Chương 2 - Bức Tranh Mờ Ám Từ Làng Hoang
Nói đoạn, nước mắt Lương Tam tuôn rơi. Tôi chỉ biết vỗ vai an ủi ông. Năm xưa vợ tôi lâm bệnh nặng, cũng có người khuyên tôi từ bỏ. Nhưng từ bỏ, nói thì dễ chứ làm sao mà cam lòng?
8
Gần nửa đêm, rất nhiều người đã say khướt. Vi Lương mấy lần đến mời rượu đều bị tôi từ chối với lý do mai phải lái xe đường dài. Thực ra, tôi không phải là người không biết uống, chỉ là không hiểu sao cái mùi rượu lâu năm phảng phất trong không khí luôn khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Lúc đầu rượu của Vi Lương ngửi còn được, nhưng thời gian trôi qua mùi rượu anh ta mang đến cứ như bị ô nhiễm, không còn phân biệt được với mùi rượu xung quanh nữa. Lương Tam uống khá nhiều, tôi đưa ông ấy vào lán nghỉ ngơi. Hai mươi ba chum rượu trên xe đã được cố định chặt chẽ, miệng chum bịt kín, nhưng hương rượu trong không khí dường như càng lúc càng nồng đậm.
Đầu óc tôi cũng bắt đầu mê muội, tôi quay lại xe của mình, nằm ở ghế sau ngủ. Trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy tiếng Vi Lương và mấy công nhân uống quá chén dường như vẫn đang oẳn tù tì khoe khoang. Thế nhưng, chẳng biết từ hướng nào lại vọng đến tiếng đàn sáo nỉ non.
9
Tiếng nhạc ngày càng gần, sự ồn ào bên ngoài dần dần biến đổi hương vị, dường như trong phút chốc đã xuất hiện thêm rất nhiều người. Tiếng chạm cốc và tiếng reo hò nghe thật lạc lõng, tôi dường như lại nhìn thấy bức tranh sơn mài trên chum rượu ban ngày. Các vũ kỹ trong tranh nhảy xuống, xoay tròn ngay bên ngoài chiếc xe tải của tôi!
Tôi chợt nghĩ đến Lương Tam! Lương Tam vẫn còn ở bên ngoài!
Một cảm giác bất an mãnh liệt khiến tôi bừng tỉnh! Thế nhưng mùi rượu nồng nặc đã lấp đầy khoang xe, tôi bị cảm giác nghẹt thở bao vây, gần như không thở nổi. Theo bản năng, tôi đưa tay xuống dưới ghế tìm rượu, thường thì gặp tình huống này, một ngụm rượu Nhị Oa Đầu luôn có thể giúp tôi tỉnh táo lại. Nhưng hôm nay khi chạm vào chai rượu, tôi chợt nhận ra điều gì đó.
Mùi vị rượu của Vi Lương cuối cùng đã thay đổi hoàn toàn, tôi không thể dùng rượu được nữa! May thay trong bình giữ nhiệt của tôi còn chút trà đặc pha từ buổi chiều. Tôi mở nắp, hắt mạnh nước trà ấm lên mặt, cảm giác nghẹt thở đó lập tức tan biến.
10
Tôi vội vã xuống xe, nhưng thật bất ngờ, bên ngoài lại vô cùng yên tĩnh. Một đám công nhân say xỉn nằm ngổn ngang trong lán, dường như cuộc nhậu đã kết thúc. Hai mươi ba chum rượu trên xe vẫn còn nguyên đó, mọi thứ tôi vừa cảm nhận được dường như chỉ là một giấc mơ.
Tôi nhìn sang chỗ Lương Tam ngủ, chiếc chăn tôi đắp cho ông ấy đang trùm kín đầu. Tôi vốn không định làm phiền, định quay lại xe, nhưng khoảnh khắc quay người đi, cảm giác bất an khó hiểu lại ập tới. Tôi rảo bước vào trong lán, bóng đèn treo phía trên lay động nhè nhẹ, ánh sáng xung quanh lúc tỏ lúc mờ.
Tôi đi đến bên cạnh Lương Tam, khẽ gọi một tiếng: “Lương Tam?”
Lương Tam không nhúc nhích, cơ thể dưới lớp chăn dường như đến cả nhịp thở cũng không còn. Tôi thấy có điềm chẳng lành, đưa tay giật phắt chiếc chăn của Lương Tam ra! Lương Tam bất ngờ quay đầu lại, tim tôi run lên bần bật, mặt của Lương Tam như bị một lớp bột mì dán lên, che kín hết cả ngũ quan!
11
Tôi còn đang trong cơn kinh hoàng thì Lương Tam đột ngột chồm dậy, hai tay bóp chặt lấy cổ tôi. Lương Tam vốn không phải người khỏe mạnh, nhưng lúc này sức lực lại lớn đến lạ thường. Tôi nắm lấy cổ tay ông ấy, chỉ cảm thấy các khớp xương cứng đờ, cơ bắp toàn thân căng cứng như một khối.
“Lương Tam!”
Tôi cố gắng gọi tỉnh ông ấy, nhưng đôi bàn tay trên cổ tôi càng lúc càng siết chặt. Khuôn mặt hoàn toàn không có ngũ quan kia trắng bệch như một khối bột chết. Biết không thể chậm trễ, tôi túm lấy cổ tay Lương Tam, kéo tuột ông ấy ra ngoài lán. Lương Tam có lẽ muốn bóp chết tôi, nhưng vì chiều cao không đủ, khi rời khỏi giường, hai tay ông ta phải rướn lên cao nên không thể dùng hết sức.
Tôi dùng sức kéo ông ấy ra ngoài lán, Lương Tam bắt đầu vùng vẫy điên cuồng. Tôi vặn ngược tay ông ấy, kéo một mạch đến bên cạnh xe tải. Cốc nước trà kia tôi vẫn chưa dùng hết, tôi mở nắp, trút toàn bộ phần nước trà còn lại lên đầu Lương Tam!
12
Trên mặt Lương Tam bắt đầu bốc khói, lớp da trắng che kín ngũ quan nứt toác rồi nổ tung. Ông ấy run rẩy toàn thân, ôm mặt ngã quỵ xuống đất. Tim tôi treo ngược lên tận cổ họng, tôi sợ làm Lương Tam bị thương, càng sợ nước trà không có tác dụng.
Tuy nhiên, chưa kịp kiểm tra tình trạng của Lương Tam thì trong lán công nhân bên cạnh, từng “người không mặt” một lần lượt đứng dậy khỏi giường! Lúc này mà đi pha trà thì chắc chắn không kịp nữa. Ánh trăng yếu ớt chiếu xuống khiến cả ngôi làng hoang mang vẻ ma quái rợn người. Những người không mặt kia tuy không thấy mắt nhưng tất cả đều xoay mặt về phía tôi.
Tôi không cảm thấy sợ hãi, thuận tay rút chiếc roi đánh hồn quấn quanh thắt lưng ra. Nếu tình thế đã ép người đến mức này thì đừng trách tôi ra tay nặng! Chiếc roi này là do một lão đạo sĩ điên mà tôi vô tình cứu mạng lúc nhỏ tặng cho. Khi đó ông ấy nói với tôi: “Tướng Tu La, lòng Bồ Tát, đời này định sẵn phải ăn cơm âm dương.”
13
Roi đánh hồn quất vào không trung, tiếng roi vang rền như sấm, liên tiếp từng tiếng một. Những người trong lán bị tôi đánh cho ngã nghiêng ngả. Hiệu quả của chiếc roi này dường như không tức thì như nước trà, lớp da trên mặt những công nhân đó nứt ra rất chậm. Khớp xương họ cứng nhắc, sức lực lại cực lớn. Tôi cũng bị trúng vài đòn đau nhưng không hề giảm tốc độ.
Hễ bắt được ai, tôi liền quật ngã xuống đất, bồi thêm vài roi thật mạnh. Cuối cùng, trong tiếng roi của tôi bắt đầu xen lẫn tiếng kêu thảm thiết mơ hồ của con người. Họ lần lượt ngã xuống đất, ôm lấy khuôn mặt đang tan chảy mà rên rỉ. Những công nhân này cũng thật oan uổng, chỉ vì một phút tham chén mà suýt mất mạng.
Đúng lúc này, tôi chợt nhận ra Vi Lương và gã tài xế Chu Thiết, những kẻ lúc trước mở rượu, mời rượu rất nhiệt tình, bấy giờ lại không có mặt trong lán!
14
“Nhanh lên, nhanh lên, nước trà nguội quá, hiệu quả không tốt!”
Vừa mới nhớ đến Vi Lương và Chu Thiết thì hai người này quả nhiên từ bên ngoài chạy về! Họ xách theo mấy cái phích nước nóng, chạy đến mồ hôi nhễ nhại, vừa chạy vừa cúi đầu xông thẳng vào lán. Khi nhìn thấy tôi, họ giật bắn mình kinh hãi.
“Long ca, sao anh lại…”
Vi Lương định nói gì đó nhưng mới chú ý thấy công nhân nằm la liệt dưới đất. Trên người họ bầy hầy, miệng không ngừng rên rỉ, nhưng lớp màng thịt trên mặt đã rõ ràng tan biến. Vi Lương sững sờ tại chỗ, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, dường như không biết phải tiếp lời thế nào.
Tôi tiến lên vài bước, túm lấy cổ áo Vi Lương. Chu Thiết định lên ngăn cản nhưng bị một ánh mắt của tôi dọa cho đứng im tại chỗ.
“Là các người làm phải không? Các người sớm đã biết rượu đó có vấn đề! Các người muốn làm gì? Muốn hại chết công nhân, hay muốn hại chết Lương Tam?!!”
15
“Không có mà, Long ca, anh hiểu lầm chúng tôi rồi!”
Vi Lương liên tục xua tay: “Tôi quả thực có nghe qua vài lời đồn, nhưng tôi không để tâm. Tôi với Chu Thiết buổi tối cũng uống rượu mà, anh chẳng thấy sao?”
“Hai chúng tôi là vì chạy ra ngoài sớm, mượn được nước trà của dân làng gần đây nên mới thoát nạn.”
Vi Lương bị tôi dọa cho run rẩy, lời nói lộn xộn nhưng trông không giống như đang nói dối: “Tôi vô tình thấy trên cổ công nhân mọc ra lớp màng trắng mới sực tỉnh lại. Tôi lập tức gọi Chu Thiết cùng chạy sang làng bên. Tôi biết trà có thể giải được loại rượu này, hai chúng tôi không dám chậm trễ nửa giây.”