Chương 34 - Bức Thư Cuối Cùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vậy mà, lại do chính tay nương ta – Thẩm Tri Thư, một tay sáng lập nên.

Người nhìn khối “Thính Vũ Lệnh” đại diện cho quyền lực tối cao của Thính Vũ Lâu nằm gọn trong lòng bàn tay ta.

Gương mặt bàng hoàng đến không thốt nên lời.

Người từng ngỡ rằng, mình đã cưới được một vị tiểu thư đài các, ôn nhu hiền thục, thấu hiểu đại nghĩa.

Nào có thể tin được.

Mặt khuất khác của thê tử người, lại chính là vị Dạ Vương thao túng thứ quyền lực khủng khiếp nhất thiên hạ.

Đến lúc này, người mới thấu tỏ.

Vì sao, năm đó khi tổ chim nghiêng lật, nương ta vẫn có thể an bài mọi chuyện êm đẹp chu toàn.

Vì sao, bà có thể liệu sự như thần, tính toán trải sẵn mọi đường lui cho chúng ta.

Vì sao, bà lại có thể tính toán lòng người đến tận cùng cực hạn.

Là bởi vì, thứ bà nắm giữ, đâu chỉ là trí tuệ.

Mà là sức mạnh, một sức mạnh đủ khả năng đối chọi với toàn thiên hạ.

Cha ta nở một nụ cười đắng chát.

Người vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ta.

“Tri Thư ơi Tri Thư…”

“Nàng rốt cuộc, còn giấu giếm ta bao nhiêu chuyện nữa.”

Giọng người không hề mang ý trách cứ.

Mà chỉ có nỗi kính úy sâu thẳm, và nỗi nhớ nhung miên man khôn cùng.

Người nhìn ta, ánh mắt thoắt cái trở nên ngưng trọng dị thường.

“A Bảo.”

“Con, đã thực sự quyết định rồi sao?”

“Đó là con đường cửu tử nhất sinh (chín phần chết một phần sống).”

Ta gật đầu dứt khoát.

“Cha.”

“Đây là trách nhiệm nương để lại cho con.”

“Và cũng là sự lựa chọn của bản thân con.”

“Người ở lại nơi đây, tích lũy thực lực, quét ngang thiên hạ. Đó là dương mưu.”

“Con trở lại kinh thành, nắm giữ Thính Vũ, quấy đảo phong vân. Đó là kỳ binh.”

“Hai cha con ta, kẻ ngoài sáng kẻ trong tối, hô ứng chi viện lẫn nhau.”

“Thiên hạ này, nhất định sẽ là của chúng ta.”

Cha nhìn ta.

Từ trên gương mặt hãy còn vương nét non nớt của ta.

Người nhìn thấy bóng dáng kiên định, quyết tuyệt hệt như nương ta năm nào.

Người biết, không thể cản bước ta được nữa.

Cũng giống như năm xưa, người không thể cản nổi nương ta uống cạn chén rượu độc vậy.

Người buông một tiếng thở dài thườn thượt.

Tháo miếng ngọc bội Kỳ lân – biểu trưng cho thân phận Vệ Quốc Công từ trên cổ xuống.

Đeo ngọc bội vào cổ ta.

“Đi đi.”

“Ở kinh thành, vẫn còn một số cựu bộ trung thành với Tiêu gia.”

“Cầm lấy vật này, bọn họ sẽ nhận ra con.”

“Nhớ kỹ, phải tự bảo vệ bản thân thật tốt.”

“Cha, sẽ luôn ở phía sau lưng con.”

“Nếu con xảy ra mệnh hệ gì, cha nguyện đạp bằng cả thiên hạ này để bồi táng theo con.”

Ba ngày sau.

Ta dẫn theo Hầu Tử và mười vị thiếu niên tinh nhuệ nhất.

Cải trang thành một thương đội đang buôn bán xuôi Nam.

Lặng yên không một tiếng động, rời khỏi huyện Thanh Hà.

Bước chân lên con đường quay về kinh thành.

Còn cha ta, cũng bắt đầu con đường bá nghiệp chinh phục thiên hạ của người.

Bằng thủ đoạn lôi đình sấm sét, người đã chỉnh hợp toàn bộ tài nguyên của huyện Thanh Hà.

Chấn Vũ quân nhanh chóng được khuếch trương lên ba ngàn người.

Người, không còn cam chịu ẩn nhẫn chui rúc ở một góc nhỏ nhoi này nữa.

Người, chủ động xuất kích.

Nửa tháng, hạ ba tòa huyện thành lân cận.

Một tháng sau, chiếm lĩnh toàn bộ Thương Châu.

Binh phong hướng về đâu, thế như chẻ tre.

Toàn bộ đám quan nha địa phương cùng các thế gia đại tộc ngông cuồng ngoan cố kháng cự.

Đều bị người dùng thứ thủ đoạn thiết huyết mạnh mẽ nhất, nghiền nát thành tro bụi.

Nhưng với bá tánh bách tính cùng quân lính nguyện ý quy thuận.

Người luôn ban cho đãi ngộ tốt nhất.

Người mở kho phát chẩn, giảm miễn sưu thuế.

Người đề bạt hiền tài hàn môn, phá vỡ định kiến giai cấp.

Chấn Vũ quân của người, quân kỷ nghiêm minh, mảy may không phạm đến thứ gì của dân.

Danh tiếng của người nương theo chiều gió vang dội khắp vùng phương Bắc Đại Chu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)