Chương 7 - Cánh Cửa Đại Học Khép Lại

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhưng cậu ấy vẫn muốn bưng đám bùn ấy tới trước mặt tôi, để tôi đau lòng thay cậu ấy.

“Cậu muốn nói gì?”

Chúc Hành Xuyên ngẩng mắt.

“Khi đó tôi chỉ muốn cứu cô ấy một lần.”

“Cách cậu cứu cô ta là đẩy tôi xuống.”

Cậu ấy như bị câu này đâm rất đau.

“Tôi chưa từng nghĩ cậu thật sự không còn đường.”

“Cậu từng nghĩ rồi.”

Tôi nói.

“Cậu chỉ cảm thấy tôi nghèo nên không dám làm ầm. Cảm thấy mẹ tôi mệt mỏi nên tôi không dám kéo dài. Cảm thấy thành tích tôi tốt, ngã rồi cũng có thể tự bò dậy.”

Mặt Chúc Hành Xuyên trắng bệch.

Tiếng mưa rơi trên mặt ô dày đặc từng đợt.

Cậu ấy thấp giọng nói:

“Văn Yểu, tôi sai rồi.”

Ba chữ ấy đến quá muộn.

Cũng quá nhẹ.

Tôi nhìn cậu ấy.

“Cậu không sai ở việc giúp cô ta.”

Cậu ấy sững lại.

“Cậu sai ở chỗ cậu biết tôi cũng sẽ chết, nhưng cậu cảm thấy tôi chết nổi.”

Nước mắt Chúc Hành Xuyên lập tức rơi xuống.

“Đừng nói như vậy.”

Tôi thu ô về phía mình một chút.

Mưa tạt ướt vai cậu ấy.

“Chúc Hành Xuyên, sau này đừng tới tìm tôi nữa.”

Cậu ấy đứng trong mưa, môi khẽ động.

Tôi không nghe nữa.

09

Đại học trọng điểm rất xa.

Ngày nhập học, tôi và mẹ ngồi ghế cứng cả một đêm.

Suốt đường đi, bà gần như không ngủ.

Mỗi lần tôi mở mắt, đều thấy bà cúi đầu sờ chiếc túi vải đựng hồ sơ nhập học.

Đến trường, hàng chờ ở lối “hỗ trợ tân sinh viên khó khăn” rất dài.

Phía trước có phụ huynh giúp con xách hành lý.

Tôi và mẹ mỗi người xách một chiếc túi dệt, chậm rãi nhích về phía trước.

Chị sinh viên phụ trách tiếp đón xem xong hồ sơ của tôi, cười nói:

“Diện hỗ trợ nghèo đăng ký trước bên này, bên vay vốn ở phía tay phải. Đừng vội, cứ làm từng mục một.”

Mẹ nghe rất nghiêm túc.

Đi ra ngoài, bà nhỏ giọng hỏi tôi:

“Đều làm được hết à?”

“Được ạ.”

Bà thở phào nhẹ nhõm.

Ký túc xá ở tầng sáu.

Mẹ nhất quyết muốn giúp tôi vác chăn lên.

Leo đến tầng bốn, bà thở rất mệt.

Tôi nói:

“Để con.”

Bà xua tay.

“Chút đường này, mẹ đi được.”

Khi bà đặt chăn lên giường tôi, tay vẫn đang run.

Nhưng bà cười rất vui.

“Ở đây sáng sủa.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dưới lầu là sân vận động rất lớn, xa hơn nữa là thư viện.

Ánh nắng rơi trên mặt kính, sáng đến mức mắt tôi cay cay.

Tôi sống ở ngôi trường này không hề nhẹ nhàng.

Rất nhiều bạn học đến từ thành phố lớn, đã biết viết luận, biết làm dự án từ sớm.

Lần đầu tiên phát biểu trên lớp, giọng tôi nhỏ đến mức hàng sau không nghe thấy.

Giảng viên bảo tôi nói lại lần nữa.

Lòng bàn tay tôi đầy mồ hôi.

Sau giờ học, một nữ sinh tên Trần Đường đưa cho tôi một viên kẹo.

“Nội dung của cậu khá tốt đấy, chỉ là giọng cậu bị chính cậu nuốt mất rồi.”

Tôi bị cô ấy chọc cười.

Sau đó, tôi đăng ký làm thêm theo diện hỗ trợ sinh viên khó khăn, sắp xếp sách trong thư viện.

Tối về ký túc xá, tôi lại học bù những phần ban ngày chưa hiểu.

Lần đầu tiên học bổng được phát xuống, tôi mua cho mẹ một đôi giày đế mềm.

Sau khi nhận được, bà gọi điện mắng tôi tiêu tiền linh tinh.

Mắng được một nửa, bà lại nhỏ giọng hỏi tôi mang có vừa chân không.

Tôi nói:

“Đôi đó là mua cho mẹ.”

Đầu dây bên kia yên lặng vài giây.

“Vậy mẹ để đi chợ phiên.”

Năm hai đại học, tôi tham gia câu lạc bộ pháp luật cộng đồng của trường.

Vụ đầu tiên tôi tiếp xúc là một nữ sinh khóa dưới bị người khác thế chỗ trong suất học bổng hỗ trợ.

Cô ấy ngồi đối diện tôi, nước mắt cứ rơi mãi.

“Chị ơi, em không có chứng cứ. Họ nói hồ sơ của em bị thiếu.”

Hồ sơ bị thiếu.

Bốn chữ ấy như một cây kim nhỏ lướt qua vết sẹo cũ.

Tôi đẩy tờ giấy đến trước mặt cô ấy.

“Trước tiên viết lại em đã nộp những gì, nộp vào lúc nào, ai ký nhận, từng mục một.”

Cô ấy sụt sịt.

“Em sợ làm lớn chuyện.”

Tôi nói:

“Sợ thì vẫn viết.”

Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi đặt bút vào tay cô ấy.

“Em cứ viết trước, sợ sau.”

Tối hôm đó, tôi về ký túc xá rất muộn.

Thư viện đã tắt đèn.

Khi đi ngang qua bức tường kính, bên trong phản chiếu bóng tôi.

Đeo ba lô, tay ôm một xấp tài liệu.

Ánh đèn trắng chiếu lên người tôi.

Nhưng tôi không ở trên dây chuyền sản xuất.

10

Sau này Chúc Hành Xuyên sống rất thảm.

Câu này là La Nhân nói với tôi.

Trường đại học của cô ấy và cậu ấy ở cùng một thành phố.

Có một lần, cô ấy đến trường tôi tham gia hoạt động, tiện đường mời tôi uống trà sữa.

“Chuyện năm đó ảnh hưởng đến cậu ta khá lớn.”

La Nhân khuấy ly, hạ giọng.

“Đề cử của trường mất rồi. Sau này xin vài dự án, người ta đều hỏi tới ghi chép liêm chính. Em họ cậu ta còn mắng cậu ta trong nhóm họ hàng, nói là cậu ta làm hỏng chuyện.”

Tôi không nói gì.

Cô ấy nhìn tôi một cái.

“Lương Tri Dao cũng chẳng tốt đẹp gì. Chuyện làm giả hồ sơ bị lưu lại, sau này xin ra nước ngoài bị chặn. Hai căn hộ nhà cô ta cũng bị lôi ra, họ hàng đều biết cô ta giả nghèo để cướp suất.”

Tôi uống một ngụm trà sữa.

Quá ngọt.

La Nhân lại nói:

“Trước đây Chúc Hành Xuyên khéo xử sự bao nhiêu, bây giờ chẳng ai dám để cậu ta phụ trách hồ sơ nữa. Sợ ngày nào đó cậu ta lại ‘lương thiện’ một lần, đem đồ của người khác tặng đi.”

Câu này đúng là giống báo ứng.

Tôi cúi đầu cười nhẹ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)