Chương 35 - Bức Thư Cuối Cùng
Bá tánh suy tôn người là “Trần Vũ Vương”.
Họ tin rằng, người mới đích thực là kẻ chân chính nắm giữ thiên mệnh sở quy.
Ở một diễn biến khác.
Ta cũng đã thuận lợi quay về kinh thành.
Nương tựa “Thính Vũ Lệnh”, ta thành công tiếp quản Thính Vũ Lâu.
Tận mắt nhìn thấy vương quốc ngầm khổng lồ đến mức làm người ta khiếp sợ mà nương ta đã để lại.
Vô số thám tử trung thành tận tâm, những sát thủ máu lạnh, và những quân cờ đã được cắm sâu vào triều đình bao năm qua.
Ta, đã trở thành vị Nữ vương mới trong bóng đêm.
Ngày ta hồi kinh.
Cũng chính là ngày Trấn Nam Vương, Triệu Cấu.
Lấy danh nghĩa “Thanh quân trắc, tru Tiêu tặc” (Dẹp loạn thần quanh vua, chém chết tặc tử họ Tiêu), dẫn theo hai mươi vạn đại quân binh lâm thành hạ.
Hoàng đế, đã trở thành quân cờ bù nhìn nằm gọn trong lòng bàn tay lão.
Triều đình, bị vây cánh của lão hoàn toàn kiểm soát.
Lão, chỉ còn cách đỉnh cao quyền lực một bước chân.
Lão ngỡ rằng mình đã thắng.
Nhưng, lão đã nhầm.
Vào đêm trước ngày lão lên kế hoạch cử hành đăng cơ đại điển.
Ta, ra tay.
Ta điều động toàn bộ lực lượng của Thính Vũ Lâu.
Một tấm thiên la địa võng do nương ta và ta cùng nhau đan kết, lặng lẽ giương lên.
Đêm đó.
Kinh thành máu chảy thành sông.
Toàn bộ những tên quan viên từng tham gia vào vụ án oan năm xưa, cùng tất cả những kẻ đã cấu kết nương nhờ Trấn Nam Vương.
Đều bị cắt đứt yết hầu trong im lặng ngay giữa giấc ngủ say.
Những thân tín mà Trấn Nam Vương cài cắm trong cấm quân thảy đều bị diệt trừ sạch sẽ.
Hai mươi vạn đại quân của lão bố trí phòng ngự ngoài thành bị đốt rụi lương thảo, chủ tướng bị hành thích.
Chỉ trong một đêm, rắn mất đầu, rơi vào đại loạn.
Còn ta, mang theo miếng ngọc bội Kỳ lân cùng các cao thủ tuyệt đỉnh của Thính Vũ Lâu.
m thầm lẻn vào hoàng cung.
Ta tìm thấy những cựu bộ của Tiêu gia và Thẩm gia vẫn luôn nấp mình chờ đợi bấy lâu.
Chúng ta, đã hoàn toàn khống chế toàn bộ hoàng cung.
Sáng hôm sau, khi vầng thái dương ló rạng.
Trấn Nam Vương Triệu Cấu, mặc bộ long bào hãy còn chưa kịp thay ra.
Nhìn thấy, không phải là cảnh văn võ bá quan quỳ lạy triều bái.
Mà là ta.
Một tiểu cô nương, chỉ mới tám tuổi.
Ta chễm chệ ngồi trên chiếc long kỷ lạnh lẽo kia.
Dưới chân ta, là tên hoàng đế bù nhìn đang quỳ sụp run rẩy sợ hãi.
Trong tay ta, đang chơi đùa với khối “Thính Vũ Lệnh” lưu giữ mọi bằng chứng tội ác của Trấn Nam Vương.
“Trấn Nam Vương.”
Ta nhìn lão, mỉm cười.
Nụ cười ngây thơ, nhưng lại vô cùng tàn nhẫn.
“Nương ta, gửi lời hỏi thăm ngươi.”
Sắc mặt Trấn Nam Vương nháy mắt trắng bệch, còn nhợt nhạt hơn cả xác chết.
Lão, đã thua.
Thua không còn manh giáp.
Thua dưới tay một nữ nhân mà lão chưa từng đặt vào mắt.
Và đứa con gái của nàng.
Nửa năm sau.
Cha ta, Tiêu Thừa Tự.
Thống lĩnh ba mươi vạn Chấn Vũ đại quân quét ngang qua phương Bắc.
Không tốn một binh một tốt, tiến thẳng vào kinh thành.
Vạn dân đổ ra hai bên đường nghênh đón.
Bá quan quỳ phục sát đất.
Người không thèm đón nhận tờ chiếu thiền nhượng của tên hoàng đế bù nhìn kia.
Mà đích thân, kiến lập nên một vương triều mới.
Quốc hiệu, “Thư”.
Để tưởng nhớ mẫu thân ta – người nữ nhân đã tính toán cả thiên hạ, người đã lưu danh làm kinh diễm cả một thời đại.
Ngày cha ta đăng cơ.
Người không mặc long bào.
Mà chỉ khoác lên mình một bộ y phục vải thô giản dị nhất.
Người nắm tay ta, đứng trên lầu cao nhất của hoàng cung.
Đưa mắt ngắm nhìn vạn dặm giang sơn, giờ đã thuộc về chúng ta.
Người khẽ khàng nói với ta.
“A Bảo.”
“Nương con, thích hoa hạnh.”
“Đợi khi thiên hạ thái bình rồi.”
“Cha, sẽ trồng kín cả hoàng cung này một rừng hoa hạnh vì con.”
Ta ngước lên nhìn người.
Ánh mặt trời hắt lên gương mặt người.
Nơi khóe mắt người, lấp lánh giọt lệ.