Chương 6 - Bụng Tròn Sinh Nữ Hay Bụng Nhọn Sinh Nam
Triệu di nương có thể ngang ngược.
Nhưng vẫn chưa ngang ngược đến mức dám công khai vi phạm quy củ trước mặt mọi người.
Nếu không, mỗi vị quan quyến đến phúng viếng nhổ một bãi nước bọt cũng đủ nhấn chìm nàng ta.
Nàng ta vẫn phải làm một di nương hiền lương.
Tạm thời.
Hạ táng.
Quan tài được đưa xuống huyệt.
Lấp đất.
Dựng bia đá.
Ta quỳ trước mộ, dập đầu ba cái.
Trán chạm vào nền đất lạnh giá.
Một cái.
Hai cái.
Ba cái.
Cái thứ ba hơi mạnh.
Da thịt nứt ra, rỉ một tia máu.
Ta không lau.
Khi đứng dậy, những người xung quanh đều nhìn ta.
Có thương hại.
Có thở dài.
Cũng có lạnh nhạt.
Phụ thân đứng phía sau, mắt nhìn nơi khác.
Hoàn toàn không nhìn phần mộ.
Ông ta đang nghĩ gì?
Có thể đang nghĩ tối nay ăn món gì.
Có thể đang nghĩ trong rương lụa của Triệu di nương, màu nào tôn da nàng ta nhất.
Không quan trọng.
Ông ta thích nghĩ gì thì nghĩ.
Dù sao ngày tháng tốt đẹp của ông ta cũng chẳng còn bao lâu.
Trên đường trở về phủ.
Trong xe ngựa, Thúy Bình giúp ta ấn khăn lên vết thương trên trán để cầm máu.
“Đại tiểu thư hà tất phải dập đầu mạnh như vậy…”
“Không mạnh thì không giống.”
“Hả?”
Ta dựa vào vách xe, khép mắt.
“Những quan quyến đến đưa tang đều đang nhìn. Đích mẫu mất, đích trưởng nữ đau buồn đến mức dập đầu chảy máu. Khi trở về, họ sẽ nói với lão gia nhà mình thế nào?”
Thúy Bình suy nghĩ.
“Sẽ nói… Đích trưởng nữ hầu phủ vô cùng hiếu thuận.”
“Sau đó?”
“Sau đó… Sẽ nói phía hầu gia lại rất lạnh nhạt, không giống đau lòng.”
“Đối chiếu.”
Ta mở mắt.
“Con người phải so sánh mới biết tốt xấu. Ta càng hiếu thuận, sự lạnh lùng của phụ thân càng chói mắt.”
“Ngày tháng lâu dài, bên ngoài bàn tán ông ta thế nào, không cần ta phải mở miệng.”
Thúy Bình sững sờ một lát, siết chặt chiếc khăn dính máu trong tay.
“Đại tiểu thư…”
“Ừ?”
“Nô tỳ sẽ đi theo người.”
Nàng nhìn ta, ánh mắt sáng rực.
“Bất kể làm chuyện gì, nô tỳ đều theo người đến cùng.”
Ta nhìn nàng một lúc.
Đưa tay vỗ nhẹ mu bàn tay nàng.
“Được.”
Xe ngựa trở về cổng hầu phủ.
Vừa xuống xe đã thấy một người đứng dưới hành lang trước chính môn.
Áo khoác màu đỏ hồng.
Váy màu hạnh.
Tóc búi cao, trâm bước dao rủ ngọc.
Triệu di nương.
Nàng ta dựa nghiêng vào cột cửa, trong tay cầm quạt lụa, cười tươi.
“Ôi, đại tiểu thư đã về.”
Ta dừng bước.
Hôm nay nàng ta mặc màu đỏ hồng.
Đúng ngày mẫu thân hạ táng.
Nàng ta mặc màu đỏ hồng ra đón ta.
Thúy Bình đứng sau lưng tức giận đến run người.
Ta không động.
Triệu di nương uyển chuyển bước xuống bậc thềm, đứng trước mặt ta.
Nàng ta đưa tay phủi tuyết trên vai ta.
Động tác thân thiết như đang chăm sóc con ruột của mình.
“Nhìn xem, tuyết phủ đầy đầu đầy mặt thế này mà cũng không biết khoác thêm áo choàng. Thân thể đại tiểu thư quý giá, đừng để nhiễm lạnh.”
Nàng ta ghé lại gần.
Mùi son phấn ập vào mặt.
Nồng đến phát ngấy.
Nàng ta hạ giọng, chỉ đủ để ta nghe thấy:
“Mẫu thân ngươi ch /et rồi.”
“Nhà này sau này do ta định đoạt.”
“Biết điều thì ngoan ngoãn nghe lời.”
Nàng ta đứng thẳng, lại biến thành dáng vẻ dịu dàng hiền thục.
“Đi, mau vào trong sưởi ấm. Nhà bếp đã chuẩn bị canh gừng, đại tiểu thư uống một bát xua hàn.”
Ta nhìn nàng ta.
Không hề cử động.
Nụ cười của Triệu di nương không đổi, nhưng đáy mắt đã có thêm vẻ mất kiên nhẫn.
“Đại tiểu thư?”
Ta mở miệng.
Giọng không lớn.
Rất bình thản.
“Y phục hôm nay của di nương thật đẹp.”
Triệu di nương nhướng mày.
Không ngờ ta sẽ nói như vậy.
“Màu đỏ hồng.”
Ánh mắt ta rơi xuống khuy áo nơi cổ nàng ta.
“Khi còn sống, mẫu thân ta không thích màu đỏ nhất, chê quá tục.”
“Nhưng giờ mẫu thân không còn.”
“Di nương muốn mặc gì thì mặc.”
Ta nâng mắt.
Nhìn thẳng nàng ta.
“Chỉ là đừng mặc ngược.”
“Trung y mặc ra ngoài, rốt cuộc không được thể diện.”
Mặt Triệu di nương cứng đờ.
Nàng ta cúi đầu nhìn cổ áo mình.
Dây buộc trung y quả thật lộ ra một đoạn từ cổ áo khoác.
Mặc quá vội.
Trời lạnh, nàng ta đứng chờ ta trước cổng hơn nửa canh giờ, muốn ra oai phủ đầu.
Kết quả bản thân lại lộ sơ hở trước.
Mấy nha hoàn, bà tử xung quanh cúi đầu, bả vai khẽ run.
Đang nhịn cười.
Mặt Triệu di nương đỏ bừng.
Trong chốc lát, chiếc mặt nạ dịu dàng gần như không giữ nổi.
Nhưng rốt cuộc nàng ta vẫn là kẻ lão luyện.
Chỉ trong một cái chớp mắt, nụ cười đã trở lại.
“Ôi, mắt đại tiểu thư thật tinh.”
Nàng ta thản nhiên chỉnh lại cổ áo.
“Chỉ trách nha hoàn hầu mặc đồ vụng về, quay về ta sẽ phạt nó.”
Nàng ta xoay người bỏ đi.
Trâm bước dao rung lên leng keng.
Bóng lưng nhanh hơn lúc tới vài phần.
Ta đứng nguyên tại chỗ.
Khóe môi cong lên rất nhẹ rồi biến mất.
Không phải đắc ý.
Chỉ là xác nhận một chuyện.
Triệu di nương ngoài mạnh trong yếu.
Nàng ta cần “thắng”.
Cần chứng minh địa vị của mình trước mặt ta.
Bởi vậy mới chờ nửa canh giờ trước cổng để ra oai phủ đầu.
Điều đó chứng minh gì?
Chứng minh nàng ta chột dạ.
Chứng minh nàng ta sợ ta.
Sợ một thiếu nữ mười bảy tuổi.
Bởi ta là đích nữ.
Bởi sau lưng ta có Thanh Hà Thẩm thị.
Bởi nàng ta dùng một câu nói gi /et người, trong lòng có quỷ.