nhịp, rất ổn định.
Trên tivi, gia đình heo hồng đang nhảy nhót trong vũng bùn. Ngoài cửa, tiếng gõ cửa của người đàn bà kia đã biến mất.