Chương 5 - Bụi Bẩn Trong Gia Đình
“Khi chị ấy tráo thuốc, chị ấy không coi con là em gái.”
“Khi mẹ ngăn người khác mở cửa, mẹ cũng không coi con là con gái.”
Bảo vệ đưa bà ra khỏi phòng bệnh.
Ngoài hành lang, bà không ngừng gọi tên tôi.
6
Ba ngày sau, Lục Khải đến bệnh viện.
Anh ta không vào phòng bệnh, chỉ đưa cho Hạ Văn Kỳ một túi hồ sơ.
“Trong này là bằng chứng Gia Ninh giả mang thai.”
“Cảnh sát cũng đã sao chép một bản.”
Trong túi hồ sơ có lịch sử chuyển khoản, ảnh chụp màn hình tin nhắn và đơn đặt mua que thử thai dương tính giả.
Trong một tháng sau khi Trình Gia Ninh tuyên bố mang thai, nhà họ Lục đã lần lượt chuyển cho chị hai trăm tám mươi nghìn tệ.
Một trăm nghìn là tiền dưỡng thai.
Tám mươi nghìn là tiền thuê bảo mẫu chăm sóc song thai.
Một trăm nghìn còn lại là tiền chuẩn bị trang sức vàng và đồ dùng trẻ em cho hai đứa bé.
Trong đó, một trăm tám mươi nghìn tệ đã được chị chuyển cho mẹ tôi.
Nội dung ghi chú là: Sửa phòng ở cữ.
Sau khi nhận tiền, mẹ lập tức thuê người tháo dỡ phòng đọc sách của tôi.
Ngay từ đầu, họ đã chắc chắn căn nhà sẽ rơi vào tay Trình Gia Ninh.
Tờ siêu âm song thai ấy cũng không phải của chị.
Trình Gia Ninh đã liên hệ với một thai phụ thật sự mang thai đôi, bỏ ra ba nghìn tệ mua lại kết quả kiểm tra và video khám thai.
Chị dự định sau khi sang tên căn nhà sẽ tuyên bố một trong hai thai nhi ngừng phát triển trước.
Hai tháng sau, chị sẽ nói dối rằng đứa bé còn lại cũng không giữ được.
Đến lúc đó, tất cả mọi người chỉ thương xót chị.
Sẽ không có ai truy hỏi về căn nhà và số tiền.
Lục Khải đứng ngoài hành lang, quầng mắt thâm xanh.
“Sau khi lần điều trị cuối cùng thất bại, tôi là người đề nghị không tiếp tục nữa.”
“Tôi nói không có con cũng không sao, nhưng cô ấy lại cảm thấy tôi muốn bỏ rơi cô ấy.”
Tôi hỏi: “Anh biết chị ấy không mắc hen suyễn từ khi nào?”
Lục Khải im lặng một lúc.
“Năm thứ hai sau khi kết hôn.”
“Bình xịt của cô ấy rơi vào bồn nước, lúc cầm lên tôi mới phát hiện đó là xịt thơm miệng.”
“Cô ấy khóc lóc cầu xin tôi đừng nói.”
“Cô ấy nói hồi nhỏ chỉ muốn trốn tránh việc dọn dẹp, sau này tất cả mọi người đều tin nên cô ấy không dám thừa nhận.”
Tôi nhìn anh ta.
“Hôm qua khi tôi ngã ngoài cửa, anh cũng biết.”
Anh ta cúi đầu.
“Tôi đã khuyên cô ấy.”
Tôi đẩy túi hồ sơ trở lại.
“Hãy giao bằng chứng cho cảnh sát, anh không cần xin lỗi tôi.”
“Không phải anh không biết, chỉ là anh cảm thấy người ngã dưới đất không phải mình.”
Mặt Lục Khải đỏ bừng nhưng không phản bác.
Khi anh ta rời đi, đầu bên kia hành lang bỗng vang lên tiếng tranh cãi.
Mẹ Lục Khải dẫn theo hai người họ hàng tới.
Bà ném một túi quần áo trẻ em xuống chân Trình Gia Ninh.
“Cô nói đây là quần áo đầy tháng của hai đứa bé!”
“Đến con cái cũng là giả mà cô còn lừa chúng tôi hai trăm tám mươi nghìn tệ?”
Trình Gia Ninh đeo khẩu trang, bên cạnh có cảnh sát đứng giám sát.
Chị vừa lùi lại vừa giải thích.
“Con chỉ quá muốn có con.”
“Con sợ Lục Khải không cần con nữa.”
Mẹ Lục Khải hất tay chị ra.
“Cô sợ nó không cần cô nên lừa tiền, lừa nhà sao?”
“Còn nhốt em gái mình trong phòng?”
“Nó suýt sảy thai mà cô còn mặt mũi nói mình muốn làm mẹ?”
Hành lang bệnh viện chật kín người.
Thể diện mà Trình Gia Ninh muốn giữ nhất đã vỡ vụn hoàn toàn vào khoảnh khắc ấy.
Điều chị thật sự không muốn thừa nhận cũng không chỉ là một lời nói dối.
Một khi thừa nhận bệnh hen suyễn là giả, chị sẽ phải thừa nhận rằng mọi thứ mình nhận được trong hơn hai mươi năm qua đều được xây dựng trên sự lừa dối.
Chị không nỡ từ bỏ.
Vì vậy, hen suyễn không đủ thì giả mang thai.
Một đứa bé không đủ thì nói thành song thai.
Chỉ cần chị đủ đáng thương, tất cả mọi người sẽ tiếp tục xoay quanh chị.
7
Một làn sóng lớn hơn xảy ra trên mạng.
Khi phát trực tiếp, Trình Gia Ninh sử dụng tài khoản dành cho mẹ và bé của mình.
Nền tảng đã lưu lại toàn bộ hình ảnh từ lúc tôi bước vào cửa cho đến khi được khiêng đi.
Trong buổi phát trực tiếp, chị cười nói: “Em gái tôi từ nhỏ đã thích giả bệnh.”
Ngoài khung hình, tôi đập cửa cầu cứu.
Khi dì út định mở cửa, mẹ kéo bà ấy lại.
“Đừng quan tâm đến nó.”
“Buổi phát trực tiếp hôm nay đáng giá hai mươi nghìn tệ, đừng để nó phá hỏng.”
Video được chia sẻ với số lượng lớn.
Tất cả những hợp đồng quảng cáo Trình Gia Ninh vừa nhận đều bị chấm dứt.
Khoản phí quảng cáo chị nhận trước cũng bị yêu cầu hoàn trả.
Những người hâm mộ trước đây từng khen chị được cả nhà cưng chiều trong phần bình luận bắt đầu truy hỏi chuyện chị giả mang thai, lừa tiền và tráo thuốc.
Mẹ lập tức đăng một video.
Bà ngồi trong phòng em bé trống rỗng, khóc đến mức mắt đỏ hoe và sưng húp.
“Hai đứa con gái từ nhỏ đã không hòa thuận.”
“Chị gái sức khỏe yếu, em gái vẫn luôn cảm thấy bố mẹ thiên vị.”
“Lần này chỉ là mâu thuẫn giữa hai chị em, nhưng con gái út nhất định phải tống chị ruột của mình vào tù.”
Bà không nhắc đến cuốn bệnh án cũ.
Không nhắc đến việc tráo thuốc.
Cũng không nhắc đến chuyện sau khi nghe tôi cầu cứu, bà đã tự tay ngăn dì út mở cửa.
Luật sư của tôi nhanh chóng đưa ra tuyên bố.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: