Chương 8 - Bức Tranh Của An An
Cô ta không cần danh phận, cũng chẳng thèm đóng kịch đáng thương, cô ta chỉ muốn túi tiền của Cố Thành có thể tiếp tục cung phụng cho hai mẹ con cô ta.
Cô ta cố ý chọn đúng ngày mùng Ba, vạch trần chuyện này ngay trước mặt ba mẹ tôi, chính là để chặt đứt đường lui của tôi, để tôi biết cả đời này Cố Thành cũng không thể vứt bỏ mẹ con họ.
Tôi không nói thêm nửa lời với cô ta, đẩy cửa đi thẳng ra sân sau.
An An đang ngồi xổm cạnh chuồng gà, tay cầm lá rau bắp cải cho gà trống ăn.
Tiểu Vũ sợ gà mổ tay, ném tọt lá rau đi, trốn tịt ra sau lưng An An.
An An bật cười, kéo Tiểu Vũ lại: “Em trai đừng sợ, gà nhà ông ngoại ngoan lắm, chúng không cắn người đâu.”
An An cẩn thận phủi những cọng cỏ dính trên tay áo cho Tiểu Vũ.
Tôi nhìn hai đứa trẻ này, trong lòng như có nhát dao đưa qua đưa lại cắt cứa ruột gan.
**9.**
Ngay đêm hôm đó Cố Thành đến.
Tôi nghe thấy tiếng xe đỗ xịch ngoài cổng sân, tiếng động cơ tắt ngóm, tiếng cửa xe mở ra rồi đóng lại.
Bước chân dừng lại trước cổng.
Anh ta không gõ cửa.
Tôi mặc áo khoác đi ra.
Anh ta đứng dưới gốc hoa mộc tê, áo phao không kéo khóa, cổ áo bị gió thổi lật tung lên.
Thấy tôi, anh ta tiến lên một bước. “Hà Dao đến rồi sao?”
“Đến rồi, nói rõ ràng mọi chuyện rồi, chưa kịp ăn cơm đã đi rồi.”
Yết hầu anh ta trượt lên trượt xuống.
“Chuyện của An An…”
“Chuyện của An An tự em sẽ lo.”
“Ý anh không phải như thế. Ý anh là…”
Anh ta đưa tay vuốt mạnh mặt, “Chuyện của Tiểu Vũ quả thực anh đã sai, nhưng An An cũng là con gái anh, điều này sẽ không bao giờ thay đổi.”
Tôi tựa lưng vào bức tường sân, nhìn anh ta.
“Sinh nhật con, anh đặt bánh kem cho Tiểu Vũ. Cặp sách của con hỏng ba tháng, Tiểu Vũ đi đôi giày thể thao hàng hiệu.
Đại hội thể thao của An An anh chưa đi lần nào, họp phụ huynh của Tiểu Vũ anh không sót một buổi.
An An sốt cao bốn mươi độ, em gọi bốn cuộc điện thoại không ai bắt máy… lúc đó anh đang sửa ống nước cho Hà Dao.”
Gặp phải những câu hỏi hóc búa, anh ta lại ngậm miệng.
“Cái thứ anh nói là không bao giờ thay đổi ấy, tám năm qua em chưa từng thấy.”
Gió từ đầu ngõ thốc vào. Anh ta cúi gằm mặt đứng hồi lâu.
“Anh có thể… vào trong thăm con bé một chút được không.”
“Con ngủ rồi.”
Anh ta liếc mắt nhìn về hướng cổng sân, ánh mắt lộ vẻ cầu xin xa lạ.
Cánh cửa vẫn đóng, ánh đèn từ bếp lọt qua khe cửa.
“Vậy ngày mai anh…”
“Đợi mùng Tám đến cục Dân chính.” Tôi lạnh lùng nói, “Những gì đáng thuộc về An An, một đồng cũng không được thiếu. Còn những thứ khác, anh tự liệu mà làm.”
Tôi không đợi anh ta mở lời thêm, quay lưng bước thẳng vào sân.
Mùng Tám, cục Dân chính trên thị trấn xếp hàng bảy tám cặp đến làm các loại thủ tục. Chúng tôi xếp ở tít đằng sau.
Phía trước có đôi trẻ đến đăng ký kết hôn, chàng trai tay ôm bó hoa, cô gái cười tươi rói.
Tiếng hô “Tôi đồng ý” vang vọng cả tòa nhà.
Tôi nhìn hai cuốn sổ đỏ trên tay họ, chợt nhớ đến cuốn sổ của chúng tôi năm nào, trên đó còn in dòng chữ “Trăm năm hòa hợp”.
Giữa chúng tôi và họ chỉ cách bốn đôi vợ chồng mới cưới.
Đến lượt chúng tôi, làm thủ tục trước sau chưa đầy mười phút.
Xong xuôi rất nhanh.
Lúc bước ra cửa, nắng chói chang, hắt vào mắt đau rát.
Anh ta đứng trên bậc thềm, dường như vẫn muốn nói điều gì, đến cuối cùng vẫn không mở miệng.
Về đến nhà, An An đang ngồi ngoài sân làm bài tập.
Con bé ngẩng đầu lên, nhìn tôi một cái.
“Mẹ về rồi ạ.”
“Ừ.”
Buổi tối trước khi đi ngủ, con bé lục từ ngăn trong cùng của chiếc cặp sách ra bức tranh nọ.
Dưới ngọn đèn, con bé nhìn bức tranh rất lâu.
Bức tranh sáp màu có bốn người… ba, mẹ, An An, em trai.
Con bé cầm cục tẩy trên bàn, cúi đầu chà mạnh.
Đầu tiên là xóa hai chữ “Em trai”.
Nét bút chì mờ đi, nhưng lớp nền sáp màu vẫn còn đó.